Chương 955: Tộc Độc Giác (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 955: Tộc Độc Giác (1)

“Cảm tạ ngài cứu Ô Mã, cường giả tôn kính!”

So với thiếu nữ dị tộc tuổi trẻ, hai người một sừng khác lập tức tiến lên, tay phải phủ ngực, làm ra một lễ tiết kỳ dị.

“Xin hỏi họ tên của ngài?”

Từ trong mắt hai người thuộc tộc tộc Độc Giác này, Lôi Lâm phát hiện vẻ tìm tòi nghiên cứu được ẩn giấu rất khá, thậm chí mang theo một tia nghi kỵ, chẳng qua hắn đã sớm nghĩ kỹ bản thảo đối đáp.

“Ta là Lôi thuộc Dực Nhân Tộc! Đang lữ hành đổi gió, các người không cần cảm tạ ta, là ý chí dung nham vĩ đại đã dẫn dắt tất cả những việc này. . .”

Bởi vì có ký ức của người thuộc tộc Độc Giác kia, hiện tại khi Lôi Lâm nói chuyện đã giống như cư dân nguyên thổ ở dung nham thế giới, không hề có một chút kẽ hở.

Đồng thời, Dực Nhân Tộc mà hắn nói cũng là Lôi Lâm tìm ra để đối phó.

Hắn thông qua ký ức của đối phương phát hiện tất cả dị tộc trong thế giới dung nham đều có vẻ ngoài khác nhân loại bình thường, chỉ có loại Dực Nhân Tộc kia còn miễn cưỡng tương tự, còn cánh gì đó thì dựa vào vu thuật trình độ Thần Tinh, làm ra hai cái cánh không phải quá mức đơn giản.

“Hóa ra là bằng hữu từ Dực Nhân Tộc! Hoan nghênh đi tới hỏa diễm cùng bụi gai!”

Dực Nhân Tộc là chủng tộc ưa chuộng hòa bình hiếm thấy ở thế giới dung nham, người của Dực Nhân Tộc cũng phân tán ở các nơi trên thế giới dung nham, không có gút mắc gì với các thế lực lớn, bởi vậy hai người thuộc tộc Độc Giác này tuy rằng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, nhưng tâm ý đề phòng cũng tan đi không ít, bắt đầu nhiệt tình mời Lôi Lâm đi tới một thành thị ở gần để nghỉ ngơi.

Lôi Lâm có mục đích khác tự nhiên là khéo léo từ chối một phen rồi thuận thế đồng ý.

Hai vị thuộc tộc Độc Giác vui mừng lập tức dặn dò thu lấy tài liệu ngay tại chỗ rồi tổ chức tiệc rượu chúc mừng Lôi Lâm.

Khiến Lôi Lâm có chút giật mình chính là nguyên liệu nấu ăn ngày hôm nay của bọn họ chính con dung nham nhu trùng kia.

Không thể không nói, sau khi cố nén buồn nôn ăn miếng thịt nhu trùng kia vào trong miệng, mùi vị khó nuốt trong dự đoán cũng chưa từng xuất hiện. Chất thịt trái lại tương tự vị thịt gà, càng có thêm chất lỏng thơm ngọt, là mỹ thực hiếm thấy.

Đặc biệt trong thế giới dung nham, đồ ăn có thể chứa lượng lớn nước, chính là nguyên liệu nấu ăn cao cấp nhất!

“Lôi đại nhân! Cảm ơn ngài! Còn có. . .”

Ô Mã nói cám ơn với Lôi Lâm, còn đưa lên một tảng lớn thịt nhu trùng, trong giọng nói có chút ước ao.

“Làm sao thế?” Lôi Lâm có chút buồn cười hỏi lại.

“Ta. . . Ta có thể xem… Cánh của ngài sao? Nghe nói cánh của Dực Nhân Tộc là vật mỹ lệ nhất trên thế giới!” Trong đôi mắt của Ô Mã có ngưỡng mộ, lại khiến Lôi Lâm có chút cảm giác dở khóc dở cười.

