Chương 983: Tiết lộ
Cường giả cấp bậc ngôi sao trong nhận thức của Mật Tư chính là tồn tại cao cấp nhất ở toàn bộ thế giới dung nham .
Tầm mắt cũng không rộng bao nhiêu hắn, không ý thức được trên ngôi sao còn có cảnh giới càng mạnh mẽ hơn.
Nhưng cho dù chỉ là một vị ngôi sao đã đủ khiến Thạch Khắc đội trưởng tổn thất nặng nề, rất nhiều cao thủ cấp bậc bầu trời ngã xuống. Nếu như lại có thêm một vị thì Mật Tư đã không dám tiếp tục nghĩ xuống.
“Là Bắc công tước đại nhân đến sao?” Hắn suy đoán hỏi.
Lôi Lâm hiểu rất rõ tình huống, thậm chí chính hắn là kẻ cầm đầu nhưng lại tỏ vẻ nghiêm túc: “E là không phải! Ta cần phải báo cáo cho huấn luyện viên!”
Ở trên đường, Lôi Lâm lại gặp phải Lạc Khắc, chỉ là lúc này đối phương cũng lộ vẻ tâm sự nặng nề, không biết là thật sự hay là giả bộ.
“Báo cáo!” Lôi Lâm và Lạc Khắc ở ngoài cửa hô to.
“Đi vào đi!” Giọng nói của Thạch Khắc mệt mỏi từ bên trong truyền ra, sau khi Lôi Lâm tiến vào phòng, mũi hắn hơi động, mùi nước khử trùng và thuốc mỡ tràn đầy xoang mũi.
Thạch Khắc vẫn là dáng vẻ xác ướp như trước, nhưng tinh thần có vẻ cũng không tệ lắm, đã có thể làm mấy động tác đơn giản.
“Các cậu cũng cảm ứng được gợn sóng vừa nãy?” Thạch Khắc nhìn cây cối màu trắng ngoài cửa sổ, trên thân cây còn có mấy búp hoa màu vàng nhạt nở rộ, hai mắt có chút thất thần hỏi.
Cấp bậc ngôi sao chiến đấu tạo ra gợn song giống bó đuốc ở trong đêm đen vậy, vô cùng sáng sủa chói mắt, e là toàn bộ cường giả cấp đại địa trong phạm vi ngàn dặm đều sẽ có cảm ứng, bởi vậy Lôi Lâm và Lạc Khắc đều gật gật đầu.
“Ai… Xem ra ngoại trừ ngôi sao lần trước, vẫn có cường giả khác xuất hiện… Thế cuộc đã rất không ổn rồi, Lôi! Cậu truyền lệnh xuống, đội đặc biệt chúng ta ở tại chỗ đợi mệnh, nhất định không thể manh động!”
“Ta biết!” Lôi Lâm lập tức tuân mệnh, sau đó lại tỏ vẻ muốn nói lại thôi.
“Làm sao?” Nhìn dáng vẻ này của hắn,Thạch Khắc có chút buồn cười, không khỏi hỏi.
“Trên thực tế, huấn luyện viên, trước đó ta đã từng lén lút lẻn vào chiến trường kia…” Lôi Lâm có chút ấp a ấp úng nói chuyện.
“Cái gì…” Thạch Khắc há hốc mồm, dáng vẻ như đang nhìn quái thú.
Chiến trường cấp bậc ngôi sao, chỉ một chút dư âm lan ra cũng có thể khiến cường giả cấp bậc bầu trời trọng thương, tên ngốc này lại lớn mật dám vọt vào?
Không chỉ có Thạch Khắc, ngay cả Lạc Khắc đứng bên cũng choáng váng, cảm giác nhất định phải xác định có cái nhìn khác về vị Lôi này.
“Ha ha…” Lôi Lâm gãi đầu, dáng vẻ đầy áy náy.
” Lần trước ta nghe nói chuyện của huấn luyện viên, bởi vậy muốn đi xem thử, tìm kiếm manh mối về cường giả ngôi sao, cũng để Bắc công tước đại nhân chuẩn bị sẵn sàng…” Với biểu hiện nhiệt huyết trước đó của Lôi Lâm thì chuyện như vậy đúng là phi thường có thể, bởi vậy Thạch Khắc chỉ gật gật đầu, cũng không hoài nghi.
“Cậu…” Thạch Khắc đã không biết nên nói cái gì: “Khẳng định là đối phương không lọt mắt một tiểu tử cấp bậc bầu trời, hơn nữa vận may của cậu cũng đủ lớn, mới có thể an toàn trở về, nếu không thì hiện tại chúng ta chỉ có thể nhìn thấy thi thể của cậu, không, ngay cả thi thể đều không thấy được…”
“Thực sự là phải cảm thán về dũng khí của cậu…” Thạch Khắc gật gật đầu, “Như vậy, cậu đã nhìn thấy gì?”
“Đây chính là ta chuẩn bị báo cáo, huấn luyện viên, ngài xem này!”
