Chương 960: Sàn đấu dưới lòng đất
Xuyên qua một cửa sắt gỉ sét, Lôi Lâm đi tới một quảng trường rộng lớn dưới lòng đất.
Tiếng reo hò, tiếng hô, còn có tiếng rít gào điên cuồng, cùng với binh khí va chạm, thậm chí tiếng vũ khí đâm vào thân thể không ngừng truyền đến.
Bầu không khí phi thường điên cuồng và nóng bỏng, tất cả dị tộc bên trong đều vung vẩy trang giấy trên tay, lớn tiếng kêu gào với trung tâm quảng trường.
“Đây là…” Lôi Lâm rất hứng thú nhìn trung tâm quảng trường, lập tức thì có phát hiện.
Trong một lồng giam bằng sắt thép, một người sư tử toàn thân có bộ lông màu vàng óng đang đứng đối diện với mấy quái vật to lớn.
Những quái vật kia đều có tám cái chân, ngoại hình lại giống cá sấu, trong miệng đầy răng nanh sắc bén.
Đặc biệt khi chúng nó há to mồm, hàm rằng sắc bén nhọn hoắt khủng bố kia tràn ngập sự hung tàn, thậm chí có thể khiến sinh vật cấp thấp trực tiếp run rẩy mà ngất đi.
Mà đối thủ của bọn nó, người sư tử kia lại dùng tay không, chỉ có thể dựa vào nắm đấm của chính mình vật lộn với mấy quái vật, bắp thịt trên thân nó nhô lên, chất chứa sức mạnh cực kỳ lớn.
Lôi Lâm vừa nhìn sang đã thấy nó hung hăng cầm lấy đuôi một con cá sấu lớn, mạnh mẽ hất đối phương tới lan can sắt, rất nhiều múi sắt nhọn đâm đâm vào thân thể đối phương, máu tươi bắn ra, nhìn tình hình này thì quái vật cá sấu kia sẽkhông sống được.
Mà để đánh đổi, trên lưng người sư tử cũng bị cào ra vài vết máu, rất nhiều máu tươi chảy xuống.
“Sàn đánh lộn dưới lòng đất, hơn nữa còn có hình thức đánh bạc cùng quán bar sao?” Lôi Lâm gật gật đầu, không khỏi có một chút chờ mong đối với vị Cát Khắc kia.
Thủ lĩnh của thế lực dưới đất này thường thường là người có tin tức tình báo linh thông nhất, quản lý thế lực lớn như vậy, nhất định nắm giữ một mạng lưới tình báo lớn.
Dù sao buôn bán tình báo cũng là một việc phi thường dễ kiếm tiền, đối phương không thể bỏ qua được.
“Đi theo ta!”
Người đầu trâu khập khễnh đi trước dẫn đường. Dẫn Lôi Lâm xuyên qua mấy chỗ tương tự quầy bar, rất nhiều dị tộc ở đây giơ chén rượu điên cuồng hét lên, hắn mở ra một cửa gỗ thấp bé. Cánh cửa gỗ này thật sự rất nhỏ, thân hình của Lôi Lâm so với các dị tộc chung quanh xem như gầy nhỏ mà cũng phải cúi đầu, nửa khom người xuống mới có thể đi vào.
Ầm! Cửa gỗ dày nặng đóng lại, ngăn cản tiếng náo động ở bên ngoài.
Trong nháy mắt cửa gõ đóng lại kia, Lôi Lâm ngờ ngợ nhìn thấy người sư tử kia thành công giải quyết hai con cá sấu khác, mặc dù chính hắn phải trả giá nặng nề nhưng tốt xấu gì cũng bảo vệ được sinh mệnh.
Rất nhiều dị tộc đánh cược thất bại, mất hết vốn liếng đang gào thét, tiếng gầm giống như khiến toàn bộ sàn đánh lộn bị lật tung.
Mà đợi cửa gỗ hoàn toàn đóng lại, tất cả những việc bên ngoài hoàn toàn không liên quan gì tới nơi này.
“Bình tĩnh cùng điên cuồng chỉ cách một cánh cửa, cảm giác này có phải là rất kỳ diệu? Lôi tiên sinh đến từ lãnh địa tộc Độc Giác!”
Một người lùn chỉ cao tầm một mét đi ra, trên người nó mặc một bộ trường bào màu bạc, phần sau áo choàng kéo dài trên mặt đất, trong tay cầm một chén rượu, trên mặt còn có một tia kích động đỏ ửng.
Chỉ là con mắt của nó lại lạnh đến mức như hàn băng vạn năm, không có một chút gợn sóng.
“Đây là một người điên lý trí!” Ấn tượng đầu tiên của Lôi Lâm về người lùn này chính là người có thể khống chế một thế lực lớn như vậy, rõ ràng là nhân vật không đơn giản.