“Xinh đẹp nhất? Sợ là Dực Nhân Tộc chúng ta còn không xứng được! Chẳng qua yêu cầu này ta có thể thỏa mãn cô!”

Lôi Lâm gật gù, cũng mặc kệ đây là ảo tưởng của bé gái đơn thuần này hoặc là người khác có ý định thăm dò, không khỏi gật gật đầu.

Chờ hắn đứng thẳng dậy, răng rắc! Răng rắc! Quần áo trên lưng hắn nứt ra, lộ ra một đôi cánh lớn trắng như tuyết, sau khi đôi cánh mở ra có chiều dài tới bốn, năm mét, giống như đôi cánh thiên sứ bao Lôi Lâm vào trong, trên lông chim trắng nõn còn có từng tia sáng vàng óng.

“Dựa vào dáng vẻ này, nếu như ở kiếp trước cũng có thể đi giả làm thiên sứ. . .” Lôi Lâm có chút buồn cười nghĩ, đồng thời nhìn thấy Ô Mã với vẻ mặt ngưỡng mộ đứng đó, còn hai người thuộc tộc Độc Giác khác lại giật mình.

Căn cứ vào lời trò chuyện trước đó, Lôi Lâm biết bọn họ một người tên là Ô Nhĩ Khóa, một người tên là Ô Ba Nhĩ, đều là một bộ tộc một sừng lớn nhất quanh đây —— Ô thị, mà lần này đi ra chính là mấy tiểu bối lễ phải hoàn thành thành niên.

Ở thế giới dung nham, người thuộc tộc một sừng thành niên đều nhất định phải một mình săn giết được một con mồi, làm tiêu chí thành niên cho chính mình.

Chỉ là vận may của bọn hắn không tốt, hoặc là nói chịu ám hại gì mới gặp phải một con dung nham nhu trùng, còn là ở trạng thái nổi giận, nếu không phải Lôi Lâm ra tay, e là những người này đều sẽ bị diệt sạch ở đây.

“Lôi tiên sinh, ngài nói trước đó ngài là một vị người lữ hành, vậy ngài có thể nói cho ta nghe một ít chuyện ở những địa phương khác không?”

Ô Mã dùng hai tay nâng cằm, trực tiếp nằm nhoài trước mặt Lôi Lâm, dáng vẻ như đứ trẻ hiếu kỳ.

Đặc biệt phối hợp với thân thể cao gần ba mét và một sừng trên đầu của cố, hình tượng này ở kiếp trước có thể doạ khóc trẻ con. Nhìn qua càng có cảm giác tương phản.

“Chuyện này sao, trước tiên chờ một chút. Ta còn muốn nói chuyện với hai vị thúc thúc của cô đã!”

Lôi Lâm cười cợt, hiện tại hắn thu hoạch được tin tức đều đến từ kẻ xui xẻo đã tử vong kia. Nếu như hỏi phương diện khác không phải lòi đuôi sao, bởi vậy lập tức dời đề tài.

“Được rồi! Ô Mã! Nhanh đi ngủ, chúng ta còn có mấy chuyện muốn nói cùng Lôi tiên sinh!”

Ô Nhĩ Khóa đứng dậy, đuổi đi Ô Mã, rồi áy náy cười với Lôi Lâm: “Xin lỗi! Lôi tiên sinh, nó chỉ là đứa bé!”

“Ta cũng không có ý trách tội cô ấy!” Lôi Lâm lắc lắc đầu, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng khiến hai người đối diện không dám nhìn thẳng: “Chỉ là. . . Các vị thăm dò, rốt cuộc là vì sao thế?”

“Thực sự là không gạt được tiên sinh!” Ô Nhĩ Khóa cùng Ô Ba Nhĩ liếc mắt nhìn nhau, đều nở nụ cười khổ.