Lôi Lâm lập tức nắm lấy ra mấy bức vẽ. Bên trong là hai gương mặt người, một tấm thì Thạch Khắc hoàn toàn không quen biết, bởi vì đây căn bản là Lôi Lâm vẽ loạn ra, mà một hình khác lại khiến hai mắt Thạch Khắc đỏ ngầu, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét: “Chính là hắn! Lần trước tập kích ta, chính là hắn! ! !”
“Nhanh! Nói ra những manh mối cậu tìm hiểu được cho ta!” Thạch Khắc có một cái tay còn lành lặn gắt gao cầm lấy cánh tay Lôi Lâm, trong đôi mắt lóe lên vẻ ước ao.
“Được rồi, ta…”
Lôi Lâm nói ra chuyện mà mình đã biên soạn tốt, trên căn bản đều là sự thực, ngoài phần về chính hắn kia.
“Nói như vậy, cường giả ngôi sao lúc trước tập kích ta đã thua. Đồng thời cậu còn thấy phương hướng hắn chạy trốn? Làm tốt lắm!”
Trong đôi mắt Thạch Khắc lập tức lóe ra vẻ tàn nhẫn, hắn bén nhạy cảm giác được, đây chính là cơ hội báo thù duy nhất của hắn.
“Oành!” Một đống văn kiện lớn tán loạn trên mặt đất, Lạc Khắc đứng cạnh thét lên kinh hãi.
“Làm sao?” Lôi Lâm có chút buồn cười nhìn Lạc Khắc, tiến lên thân thiết mà hỏi.
“Không… Không có gì, ta chỉ là quá mức kinh ngạc!” Cẩn thận thu lại vẻ khiếp sợ và nôn nóng dưới đáy mắt, Lạc Khắc mới khôi phục dáng vẻ lúc trước.
“Ồ! Thế à!” Lôi Lâm gật gù, bây giờ hắn đã xác định Lạc Khắc này tám phần mười chính là mật thám do Mạc Bi Ô bố trí, thậm chí nói không chừng người lãnh đạo trực của hắn tiếp chính làKhắc Lâm Tư.
Hắn đương nhiên biết địa điểm Khắc Lâm Tư ẩn nấp, bởi vì hắn đã sớm động tay động chân trên người đối phương. Mà muốn gieo xuống dấu ấn định vị trên người Khắc Lâm Tư, chỉ có Lôi Lâm nắm giữ chíp mới có thể làm được, vô cùng bí mật.
Đương nhiên, hắn mới không ngốc đến mức nói mình có đánh dấu định vị trên người đối phương, chỉ có thể chỉ ra một phương hướng đại khái, tin tưởng sau khi có manh mối quan trọng nhất này, toàn bộ Á Đặc Lan đế quốc phát động, muốn tìm một tên Khắc Lâm Tư chỉ là chuyện rất đơn giản .
“Bình tĩnh, bình tĩnh!” Thạch Khắc đứng lên, đi tới đi lui ở trong phòng, sắc mặt đỏ lên, trong miệng còn đang hùng hùng hổ hổ cái gì.
Nhưng sau một hồi đứng thẳng, Thạch Khắc vẫn chán nản nằm trở lại.
“Không được! Cho dù là một vị ngôi sao bị trọng thương, chúng ta cũng không thể tùy ý nhòm ngó!” So sánh sức mạnh trên tay mình xong, Thạch Khắc chán nản tuyên bố từ bỏ, chỉ là nắm đấm vẫn nắm thật chặt, chứng tỏ trong lòng hắn vẫn không cam lòng và đầy thù hận.
“Huấn luyện viên! Lẽ nào chúng ta cứ buông tha hắn như thế?” Lôi Lâm tỏ vẻ đày nhiệt huyết đầu rống lên.
“Đúng! Huấn luyện viên, chúng ta không thể dễ dang buông tha bọn hắn như thế!” Trong lòng Lạc Khắc buông lỏng, nhưng cũng hô to lên.
“Ta biết, nhưng mà…” Khóe miệng Thạch Khắc lộ ra cười khổ.
“Không có nhưng gì cả!”
Một giọng nói kiên định từ bên ngoài truyền vào, cửa lớn bị đẩy ra, một người tộc Hỏa Vũ mặc đồng phục quân đội, thân hình cao lớn cường tráng đột nhiên đi vào.
“Thạch Khắc! Mối thù của cậu, ta sẽ giúp cậu báo thù!”
Khí tràng mãnh liệt, nhất thời quanh quẩn trong căn phòng, khiến cho không khí đều trở nên nặng nề như khối chì.
“Đa tạ chú, Mã Đinh thúc thúc!” Viền mắt Thạch Khắc đỏ lên, hầu như khóc lên, Lôi Lâm và Lạc Khắc đều là lần thứ nhất nhìn thấy vẻ mặt này của hắn, không khỏi giật mình trừng lớn hai mắt, Thạch Khắc luôn thiết huyết cùng kiên cường mà lại có loại vẻ mặt này?
Nếu không phải mạnh mẽ cấu chính mình một cái, Lạc Khắc còn nghĩ chính mình đang nằm mơ.
So với Lạc Khắc, Lôi Lâm lại càng quan tâm tới sóng năng lượng trên người đối phương “Hỏa vũ công! Hỏa vũ công tầng mười! Hắn khẳng định là người tới từ liên bang, Bắc công tước- cường giả ngôi sao!”
