Chương 1670: Tiên đạo vô hạn (2) (Đại kết cục)
Khương Trường Sinh lộ ra nụ cười vui mừng, hắn một lần nữa nhìn về phía Hắc Ám Nguyên Tổ, nói:
- Ngươi hết sức hoảng, bởi vì trong lòng ta không có ác niệm, không có tà niệm, thậm chí không có một tia sát ý, đúng không?-
Hắc Ám Nguyên Tổ hiện thân là bởi vì Khương Trường Sinh rút ra tâm tình tiêu cực của các Đạo Tổ, để vốn là Hắc Ám Nguyên Tổ muốn hấp thu những tâm tình này vội vã không nhịn nổi nhảy ra, hắn sợ bại lộ mục đích của mình, một mực phí miệng lưỡi, mong muốn mê hoặc Khương Trường Sinh.
- Ngươi chẳng lẽ không căm hận tất cả những thứ này sao? Từ khi sinh ra đến nay, phụ thân ngươi vứt bỏ ngươi, trên đường ngươi trưởng thành, phần lớn là ác nhân nếu, không phải truyền thừa của Tiên đạo, ngươi đã sớm chết, ngươi nên cảm kích là Tiên đạo, mà không phải khoan dung tất cả những thứ này.
- Sinh linh tồn tại chính là đầu nguồn của hết thảy mầm tai vạ!
Hắc Ám Nguyên Tổ dùng một loại ngữ khí bi ai nói.
Khương Trường Sinh không có trả lời, phía sau hắn dần dần ngưng tụ ra từng bóng mờ màu vàng kim.
Hồng Quân, Lý Nhĩ, Thái Thủy, Bá Tổ, âm Dương lão tổ, Huyền Diệu đạo tổ các loại, thân hình của tất cả bọn hắn đều đứng ở phía sau Khương Trường Sinh, một người còn lớn hơn một người.
Cuối cùng nhất, thân ảnh Sáng Lập đứng dậy, đều muốn khổng lồ hơn hết thảy thân ảnh Đạo Tổ.
Giờ khắc này, Khương Trường Sinh không phải một thân một mình đối mặt Hắc Ám Nguyên Tổ.
Hắc Ám Nguyên Tổ nhìn lên thân ảnh Sáng Lập, lập tức hoảng, tức giận quát mắng:
- Vì sao ngươi lại có truyền thừa của hắn, ngươi đến tột cùng là ai? Ngươi cùng Sáng Lập là quan hệ như thế nào?
Khương Trường Sinh bình tĩnh nhìn hắn, nói:
- Ngươi có hết thảy ác niệm, tà niệm từ xưa đến nay, mà ta có hết thảy đám tiền bối sáng tạo từ xưa đến nay, ta là Đạo Tổ, Sáng Lập cũng là Đạo Tổ, khác biệt duy nhất chính là đạo của chúng ta khác biệt.
- Đạo của ta chính là vô hạn, ta sẽ không căm hận bất kỳ tồn tại nào, ta sẽ chỉ thu tất cả những gì ta nhìn thấy vào trong Tiên đạo vô hạn của ta, bao gồm cả kẻ địch ở quá khứ, cũng bao gồm cả ngươi.
Hắn nâng tay phải lên, tay cầm Tạo Hóa Giới Nguyên, tám mươi vị Đạo Tổ phía sau cùng nhau đưa tay, giống như đúc tư thế của hắn.
Hắc Ám Nguyên Tổ giận dữ, phía sau hiện ra vô số Tà Ảnh, Ác Ảnh tức giận gào thét, đinh tai nhức óc.
Oanh...
Hắc Ám Nguyên Tổ bộc phát ra khí thế khủng bố vô song, dẫn động Nguyên Thủy khí, những Ác Ảnh, Tà Ảnh khuếch tán, che đậy toàn bộ Nguyên Thủy, bao vây Khương Trường Sinh.
Hắc ám muốn thôn phệ quang minh.
- Nhớ kỹ, một chiêu đánh bại ngươi này tên là Vạn Thừa Thiên Đạo Chú, đây là thần thông mạnh nhất của Đạo Tổ chúng ta.
Âm thanh của Khương Trường Sinh vang lên, vừa dứt lời, hắn đột nhiên vung lên Tạo Hóa Giới Nguyên, tám mươi Đạo Tổ đồng thời phất tay.
Hắc ám phá toái, vô số diện mạo căm hận thất sắc trong cường quang, trong mơ hồ, trên mặt của bọn hắn tựa hồ lộ ra vẻ hướng tới.
- Không, Sáng Lập! Là ngươi! Nhất định là ngươi.
Hắc Ám Nguyên Tổ khàn giọng nói to, trong giọng nói cuồng loạn tràn ngập ghen ghét.
…
Liệt nhật treo cao, ở giữa rừng núi.
Một gian khách sạn đơn sơ, dựng ở trước rừng, khói bếp tung bay.
