Chương 935: Sau đó (2)
Nhưng Vi Đức lãnh đạo thế lực thuật sĩ vốn có quan hệ thù địch cùng đối phương, đương nhiên sẽ không thu được hồi phục gì, chỉ có thể âm thầm tìm hiểu tin tức.
“Không có! Cậu biết đấy, muốn tiên đoán về một vị phù thủy Thần Tinh thì phiền phức cỡ nào! Đặc biệt Thần Tinh lĩnh vực xuất hiện còn có phóng xạ của phù thủy, ngay cả phù thủy Huy Nguyệt chuyên tu thuật tiên đoán đều không giải quyết được, ít nhất cần Hi Nhật vương tọa chuyên tu hệ tiên đoán…”
Bảo La cười khổ nói, Hi Nhật vương tọa chuyên tu tiên đoán? Lôi Lâm cười thầm, loại tồn tại này ở miền trung trên đại lục còn chưa từng xuất hiện đâu.
“Chúng ta lần này đều thiệt thòi vốn liếng, chỉ có cậu là thu hoạch không tệ lắm!”
Trong giọng nói của Bảo La hiếm thấy có chút chua xót, nhìn chằm chằm tai phải Lôi Lâm.
Lôi Lâm cười cười, sờ sờ vành tai của chính mình, ở nơi đó, một trang sức hình bán nguyệt trực tiếp bao trùm ngoài tai, hình thành một quang ảnh hình hồ nguyệt.
Đây là ma khí cao cấp ——Dây chuyền màu đỏ tươi! Sau khi xác nhận không gặp nguy hiểm, lập tức bị Lôi Lâm đeo trên người.
Một ma khí cao cấp! Ngay cả phù thủy Thần Tinh đều phải đỏ mắt ghen tị, dù sao nguyên liệu để làm loại đồ vật cấp bậc này đã biến mất rất nhiều năm ở miền trung trên đại lục, càng không cần nhắc tới lần thứ hai chế tạo.
Có lẽ cũng chỉ có những thế lực của Hi Nhật vương tọa thăm dò các dị thế giới khác, từ đó thu được rất nhiều tài nguyên mới có thể có được vài món.
Trước đó đại đa số ma khí mà Lôi Lâm nhìn thấy đều là cấp thấp, ngay cả trung cấp đều không có, cái ma khí cao cấp này có giá trị lớn thế nào cũng có thể tưởng tượng được.
Nhìn thấy Lôi Lâm không chỉ không mất một sợi tóc, còn có thu hoạch lớn như vậy, cũng khó trách Bảo La có chút đỏ mắt.
Lộ ra ma khí này cũng là cử động sau khi Lôi Lâm trải qua đắn đo suy nghĩ, dù sao trước đó cử động của hắn có chút khả nghi, đồng thời là nhóm phù thủy đầu tiên tiến vào, nếu như không thu hoạch được gì đã trực tiếp đi ra, cũng lộ ra quá mức kỳ lạ.
Mà hiện tại, dây chuyền màu đỏ tươi xuất hiện là lời giải thích hợp lý cho tất cả mọi nghi vấn.
Bảo La tự hỏi, cho dù là chính mình một khi phát hiện dây chuyền màu đỏ tươi, chỉ sợ cũng phải hài lòng mà thu tay lại tìm kiếm lối thoát.
Càng kỳ diệu chính là, bởi cuối cùng di tích màu đỏ tươi hoàn toàn biến mất , khiến cho khế ước trước đó Lôi Lâm ký kết với bọn hắn đã không còn giá trị rồi, thậm chí cũng không cần chính hắn lấy ra thu hoạch để phân phối.
Dù sao, lúc trước bọn họ phân chia là tính toàn bộ di tích, hiện tại tình cảnh gà bay trứng vỡ, tự nhiên khế ước cũng không có hiệu lực.
Đối với Lôi Lâm, đây tuyệt đối là một chuyện thật tốt.
Dù sao trước đó hắn chuẩn bị gắt gao bảo vệ bí mật về trí tuệ cổ thụ, dù sao đó chỉ là một tình báo, cũng không chiếm dụng số lượng gì, đến lúc đó ẩn giấu tin tức này, lấy ra tất cả thu hoạch để phân chia, tự nhiên cũng có thể lừa đảo được.
Nhưng hiện tại càng tốt hơn, một người độc chiếm toàn bộ.
Bởi thỏa thuận trước đó mất hiệu lực, vậy dĩ nhiên là ai thu hoạch được gì trong di tích thì sẽ thuộc về người đó, cho dù Bảo La đỏ mắt, cũng không có biện pháp gì.
Càng không cần phải nói, sau khi có một ma khí cao cấp, hiện tại thực lực của Lôi Lâm e là đã tăng lên không ít, mà hiện tại Hi Bá Lai lại trọng thương, cho dù bọn họ muốn trở mặt đều hết cách rồi, thực lực không bằng người!
Không chỉ có như vậy, thực lực của Linh Năng Viên Hoàn cùng Phong Lang Sào Huyệt tổn thất lớn, Thần Tinh liên tiếp ngã xuống , khiến cho sự thống trị của bọn hắn đều xuất hiện vấn đề rất lớn, một số kẻ địch lúc trước bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
Trong thời khắc bấp bênh này, bọn hắn càng hy vọng có thể lôi kéo Lôi Lâm làm ngoại viện, chứ không phải đẩy hắn sang phe đối địch.
Bởi vậy, chuyện lần này cứ không kinh không hiểm trôi qua như thế.
“Nếu như không tính hai vị Huy Nguyệt!” Lôi Lâm ở trong lòng bổ sung một câu.
Tuy rằng ở mỗi cái phương diện hắn đều chắc chắn đã làm được tốt nhất, nhưng khó bảo đảm không có bất cứ dấu vết gì lưu lại, không nói những chuyện khác, chỉ cần Tinh Hồng Hồ Nguyệt di tích lần thứ hai bị phát hiện, thậm chí là sau khi công phá, thông qua đo lường thực địa thì rất có thể sẽ phát hiện kẽ hở.
Mà Huy Nguyệt phù thủy cũng có rất nhiều thủ đoạn mà hắn không nghĩ tới, bởi vậy vẫn còn có chút mầm họa.
Nhưng vì thu được những này, chỉ là mạo hiểm thì có đáng là gì?
Đồng thời, Huy Nguyệt thuật sĩ Vi Đức ở phe mình vẫn nhận định hải dương cự nhân Tái Bối Nhĩ là kẻ cầm đầu, vô hình giúp Lôi Lâm giảm bớt rất nhiều áp lực ít, dù sao hắn sớm đã đắc tội với tên Huy Nguyệt phù thủy của Chu Tí Đặc chi lôi, thêm chút thù hận cũng không tính là gì.
“Đúng rồi, Lôi Lâm các hạ, lần này cậu ở trong Tinh Hồng Hồ Nguyệt có thu hoạch không nhỏ, ta cũng có một chút đồ vật, không bằng… Chúng ta trao đổi lẫn nhau một hồi, thế nào?”
Đến cuối cùng, Bảo La rốt cục lộ ra mục đích của lần trò chuyện này.
Tuy rằng lần này hắn cùng Lôi Lâm đều thu được một vài thứ trong di tích, nhưng không nhất định hợp dùng, bởi vậy đồng giá trao đổi cũng là nhất định phải tiến hành.