Chương 940: Vấn đề linh hồn (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 940: Vấn đề linh hồn (1)

Thế giới mỹ thực cũng là một dị thế giới.

Nghe đồn ở thượng cổ, cho dù là một dòng suối nhỏ thậm chí trong nham thạch, cũng có thể chất chứa mỹ vị vô thượng.

Loại hưởng thụ muốn ăn cực hạn kia, rất nhiều phù thủy đều không chống lại được.

Mà căn cứ vào Lôi Lâm biết, trong toàn bộ liên minh thuật sĩ còn chưa có ghi chép thành công chiếm đóng một dị thế giới nào đó, bởi vậy những thứ này càng thêm quý giá.

Nhìn Lôi Lâm trước mặt không ngừng tiêu hao mỹ thực, cho dù là gương mặt máy móc của Bảo La đều có vẻ đau lòng, đặc biệt tâm tình mà lực lượng linh hồn trong lúc vô tình tản mát ra, càng khiến trong lòng Lôi Lâm mừng rõ, ăn uống càng thêm nhanh chóng.

Tuy rằng bản thể của hắn không ở, nhưng lực lượng linh hồn hưởng thụ đương nhiên có thể chia sẻ với bản thể.

Chờ đến lúc Bảo La sắp không nhịn được, Lôi Lâm mới đàng hoàng trịnh trọng ngẩng đầu lên: “Bảo La các hạ! Hiện tại có lẽ chúng ta có thể thảo luận một chút về có vấn đề trao đổi chiến lợi phẩm …”

Nhìn vẻ mặt Bảo La đầy uất ức, trong lòng Lôi Lâm cười thầm, trên mặt lại càng đứng đắn, suýt chút nữa đã khiến Bảo La thổ huyết.

...

Sau khi từ chỗ Bảo La đi ra, trên mặt Lôi Lâm luôn mang theo vẻ tươi cười.

Trước đó tuy rằng hắn chỉ nhìn liếc qua một chút, nhưng chíp sớm đã nhớ kỹ giá hàng ở thị trường giao dịch, rồi lập thành bảng biểu vật phẩm Thần Tinh cho Lôi Lâm.

Có phần bảng biểu này làm căn cứ, trước đó Bảo La suy nghĩ thừa dịp Lôi Lâm còn chưa quen thuộc giá cả thị trường sẽ làm thith hắn một lần đương nhiên đã triệt để thất bại, còn phải bù thêm lượng lớn trân bảo từ thế giới mỹ thực.

Vừa nghĩ tới vẻ mặt muốn trực tiếp thổ huyết của đối phương lúc cuối cùng kia, Lôi Lâm lại không nhịn được cười.

Đương nhiên, Linh Năng Viên Hoàn tốt xấu gì cũng là minh hữu của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, Lôi Lâm cũng không quá đáng quá mức, chí ít khi hắn ăn thịt thì đối phương cũng được gặm xương.

Sau khi hắn bán cho đối phương một ít trân phẩm trong di tích Tinh Hồng Hồ Nguyệt với giá cả hơi rẻ hơn một chút. Vẻ mặt như sắp chết của Bảo La cuối cùng cũng coi như thoải mái hơn không ít.

Chẳng qua, sau này khẳng định đối phương không dám lại giấu diếm lừa gạt gì hắn nữa.

Ầm!

Thổ địa màu vàng nổ tung, một bóng đen lớn cất bước đi tới. Mỗi một bước đều khiến chung quanh rung lên như địa chấn.

“Quả nhiên! Dùng con rối thật sự tốt hơn lực lượng linh hồn!”

Lôi Lâm thao túng con rối sắt thép lớn màu đen, phi thường hài lòng.

Trước đó lực lượng linh hồn chỉ là hư thể. Có rất nhiều chuyện đều không làm được, đồng thời tiêu hao cũng lớn, mà hiện tại sau khi có con rối, tương đương với việc mặc lên một tầng quần áo cho lực lượng linh hồn, không chỉ có thể làm rất nhiều chuyện thực thể, thậm chí ngay cả tiêu hao cũng giảm đi.

