Chương 957: Đẳng cấp (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 957: Đẳng cấp (1)

Sáng sớm, trong không khí hiếm thấy có chút mát mẻ, ngay cả dòng sông dung nham bên cạnh đều có vẻ không quá nóng.

Cửa lớn thành thị màu đen từ từ mở ra, một đội buôn nhỏ đi ra.

Đội buôn này đa số đều là người tộc Độc Giác, sử dụng phương tiện giao thông là một loại sinh vật như ốc sên lớn, vỏ sò của bọn chúng nhô lên cao vút, bên trên còn đặc biệt mở ra mấy lỗ hổng, có thể thuận tiện để đồ vật.

Mà trên lưng một con ốc sên lớn nhất, trong giáp xác to lớn không có bất kỳ hàng hóa gì, mà là chuyên môn để ra một không gian, Lôi Lâm đang khoanh chân ngồi ở trong đó.

Loại ốc sên này di chuyển tuy rằng không phải đặc biệt nhanh, nhưng thắng ở chỗ vững vàng, hầu như không hề xóc nảy, thậm chí ngay cả nhiệt độ bên ngoài đều bị ngăn cách , khiến Lôi Lâm rất thoả mãn.

Nghĩ tới lúc trước khi tạm biệt, trên mặt Ô Mã có vẻ không nỡ, còn có vẻ mặt sửng sốt của Ô Nhĩ Khóa cùng Ô Ba Nhĩ, Lôi Lâm lại không nhịn được cười.

Hắn căn bản không muốn nhúng tayvào chuyện của những dị tộc này, mà từ khí tức gợn sóng Lôi Lâm cố ý tản ra khiến vị kia trí giả cũng hiểu rõ hắn không dễ trêu, cũng không muốn quả bom hẹn giờ là Lôi Lâm ở lại chỗ này.

Bởi vậy hai bên ăn nhịp với nhau, lúc này tộc Độc Giác đồng ý lần tiếp theo đi ra ngoài sẽ mang theo Lôi Lâm, đội buôn này coi như dẫn dường, mang theo Lôi Lâm đi vào trong thành thị càng to lớn hơn.

Nói thật, so với những thành thị có lượng lớn dị tộc ở lại, thành thị màu đen mà tộc Độc Giác tự mình xây dựng chỉ như một trấn nhỏ ở nông thôn.

“Ốc kim thị! Thành thị lớn nhất ở toàn bộ hỏa diễm cùng bụi gai, hi vọng sẽ không làm ta thất vọng!”

Trong con ngươi Lôi Lâm lóe ra ánh sáng, trên tay lại nhanh chóng chuyển động tác.

Rất nhiều tài liệu vu thuật từ trong không gian giới chỉ bị móc ra, lại ghép thành một vu trận loại nhỏ.

Toàn bộ quá trình phi thường bí mật, không phát ra bất kỳ một tiếng động nào, không chỉ là người tộc Độc Giác ở ngoài, thậm chí ngay cả ốc sên đang chở Lôi Lâm cũng không có cảm giác gì.

“Vù…” Một tia gợn sóng cực kỳ bí mật, chỉ có thuật sĩ Khoa Mạc Âm cấp bậc Thần Tinh mới có thể phân rõ truyền ra ngoài.

“Đi!” Hai đám linh hồn chi hỏa ảm đạm trên tay Lôi Lâm nổi lên, rồi nhanh chóng rơi vào vu trận.

Sau đó, Lôi Lâm nhắm mắt lại, một tia lực lượng linh hồn liên kết với toàn bộ vu trận, tinh thần dường như đã xuyên qua lớp giáp của ốc sên để đi ra bên ngoài, thậm chí không ngừng khuếch tán ra phía xa.

Sau một hồi lâu, Lôi Lâm mở mắt ra, lắc lắc đầu.

“Vẫn không được! Đây đã là cực hạn ta có thể triển khai, e là hai vị công tước cũng không ở khu vực này…”

Lôi Lâm thở dài một hơi, vẻ mặt phi thường phức tạp.