“Anh biết ta?” Lôi Lâm đến thế giới dung nham còn chưa được mấy ngày, chỉ vừa tiếp xúc với bộ tộc Độc Giác. Đối phương lại nhanh chóng thu được tin tức của hắn , khiến trong lòng Lôi Lâm rất vui vẻ, lời nói như vậy thì dự định của hắn rất có thể dễ dàng thực hiện.
“Đương nhiên! Người có thể đánh bại triệu hoán sư Cách Lý Đa Áo cũng không nhiều, một cường giả cấp bầu trời đủ để khiến ta tôn kính!”
Người lùn hơi hành lễ, khiến vẻ mặt Lôi Lâm có chút thay đổi.
Đối phương hẳn là một thành viên của kiến tộc, trên người có làn da màu nâu, trên đầu còn có hai tua vòi nho nhỏ, nhưng không biết tại sao lại rời khỏi bộ tộc, đồng thời xây dựng lên thế lực khổng lồ dưới đất thành Ốc Kim.
“Là đội buôn tộc Độc Giác tiết lộ?” Lôi Lâm chỉ thoáng suy nghĩ đã lập tức hiểu ra đáp án. Trong toàn bộ thành Ốc Kim này biết tin tức vể hắn cũng chỉ có đội buôn tộc Độc Giác kia.
“Không sai! Chính là bọn họ, nể mặt Lôi tiên sinh. Ta đã phân phó, hàng hóa bọn họ mang theo đều lấy giá cao hơn giá thị trường một thành để thu mua!”
Người lùn thuộc Kiến tộc mời Lôi Lâm ngồi xuống, tự mình rót cho Lôi Lâm một chén rượu màu đỏ.
Một hương rượu nhẹ nhàng, hỗn hợp các loại lên men, thậm chí còn có thành phần tác dụng gây tê lập tức vờn quanh chóp mũi Lôi Lâm.
“Rượu của dị tộc cũng thật khủng bố, cũng không sợ độc hại thể chất…”
Lôi Lâm lắc đầu một cái, có chút không biết nói gì, tuy rằng hiện tại tố chất thân thể của hắn không sợ những thứ này, đáng tiếc khẩu vị của hắn sớm đã bị dưỡng thành kiểu kén ăn, sản phẩm chất lượng kém này căn bản không thể lọt vào mắt được.
Cho dù loại rượu này đã là loại tốt nhất mà người lùn thu gom được.
“Được rồi! Khách nhân tôn kính! Ngài tìm Cát Khắc rốt cuộc là muốn biết chuyện gì đây?” Nhìn Lôi Lâm không uống một ngụm đã để chén rượu xuống, sắc mặt người lùn Cát Khắc kiến tộc không có một chút biến hoá nào, ân trong đôi mắt tràn đầy ý cười, mở miệng hỏi trước.
“Tất cả!” Lôi Lâm khẽ cười một tiếng.
“Tất cả? ? ?” Cát Khắc thất thanh nói: “Cái gì tất cả?”
“Tất cả tin tức tình báo, tất cả tin tức mà anh biết, bao gồm tin tức ở vùng đất này, còn có các địa vực khác, dù là chuyện to hay nhỏ, nếu là tin tức có giá trị, ta muốn hết…” Âm thanh Lôi Lâm trầm thấp, mang theo một loại mị lực đặc thù.
“Ha ha… Lôi tiên sinh, ngài có biết những tin tức này có giá trị bao nhiêu sao?” Cát Khắc tuy rằng đang cười, nhưng âm thanh rõ ràng đã lạnh xuống.
“Ta biết, nhưng ta khẳng định sẽ thanh toán được!” Lôi Lâm trả lời như chặt đinh chém sắt.
“Lấy cái gì thanh toán?” Cát Khắc đã nghĩ chính mình gặp phải một người điên nào đó.
“Tính mạng của anh đã đủ sao?” Lôi Lâm lạnh lùng nói.
“Không được!“Lôi Lâm vừa nói xong, Cát Khắc đã khom người lùi về sau, nhảy lên, bay nhào đến phía sau bàn học, đột nhiên nhấn một cái, một tầng năng lượng phòng ngự trong nháy mắt nổi lên.
Động tác của nó làm liền một mạch, giống như đã trải qua vô số lần huấn luyện rồi.
Chờ đến sau khi màng ánh sáng bay lên, vẻ mặt của nó mới bình tĩnh lại, khóe miệng nổi lên nụ cười lạnh: “Lôi tiên sinh, làm một khách mời, ngài không cảm giác mình làm thế thật quá mức sao?”
“Đối với kẻ yếu, xưa nay ta không cảm thấy như thế!” Âm thanh của Lôi Lâm phi thường bình thản, lại khiến sắc mặt Cát Khắc đỏ ửng.
“Bắt lấy hắn!” Giống như bị lời nói của Lôi Lâm chạm phải dây thần kinh nào đó khiến Cát Khắc lập tức có chút tức giận.
