Chương 973: Truyền đạt (1)
“Là nhiệm vụ gì?”
Lôi Lâm nhận lấy văn kiện ở bìa ngoài có đánh dấu “Tuyệt mật”, trong lúc lơ đãng lông mày vừa nhíu.
“Liên bang ra lệnh cho đội đặc biệt chúng ta tiến hành đả kích Tam Xà giáo cùng Mạc Bi Ô trong phạm vi toàn quốc gia! Mà ta chính là người phụ trách toàn bộ đông khu!”
Trong giọng nói của Thạch Khắc tràn ngập mùi vị thiết huyết.
“Lần này tiểu đội của cậu sẽ phụ trách mấy cứ điểm Tam Xà giáo đã phát hiện, mà Mạc Bi Ô giao cho ta tự mình xử lý!”
Rất hiển nhiên, lúc trước đối phương bày ra cạm bẫy, đã triệt để khiến Thạch Khắc làm tức giận, hiện tại hắn chính là muốn danh chính ngôn thuận trả thù lại!
“Tam Xà giáo? !” Trên mặt Lôi Lâm nổi lên một tia rất hứng thú, trong lòng lại thầm thở dài.
Hắn đến Á Đặc Lan liên bang, lúc đầu là vì muốn thăm dò tin tức có liên quan đến Tam Xà giáo, nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, đặc biệt hỏa nguyên thạch xuất hiện, lập tức làm hắn có chút muốn bỏ đi suy tính lúc trước.
Nhưng khi hắn đang hy vọng có thể tiếp tục ẩn núp thì chuyện này lại đột nhiên xông ra, còn trùng hợp rơi trên đầu hắn, thực sự làm hắn có một cảm giác dở khóc dở cười.
“Mệnh lệnh lần này là do nguyên thủ đại nhân tự mình ký tên! Trú quân ở các nơi đều sẽ phối hợp với hành động của chúng ta, nói cách khác, một khi lập được chiến công, lập tức sẽ xuất hiện trước mặt nguyên thủ, cơ hội như thế cũng không nhiều!”
Thạch Khắc giống như đang nhắc nhở Lôi Lâm.
“Đã rõ!” Lôi Lâm đứng thẳng nghiêm chào, trong lòng lại mơ hồ có suy đoán, bây giờ nhìn lại mới thấy Thạch Khắc có quan hệ không bình thường trong liên bang, thậm chí ngay cả hành động lớn như vậy mà hắn đều có thể làm đến vị trí người phụ trách, chứng tỏ chỗ dựa phía sau rất cứng, chẳng trách trước đó Lạc Khắc nhất định phải áp sát tới.
“Rất tốt! Cậu đi ra ngoài đi! Gọi Lạc Khắc vào!” Thạch Khắc rất hài lòng gật gù.
“Rõ!” Lôi Lâm lập tức hành lễ đi ra ngoài, mọi cử động giống như máy móc, tràn ngập dáng vẻ quân nhân, Thạch Khắc nhìn mà âm thầm gật đầu.
“Lạc Khắc đội trưởng! Huấn luyện viên gọi anh!”
Sau khi đi ra, Lôi Lâm phát hiện Lạc Khắc đã sớm chờ ở một bên, so với trước đây, trên mặt của hắn có thêm vài phần trầm ổn cùng cương nghị. Hỏa vũ công cũng đã “Bất tri bất giác” đột phá tầng thứ sáu, đạt đến cảnh giới tầng thứ bảy. Xem như là cường giả trong cấp đại địa.
Đương nhiên, những thứ này đều là giả, Lôi Lâm cảm giác được đối phương ít nhất là cường giả cấp bậc bầu trời, nhưng không biết tại sao lại trà trộn đi vào, đồng thời còn thu được Thạch Khắc tín nhiệm.
Lần hành động này, Lôi Lâm phụ trách Tam Xà giáo, mà Lạc Khắc lại đi theo Thạch Khắc, phụ trách chuyện ở phe Mạc Bi Ô. Chỉ từ điểm này, Lôi Lâm đã phát hiện trong lòng Thạch Khắc vẫn tương đối tin tưởng Lạc Khắc hơn.