- Cứ như vậy, Đạo Tổ tâm không có bất kỳ sát ý gì dùng lực lượng dung hợp từ các thời Đạo Tổ tru diệt Hắc Ám Nguyên Tổ, thời đại trước hạo kiếp như vậy kết thúc, về sau, Đạo Tổ khai sáng vô hạn Tiên đạo, Tiên đạo vô hạn, vũ trụ vô hạn, thời không vô hạn, thiên địa cũng không hạn.
Một thư sinh đứng ở giữa bàn khách, dao động cây quạt nói, thực khách ngồi xung quanh nghe say sưa ngon lành.
Khương Tầm tuổi trẻ trợn trắng mắt, để chén rượu xuống, tức giận nói:
- Mơ hồ đến cực điểm, không có chút chân thực nào, vị tiên sinh này còn có thể nói tới càng Thiên Hoa Loạn Trụy không?
- Đạo Tổ? Trước khi ta bước vào gian khách sạn này, căn bản đã không có nghe nói qua.
- Bất kỳ tiên thần, quỷ thần gì trên đời đều là sinh linh tu luyện thành, nhưng mạnh hơn cũng là có hạn độ, các ngươi nói Đạo Tổ thuần túy là nói bậy, ngược lại mạo phạm Thiên Đạo.
Khương Tầm rất tức tối, chủ yếu là bực bội không yên, hắn đi đường đã đủ vất vả, ngồi xuống còn không có uống một ngụm rượu thoải mái thanh tâm, đã nghe thư sinh này nói bậy.
Lời nói quá rỗng tuếch.
Lão đầu ngồi ở một bàn bên cạnh cười ha hả nói:
- Thiên địa có bao lớn, ngươi có biết? Nếu ngươi không biết, sao dám phủ nhận?-.
Những người khác trong khách sạn đi theo trách cứ Khương Tầm, cảm thấy hắn không hiểu chuyện, ngẩng đầu ba thước có thần minh, nói như vậy sẽ mạo phạm Đạo Tổ.
Khương Tầm vỗ bàn lên, quát:
- Một đám thôn phu rừng núi, có mắt như mù, tiểu gia ta là Tu Tiên giả, nhìn kỹ.
Hai tay của hắn thi pháp, cách không thu tới trước mặt một bàn thịt bò kho tương xa xa.
Tất cả mọi người trong khách sạn đều trừng to mắt, ngay cả thư sinh kia cũng há to mồm, giống như gặp quỷ.
Khương Tầm thấy thế, cười đắc ý, nắm lên một khối thịt bò để vào trong miệng, mơ hồ không rõ nói:
- Trên đời xác thực có tiên nhân, nhưng thiên ngoại có bao lớn, không người biết được, thiên địa vô hạn, chỉ là một loại tà thuyết không thể chứng thực mà thôi.
- Những phàm nhân các ngươi, ngay cả Tu Tiên giả đều chưa từng gặp qua, còn thổi cái gì Đạo Tổ, sau này cứ thổi ta đi, ta có thể làm Đạo Tổ của các ngươi.
Nói xong, bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẽ.
Khương Tầm liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy phía trước cửa sổ có một nữ tử đang che miệng cười khẽ, cô gái này khuôn mặt tuyệt mỹ, nhưng khí chất thoát tục, có loại trang nghiêm không nói rõ được cũng không tả rõ được, khiến cho người ta khó sinh tà niệm, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào một nam tử trẻ tuổi bên cạnh.
Khi Khương Tầm thấy rõ khuôn mặt nam tử kia, thần sắc ngẩn ngơ.
Nam tử thật tuấn tú.
Khương Tầm xông xáo giang hồ nhiều năm, bây giờ vừa tiếp xúc Tiên đạo, cũng tính kiến thức rộng rãi, nhưng chưa bao giờ thấy qua túi da tốt như vậy, mấu chốt nhất là hắn vừa rồi tiến vào thế nào không có phát hiện?
Tiểu nhị bưng món ăn, đi vào trước mặt Khương Tầm, buông xuống thức ăn, cười hắc hắc nói:
- Vị khách quan kia, ngươi có thể không tin, thật ra ta đã từng là Đạo Tổ.
Khương Tầm tức giận nói:
- Ngươi là Đạo Tổ, xin hỏi danh hiệu của tiền bối?
- Hắc hắc, tại hạ tên Thái Thủy.
- Nha, người bưng thức ăn như ngươi thật đúng là biết đặt tên, ngươi là Đạo Tổ, chẳng lẽ tiên sinh tính sổ sách cũng là Đạo Tổ? Sẽ không phải đầu bếp, người lau bàn của các ngươi cũng đều là Đạo Tổ đó chứ?
Khương Tầm cười, tức quá hóa cười, cảm thấy đám người này mặc dù cử chỉ điên rồ, nhưng làm người bật cười, quên đi phiền não.
Lão đầu lúc trước đáp lời cười ha hả nói:
- Hậu bối, ta chính là tồn tại vừa mới được kể trong chuyện xưa, ta là Đạo từng sáng tạo qua Đại Thiên thế giới, nếu ngươi vỗ mông ngựa của ta, ta ngược lại có thể để ngươi đạp đất thành tiên.
