Chương 985: Trà trộn (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 985: Trà trộn (1)

Lôi Lâm hiểu rõ chuyện lần này đối với hắn cũng là một thử thách lớn.

Nếu như ngụy trang của hắn không thể giấu được nguyên thủ tộc Hỏa Vũ thì đừng nói những chuyện khác, càng không cần phải nói tới việc thu hoạch tín nhiệm của đối phương, toàn bộ kế hoạch sau này đều phải thay đổi.

Bởi vậy, hắn nhất định phải đi một chuyến này, chẳng qua hắn cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị.

Chí ít, hai vị Khoa Mạc Âm cự xà đại công đã sớm bí mật ẩn núp vào, lúc nào cũng quan sát bên ngoài cung điện, nếu như bị đối phương phát hiện sơ hở, Lôi Lâm nhất định sẽ lập tức bạo phát, đến lúc đó trực tiếp lợi dụng Khoa Mạc Âm xà hóa giết ra ngoài, ba Thần Tinh thuật sĩ hỗ trợ nhau, cũng gần như có thể chạy trốn từ trên tay đối phương ra ngoài.

Dù sao, trước đó ba vị Khoa Mạc Âm trưởng lão từng có chiến tích liên thủ chống lại một vị phù thủy Huy Nguyệt cấp năm.

Tuy rằng Đại trưởng lão cường đại nhất đã ngã xuống, nhưng Lôi Lâm tự tin chính mình cũng không kém đối phương!

Ba thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà liên thủ, cho dù đánh không lại đối phương, cũng có thể chạy thoát từ tay đối phương! Đây mới là chỗ dựa để ba người bọn hắn dám lập ra kế hoạch lần này!

“Chíp!” Lôi Lâm hô khẽ.

“Keng! Bắt đầu phối hợp ẩn giấu gợn sóng!” Chíp lập tức trung thực phản hồi , khiến khí tức trên người Lôi Lâm càng thêm rõ ràng, giống tộc Hỏa Vũ thuần chính nhất.

Sức mạnh Thần Tinh được chất thu lại, hơn nữa còn dùng bí thuật che lấp huyết mạch, còn có chíp phụ trợ, Lôi Lâm có tự tin ẩn giấu được thực lực trước phù thủy cấp năm ngay!

Hít sâu một hơi, Lôi Lâm đi theo Thạch Khắc vào phòng, hành lễ với bóng người ở giữa.

Bên trong là một thư phòng lớn, một số áo giáp cổ xưa và tranh sơn dầu tràn ngập khí tức lịch sử tang thương, càng khiến Lôi Lâm giật mình chính là trong thư phòng mơ hồ có cảm giác tự tạo thành lĩnh vực.

Đây không phải lĩnh vực của phù thủy Thần Tinh, mà chỉ là bởi đối phương ở đây lâu, trong lúc vô tình hình thành không gian đặc thù!

“Thạch Khắc! Con đến rồi!” Giọng nói của nguyên thủ rất nhẹ. Nhìn đám người Thạch Khắc tiến vào.

“Phụ thân đại nhân!” Sắc mặt Thạch Khắc thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn trầm thấp kêu một tiếng.

“Con cực khổ rồi, đứng lên đi! Đây chính là hai thuộc hạ mà con nói sao? Rất tốt!”

Khi tiếng nói vang lên, trong lòng Lôi Lâm vô cùng căng thẳng, cả người trở nên căng cứng. Sau đó, hắn cũng cảm giác được ánh mắt như lửa nóng đảo qua người mình, khiến cho hắn không khỏi rùng mình một cái.

Khi ánh mắt kia quét tới, chất cũng thoáng run rẩy, hầu như muốn lập tức bắn ra lực lượng linh hồn phòng ngự, nhưng lại bị Lôi Lâm gắt ga ngăn cản.

Đồng thời, hỏa vũ công đạt đến tầng chín đỉnh cao bắt đầu hình thành thuỷ triều năng lượng khổng lồ, vây chất ở trong, hỏa kình khủng bố thậm chí bắt đầu tự động vận chuyển, chống lại nhòm ngó từ bên ngoài.