Trong đội đặc biệt, cũng đã sớm truyền ra đời đồn Lôi cùng Lạc Khắc là phụ tá đắc lực của Thạch Khắc, ngay cả Thạch Khắc cũng không phủ nhận.
“Đáng tiếc… Nếu như tương lai anh biết hai thủ hạ mà anh coi là phụ tá đắc lực đều là gian tế do kẻ địch phái tới, không biết sẽ có vẻ mặt gì? Chẳng qua vừa nghĩ đến đã thấy phi thường thú vị rồi!”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, khóe miệng lộ ra một nụ cười cân nhắc.
“Lôi đội trưởng? Còn có chuyện gì sao?” Lạc Khắc nhìn bộ dạng này của Lôi Lâm, không biết tại sao, trong lòng đột nhiên lạnh lẽo, đột nhiên có dự cảm phi thường không ổn.
“Ồ! Không có gì, nghĩ đến tình huống lần trước chúng ta làm nhiệm vụ thôi! Đi nhanh đi!”
Lôi Lâm vỗ vỗ vai Lạc Khắc rồi đi ra ngoài.
Lạc Khắc vẫn lùi về sau nửa bước, nheo mắt nhìn bóng lưng của Lôi Lâm, mặc dù có vẻ rất như cung kính mà tiễn đưa nhưng trong đôi mắt lại có tia sáng khác thường loé lên.
“Rất nhanh… Tất cả sẽ khác…”
Đố kị dưới đáy mắt Lạc Khắc, ánh sáng cừu hận lóe lên, tuy rằng hắn và Lôi Lâm đều là tiểu đội trưởng, nhưng một người là cường giả cấp bầu trời, một kẻ khác lại là cấp đại địa, tự nhiên sẽ bị chê trách rất nhiều.
Tuy rằng thực lực của Lạc Khắc không kém, quan hệ với Lạc Khắc cũng được, nhưng ở rất nhiều chuyện đều có vẻ kém Lôi Lâm một bậc.
Ngoài mắt hắn có thể không thèm để ý, dù sao hắn chỉ tới đây ẩn núp, chứ không phải thật sự chuẩn bị tiếp tục sống ở Á Đặc Lan liên bang. Nhưng trong lòng luôn có một ít cảm giác khác thường.
Đương nhiên, cảm giác này bị hắn ẩn giấu rất tốt, dù là người thân mật nhất cũng nhìn không ra.
“Lạc Khắc, còn chờ cái gì thế?”
Giọng nói xen lẫn vẻ bất mãn của Thạch Khắc từ trong phòng truyền đến.“Báo cáo!” Trong lòng Lạc Khắc cả kinh, trên mặt lập tức trở về dáng vẻ hàm hậu xen lẫn khôn khéo và ngưỡng mộ, cúi đầu khom lưng tiến vào văn phòng.
...
Mà Lôi Lâm trở lại nơi ở của chính mình lại cẩn thận xem lướt qua một ít nội dung trên văn kiện, sau một hồi lâu mới thả văn kiện xuống, thở dài.
Tư liệu trên này quả thực tường tận tỉ mir, đặc biệt ngay cả tu vi và thực lực của thủ lĩnh đều phi thường rõ ràng, xem ra Á Đặc Lan liên bang khẳng định có cài mật thám nằm vùng trong Tam Xà giáo.
“Lần này e là toàn bộ Tam Xà giáo đều phải thương gân động cốt một phen…”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình, bởi vì hắn vẫn chưa thể xác định Tam Xà giáo rốt cuộc có phải thế lực do ba vị đại công Khoa Mạc Âm cự xà xây dựng ra không nên cũng không chuẩn bị có hành động gì.
Dù sao cũng chỉ là một ít phân bộ và cứ điểm, dù toàn bộ chết đi cũng không có gì đáng tiếc, còn có thể dựa vào những công lao này, thậm chí được liên bang càng tín nhiệm, thuận tiện dò xét bí mật về hỏa nguyên thạch!
Nghĩ như thế, ánh sáng trong đôi mắt Lôi Lâm dần dần lạnh xuống như hàn băng, mang theo ý lạnh thấu xương.