Một dị thế giới thực sự quá to lớn, có thể nói hiện tại diện tích của thế giới dung nham đã vượt xa trung bộ đại lục, nếu muốn tìm kiếm hai người trong khu vực rộng lớn này, có lẽ xác suất còn nhỏ hơn là mò kim đáy biển còn muốn khó khăn.

Tuy rằng mấy người Cát Nhĩ Bá Đặc đều là thuật sĩ cấp bậc Thần Tinh. Dù ở nơi nào cũng nhất định sẽ tạo ra uy danh, nhưng đừng quên Chu Tí Đặc chi lôi nhất định cũng có thế lực ở chỗ này, hắn phải cẩn thận để không rơi vào tình trạng còn chưa tìm được hai người Cát Nhĩ Bá Đặc mà đã bị Huy Nguyệt phù thủy giết đến tận cửa.

“Chẳng qua… Thực lực Thần Tinh, cho dù ở thế giới khác cũng là phi thường hiếm thấy, nếu như ta là phù thủy của Chu Tí Đặc chi lôi, chỉ sợ cũng phải đi đoạt lấy các thế lực cỡ lớn trước tiên, rồi tạo ra pháp lệnh đối với những kẻ khác xuyên tới…”

Lôi Lâm bắt đầu nghĩ nếu như mình là mấy người Cát Nhĩ Bá Đặc, đột nhiên đi tới nơi này thì sẽ làm gì, lập tức trong đầu có mấy dòng suy nghĩ.

“E là phải đi mấy thành thị cỡ lớn. Các tổ chức tình báo ở đây nhất định có tin tức mà mình muốn!”

Trong mắt Lôi Lâm lóe lên ánh sáng, ngón tay chỉ tay vào vu trận giữa không trung.

Hừng hực! Một tầng ngọn lửa màu đỏ ngòm lập tức nuốt chửng vu trận và hai khối linh hồn hỏa diễm bên trong.

Trong ngọn lửa màu đỏ, vu trận khổng lồ không ngừng thu nhỏ lại. Cuối cùng hóa thành một giọt chất lỏng nhỏ rơi vào linh hồn thủy tinh.

Chờ đến khi ngọn lửa màu đỏ ngòm tắt đi, tại chỗ chỉ còn dư lại một khối thủy tinh màu đỏ to bằng đầu nắm tay.

Mà trong khối thủy tinh kia, hai ngọn lửa màu trắng bạc quấn quýt lẫn nhau, hình thành hình dạng song đầu xà quỷ dị.

“Được rồi! Thuật thức cảm ứng đã cố định xong, sau này cũng không cần mỗi lần đều bố trí vu trận phiền toái như vậy…”

Lôi Lâm cẩn thận thu khối thủy tinh về, chợt cảm giác toàn bộ xa đội đều ngừng lại.

“Xảy ra chuyện gì?” Cau mày, Lôi Lâm ra khỏi vỏ ốc.

“Lôi tiên sinh! Phía trước đang xảy ra chiến đấu, gợn sóng đã đạt đến cấp bậc đại địa rồi! Bởi vậy ta mệnh lệnh đội buôn dừng lại chờ đợi!” Một người thuộc tộc Độc Giác cao lớn đi tới trước mặt Lôi Lâm, dáng vẻ vô cùng cung kính.

Vốn dĩ hắn có chút không hài lòng đối với dự định của trí giả, nhưng sau khi thấy Lôi Lâm thoáng triển lộ ra một ít thủ đoạn thì lập tức đã thu phục được đối phương, bây giờ ánh mắt hắn nhìn Lôi Lâm cũng tràn đầy cung kính.

“Ồ? Vừa nãy đúng là không quá chú ý.”

Lôi Lâm gật đầu, hai cánh chim màu trắng lớn từ phía sau lưng mở rộng, mang theo kình lưu mãnh liệt, thân thể của hắn bay đến giữa không trung.