“Hả?” Một tiếng ồ lên rất khẽ từ nguyên thủ đối diện phát ra: “Cậu là lôi sao? Ngẩng đầu lên!”

Tiếng nói tuy rằng nhẹ nhàng, lại mang theo mệnh lệnh không thể hoài nghi, hầu như ngay khi đối phương vừa nói xong, Lôi Lâm đã lập tức ngẩng đầu như phản xạ có điều kiện.

Sau đó, hắn nhìn thấy một người tuổi trẻ đẹp trai có mái tóc và lông mày màu đỏ, dung mạo có chút tương tự Thạch Khắc, mặc áo bào trắng rộng rãi, trong ánh mắt của hắn dường như còn mang theo một tia. . . Tán thưởng?

“Tu vi không tệ! Còn có hỏa kình tinh khiết!” Thiếu niên tóc đỏ gật gù, rồi lại nhìn về phía một người khác.

Thân thể Lạc Khắc run lên, nhưng nguyên thủ không có biểu thị gì, việc này cũng khó trách, một binh lính chỉ mới luyện tới hỏa vũ công tầng thứ bảy, không thể khiến nguyên thủ chú ý được.

“Chiến công của các cậu, ta đều nhìn thấy, hi vọng sau này các cậu có thể tiếp tục cố gắng, bảo vệ liên bang chúng ta. . .”

Nguyên thủ đẹp trai tùy ý cổ vũ vài câu, rồi phất phất tay.

Lôi Lâm cùng Lạc Khắc lập tức đi ra ngoài, trên mặt tràn ngập vẻ kính nể.

Đùng! Cửa phòng đóng lại, đợi trong phòng chỉ còn dư lại Thạch Khắc cùng nguyên thủ, khí chất trên người nguyên thủ lại biến đổi, ánh mắt nhìn Thạch Khắc mơ hồ có vẻ kích động: “Những năm này thực sự đã làm con khổ cực!”

” Phục vụ liên bang là vinh hạnh của ta!” Vẻ mặt Thạch Khắc căng thẳng. Nhưng hai tay nắm chặt lại nói rõ giờ khắc này trong lòng hắn cũng không bình tĩnh.

“Quên đi! Ta cũng biết con không muốn dùng danh nghĩa ta để đi làm việc, vậy thì tất cả cứ dựa theo quy trình đi. Công lao lần này đủ cho con lên cấp thượng tướng. Con đi chuẩn bị, sau đó đến quân đoàn Đặc Lân Tát Tư phòng thủ để cống hiến!”

Thủ lĩnh ôn hòa nói.

“Tuân mệnh!” Thạch Khắc lạnh lùng trả lời một câu, nhìn vẻ mặt này của hắn, lông mày nguyên thủ hơi nhíu lại.

“Còn có, hai người thủ hạ của con- Lôi cùng Lạc Khắc kia đều có chút vấn đề!”

“Vấn đề gì? Lôi trung thành không cần ta nhiều lời , còn Lạc Khắc, hắn là hậu nhân của Ngải Phi Nhĩ gia tộc. . .”

Cơ mặt Thạch Khắc căng thẳng, đối với hai thủ hạ của mình, hắn vẫn luôn rất lưu ý.

“Vấn đề của Lôi không lớn, hắn đã sớm đột phá hỏa vũ công tầng thứ chín, nhưng vẫn ẩn giấu, chỉ biểu lộ ra thực lực tầng thứ tám! Có phải là vì giấu dốt!”

Nguyên thủ có mái tóc màu đỏ l nói: “Có thể ở tuổi này mà đạt đến cảnh giới đó, tiềm lực của hắn rất tốt, đáng giá để con lôi kéo, chỉ là tâm tư hơi trầm nặng chút. . . Sau đó con tiết lộ nội dung hỏa vũ công tầng thứ mười cho hắn, có lẽ hắn sẽ càng thêm trung tâm với con.