Đây có lần thứ nhất Lôi Lâm nhìn thấy người tộc Hỏa Vũ cảnh giới ngôi sao, hắn không dám khinh thường, chất đột nhiên co rút lại, thu liễm toàn bộ linh hồn năng lượng của chính mình, chỉ có hỏa vũ công ở ngoài là không ngừng vận chuyển.
“Cậu là Lôi Lâm đúng chứ? Làm rất tốt! Có can đảm! Sau này nếu như đi Lôi Minh quân đoàn thì nhớ tới tìm ta!”
Mã Đinh duỗi ra bàn tay khổng lồ như sắt thép, vỗ vỗ bả vai Lôi Lâm, trong đôi mắt tràn đầy vẻ khen ngợi: “Hiện tại, mang ta đi tới chỗ trước đó bọn họ đại chiến…”
Một tia sát khí dâng trào, từ trong đôi mắt đối phương tràn ra ngoài.
“Tuân mệnh! Trưởng quan!” Lôi Lâm kích động hô to, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm: “Cũng may, đối phương cũng không nhìn thấu ta ngụy trang, nhìn dáng vẻ này thì hỏa vũ công cao tầng và bí mật sức mạnh chất đã đủ cho ta ẩn giấu trước trước mặt tộc Hỏa Vũ cấp bậc ngôi sao…”
Sau khi xác nhận điểm ấy, Lôi Lâm càng tự tin đối với với việc mình lẻn vào thủ đô Á Đặc Lan liên bang- Đặc Lan Tát Tư trong tương lai.
“Đi thôi!” Ánh lửa màu đỏ thắm sáng lên, đợi Lạc Khắc phục hồi tinh thần lại, Mã Đinh cùng Lôi Lâm đã sớm không biết tung tích.
“Giáo… Huấn luyện viên, hắn là…” Lạc Khắc có chút lắp ba lắp bắp hỏi.
“Ha ha! Hắn chính là Bắc công tước! Cường giả ngôi sao! Từng thống lĩnh ở trong hẻm núi tử vong liên tiếp đánh giết mười tám con nguyên tố hỏa!”
Thạch Khắc bởi hưng phấn mà sắc mặt đỏ ửng, cả người đều rơi vào trạng thái phấn khởi.
“Nghe phụ thân nói, trong hàng ngũ cường giả ngôi sao, Mã Đinh cũng là nhân vật hàng đầu, mà hiện tại đối phương lại bị thương nặng, nếu như bị Mã Đinh thúc thúc phát hiện, khẳng định không chạy trốn được!”
Hắn tàn nhẫn đánh ra một đòn, trên mặt hiện ra vẻ ước ao cùng vui sướng v: “Thù hận trước đó của chúng ta, rất nhanh sẽ có thể trả lại…”
Thạch Khắc vô cùng hưng phấn nói ra, hắn không phát hiện dưới đáy mắt Lạc Khắc lóe lên một tia lo lắng.
...
Vài ngày sau, một tin tức chấn động truyền khắp toàn bộ khu vực phía đông Á Đặc Lan liên bang, thậm chí còn không ngừng truyền bá về những quốc gia khác —— Một thủ lĩnh của Mạc Bi Ô, cường giả cấp bậc ngôi sao khủng bố đã bị Bắc công tước liên bang: Mã Đinh đánh giết! ! !
Trong lúc nhất thời, đại danh của Bắc công tước Mã Đinh vang vọng toàn bộ phía Đông , khiến các tổ chức phản kháng nghe tiếng đã sợ mất mật, lại không có mấy người biết trong sự kiện lần này, ba người Lôi Lâm âm thầm đổthêm dầu vào lửa.
Một vị ngôi sao ngã xuống, cũng là đả kích khổng lồ đối với Mạc Bi Ô, từ khi Khắc Tư Lâm ngã xuống, kế hoạch tiêu diệt ở toàn bộ phía Đông cũng tiến triển nhanh hơn.
Mà đội đặc biệt do Lôi Lâm suất lĩnh, càng không chút lưu tình nhổ tận gốc toàn bộ thế lực cùng với cứ điểm của Mạc Bi Ô, cách làm tàn nhẫn này lập tức được Thạch Khắc khen ngợi, hơn nữa còn có tình báo lần trước, Lôi Lâm cảm giác đối phương đã hoàn toàn côi hắn là tâm phúc.
Con Lạc Khắc? Tiểu tử này gần đây có chút hồn vía lên mây, ngay cả lúc làm nhiệm vụ đều không tích cực, khiến Thạch Khắc bất mãn, đương nhiên, Lôi Lâm biết nguyên nhân, chẳng qua hắn sẽ không nói gì.
Chờ đến khi nhiệm vụ tiêu diệt ở toàn bộ phạm vi khu vực phía đông xong xuôi, thời gian đã bất tri bất giác trôi qua hơn một tháng, mà ngày lễ long trọng nhất của toàn bộ tộc Hỏa Vũ—— Thánh Thần tiết cũng sắp đến!