Khương Tầm lắc đầu, thầm nghĩ một đám người điên, thật sự là không có thuốc nào cứu được.
Tiêu Hòa nương nương nhìn về phía Khương Trường Sinh, nhẹ giọng hỏi:
- Thật chính là hắn sao? Hắn mặc dù có huyết mạch của ngươi, nhưng thoạt nhìn...
Khương Trường Sinh đặt chén trà xuống, cười nhìn Khương Tầm, nói:
- Đây mới là hắn lúc đầu, mặc dù không đứng đắn, nhưng cũng rất tốt, ít nhất hắn sẽ không trải qua khổ nạn.
Náo loạn một hồi lâu, Khương Tầm không còn hào hứng, cầm lấy bao y phục, nhét thịt bò, bánh nướng vào, nhắc lại lấy hai vò rượu rời khỏi.
Khi hắn bước ra cánh cửa khách sạn, một cơn gió mát đập vào mặt, hắn liếc mắt nhìn đi, trong thoáng chốc thấy một nữ tử giống như tiên nữ đi thoáng qua mình.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của đối phương.
Chỉ thấy nữ tử kia đi đến trước mặt Khương Trường Sinh, nói:
- Phụ thân, Khương Nghĩa cùng Hắc Ám Nguyên Tổ đại chiến tại Hồng Hoang giới, mảnh đại thiên địa kia sắp sụp đổ, ngài mặc kệ không quản?
Khương Trường Sinh lắc đầu nói:
- Ngươi muốn quản thì đi đi, ta tới nơi này là muốn chỉ điểm hậu bối.
Quy Ly nhíu mày, nàng quay đầu nhìn về phía Khương Tầm trước cửa đang ngốc ngốc nhìn mình, kinh ngạc hỏi:
- Liền là hắn? Huyết mạch tư chất cũng quá kém, ngay cả tư cách tiến vào chi mạch cũng không có.
Khương Tầm nghe không hiểu các nàng đang nói chuyện cái gì, nhưng luôn cảm thấy cử chỉ cô gái này cũng đầy điên rồ, hắn lắc đầu, rời khỏi khách sạn.
- Đáng tiếc.
Khương Tầm âm thầm thở dài, hắn nhất tâm hướng đạo, cũng sẽ không vì vị nữ tử nào đó mà khom lưng.
Khương Trường Sinh cười nói:
- Tốt, không cần lấy mấy việc vặt tới quấy rầy ta, ngươi xem ngươi một chút, ngươi vừa đến, khách nhân duy nhất của khách sạn chúng ta đều đi, nhanh đi về, kêu Bạch Kỳ đến đây, lấy mồm mép của nàng, có thể giữ khách.
Quy Ly im lặng, bất đắc dĩ hỏi:
- Đường đường là Đạo Tổ, đi vào đây mở khách sạn, phụ thân, người cầu cái gì?
Khương Trường Sinh cười không nói, Quy Ly đành phải rời khỏi, tan biến tại chỗ.
Lão đầu lúc trước tự xưng Đạo đi tới, hỏi:
- Chẳng lẽ ngài muốn bồi dưỡng được càng nhiều Đạo Tổ? Cũng đúng, Tiên đạo vô hạn, cần càng nhiều trật tự.
Khương Trường Sinh nâng chung trà lên, nhẹ nhàng lay động, cười nói:
- Đó cũng không phải, chẳng qua là vô địch lâu, muốn tìm chút việc vui, ta cũng không muốn giống như Sáng Lập, đi đến con đường tự vẫn.
Ánh nắng theo ngoài cửa sổ chiếu rọi tiến đến, rơi vào trên người Khương Trường Sinh.
Hắn nhìn xem mặt nước trong chén trà, trong thoáng chốc, hắn thấy được chính mình năm đó ở Long Khởi quan gõ chuông.
Những ký ức kia đã là cực kỳ lâu trước kia.
Người kia nghe xong lắc đầu bật cười, quay người rời khỏi.
Tiêu Hòa nương nương thì nhẹ giọng hỏi:
- Ta còn rất hiếu kỳ, sinh tồn ban thưởng mà ngươi lấy được sau khi đánh bại Hắc Ám Nguyên Tổ đến tột cùng là cái gì?
Khương Trường Sinh uống một ly trà, cười nói:
- Là một khối đá.
- Một khối đá?
- Ừm, tảng đá thai nghén ra Sáng Lập, thai nghén ra hết thảy, tảng đá kia bị ta chia làm vô số khối, cũng chính là vô hạn thời không bây giờ.
Tiêu Hòa nương nương sinh lòng hướng tới, cảnh giới của Khương Trường Sinh đến tột cùng cao bao nhiêu, hết thảy như thế nào tồn tại trong mắt của hắn?
Nàng không cách nào tưởng tượng, sau khi bóp bát một khối đá lại có thể trở thành Tiên đạo vô cùng vô tận vô hạn như bây giờ.
Khương Trường Sinh cũng đang suy nghĩ một vấn đề khác.
Cảnh giới phía trên Tạo Hóa Đạo Chủ nên được đặt tên là gì đây!