Bộ con rối này đương nhiên không phải lấy từ chỗ Bảo La, mà là Lôi Lâm tự mình đưa tới.

Vừa nãy sau khi bàn xonggiao dịch, hai người lập tức sử dụng cánh cửa tinh giới tiến hành lan truyền vật thật. Trong nháy mắt đã hoàn thành giao dịch, phí dụng truyền tống tuy rằng rất nhỏ, nhưng cũng là Bảo La toàn bộ phụ trách, mà Lôi Lâm cũng tiện thể đưa tới một con rối , khiến Bảo La phải trợn mắt một cái.

“Vẫn là đồ chính mình chế tạo dùng tốt hơn, đồng thời mình cũng không dám dùng đồ của con đại bạch tuộc kia, ai biết ở bên trong nó lắp đặt tâm linh dò xét hay cạm bẫy gì…”

Đối với tâm linh thuật sĩ- Chi nhánh huyết mạch thuật sĩ quỷ bí nhất, Lôi Lâm vẫn có chút kiêng kỵ.

“Hả? !” Mà vào lúc này, hai mắt Lôi Lâm sáng lên, có phát hiện.

Vèo! Thân hình của hắn đột nhiên hóa thành một vệt đen, giống man hoang cự thú va vào một ngọn núi nhỏ.

Ầm! Núi nhỏ nổ tung, rất nhiều đất đá văng tung toé, mà trong bóng đen đầy trời. Một bóng người bay ra.

Bóng người nhìn phi thường nhỏ gầy, thân thể nửa trong suốt, mơ hồ có thể xuyên qua đối phương để thấy được cảnh vật phía sau.

” Oán linh mang theo ác ý thế giới?” Lôi Lâm cười ha ha, lực lượng linh hồn hình thành bàn tay lớn, chộp đối phương tới đây.

Chờ đến khi đối phương đi tới trước mặt, Lôi Lâm mới phát hiện ác linh này nhìn chỉ tầm mười ba mười bốn tuổi, là một bé trai thanh tú, trong đôi mắt còn có vẻ sợ hãi.

“Hoàn cảnh nơi này ngược lại không tệ, oán linh sinh ra cũng là hàng đầu ở toàn bộ trung bộ trong đại lục. Có nến chiếm lấy một vùng, xây dựng một phòng thí nghiệm linh hồn không…”

Lôi Lâm nhìn huyễn ảnh bé trai trong tay, sờ sờ cằm.

Mà oán linh này hoàn toàn bị uy thế khủng bố trên người Lôi Lâm làm cho khiếp sợ, chỉ có thể co người lại phát run.

“Hả? ! Loại sức mạnh này. Chính là ác ý từ thế giới sao?”

Khi bắt lấy bé trai này, Lôi Lâm cũng cảm giác được một luồng sức mạnh kỳ dị từ trên người đối phương tản ra, thậm chí còn muốn xâm lấn vào lực lượng linh hồn của hắn.

Đây là sức mạnh tương tự vận mệnh lực lượng, lại có ý chí tương tự thế giới bình thường hay hiện ra, nếu không phải Lôi Lâm có nghiên cứu rất sâu về hai loại này, thì đúng là không nhất định có thể phát hiện.

“Nếu như một thế giới mạnh mẽ mà hoàn chỉnh dị, cho dù là Thần Tinh đều không thể chịu đựng ác ý của nó, đáng tiếc…”

Lôi Lâm than thở, nơi này chỉ là một vị diện, đồng thời còn là loại tàn tạ, ngay cả ý chí ở thế giới nguyên vẹn e là đều thua trên tay thuật sĩ Huy Nguyệt, bị đánh cho tàn tạ, nếu không thì tuyệt đối không chỉ có chút sức mạnh cùng ảnh hưởng này.