Nó đột nhiên gào lên, cùng lúc đó, trong phòng lập tức che kín một tầng khói mù màu phấn hồng, mà trong sương mù, hai bóng người nhanh chóng vọt tới, trên người toả ra gợn sóng năng lượng mạnh mẽ.
“Hai con chuột rốt cục đồng ý đi ra, chẳng qua là cấpv mà thôi, rất đáng sợ sao?”
Lôi Lâm cười nhạt, trên người đột nhiên hiện ra một tầng năng lượng màu xanh sẫm, bàn tay lớn đánh ra.
Ầm! Giống như toàn bộ không gian đều dừng lại một chút, hai bóng đen hung mãnh im bặt đi, bị Lôi Lâm bóp cổ nâng lên.
Xuất hiện ở trong tay hắn rõ ràng là hai người lùn rất tương tự Cát Khắc, sóng năng lượng phù thủy cấp ba từ trên người bọn hắn không ngừng tản ra, nhưng đối với Lôi Lâm thì vẫn là quá yếu, giống như ngọn nến trong gió to, chỉ cần thổi một hơi là có thể hủy diệt chúng.
“Chỗ dựa của anh chính là bọn hắn sao? Có còn những chiêu khác không?”
Lôi Lâm há mồm ra, trong không khí lập tức xuất hiện một vòng xoáy, sương mù màu phấn hồng trước đó tràn ngập trong cả phòng đều bị Lôi Lâm hút vào trong bụng.
“Trình độ như thế này? Ngươi… Ngươi là ngôi sao…”
Một dị tộc bị Lôi Lâm nhấc lên đột nhiên như nghĩ tới điều gì, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.
Ầm! Ầm! Hai dị tộc bị Lôi Lâm đánh bay ra ngoài, lập tức ngã xuống đất trọng thương ngất đi.
Bạch! Nhìn thấy Lôi Lâm dễ dàng phá giải bẫy rập của nó, đặc biệt đánh bại hai vị cường giả cấp bậc bầu trời, sáng mặt người lùn Cát Khắc nấp trong màng ánh trong thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn khẽ cắn răng, tắt đi màng phòng ngự, quỳ gối trước mặt Lôi Lâm.
” Lôi đại nhân tôn kính, xin tha thứ cho sự vô ý mạo phạm trươc đó của ta, Cát Khắc đồng ý giao tất cả thế lực và tình báo cho ngài…”
“Ngươi rất thông minh, cũng hiểu rất rõ tình thế, rất tốt, ta thích loại người như ngươi!” Lôi Lâm lộ ra một nụ cười, nhưng ở trong mắt Cát Khắc lại giống như nụ cười của ma quỷ.
“Ta không cần thế lực của ngươi, chỉ là cần thông qua ngươi thu được một ít tình báo, mà bởi ngươi thức thời, cuối cùng nhiều lắm là xóa đi bộ phận ký ức này của ngươi thôi, yên tâm đi…”
Nghe được lời Lôi Lâm nói, Cát Khắc lập tức cảm kích quỳ rạp xuống, chỉ là trong lòng còn đang cười khổ.
Chẳng qua một cường giả cấp bậc ngôi sao đã đủ diệt toàn bộ thành Ốc Kim, nó hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.
...
Mấy tiếng sau, Lôi Lâm có được vật mình muốn mới hài lòng rời đi sàn đánh lộn dưới lòng đất.
Bầu không khí trong toàn bộ sàn đánh lộn mặt vẫn phi thường náo nhiệt, nhưng lần này đang trình diễn các loại dị tộc đại chiến đó, thậm chí Lôi Lâm còn nhìn thấy mấy tộc Độc Giác, ở bên trong đảm nhiệm nhân vật bia đỡ đạn.
Cửa gỗ có hiệu quả cách âm rất tốt, dường như còn bố trí trận pháp gì đó, cho dù Lôi Lâm ở bên trong huyên náo long trời lở đất, bên ngoài cũng căn bản không rõ ràng.
Cho dù là người đầu trâu kia cũng sẽ không biết chỉ trong mấy canh giờ này, lãnh đạo tổ chức bọn hắn đã hoàn toàn thuần phục dưới chân dị tộc trẻ tuổi trước mặt này.
Đương nhiên, Lôi Lâm căn bản không lọt mắt một thế lực dưới đất như thế, đợi thủ đoạn tâm linh ám chỉ xác nhận đối phương đã giao ra tất cả tư liệu thì lập tức động thủ thay đổi ký ức đối phương, thậm chí tạo cho đối phương một đoạn ký ức giả tạo, giấu đi chuyện ngày hôm nay.
Ra khỏi sàn đánh lộn dưới lòng đất, Lôi Lâm tùy ý tìm một nơi tương tự khách sạn, sau khi trả bảo thạch quý giá lập tức thu được một gian phòng lớn.
Đương nhiên, những tiền tài này cũng là vị Cát Khắc kia tài trợ.