Chương 1653: Không cẩn thận nói lộ ra 2
- Nói đi, ngươi có chuyện tốt gì mà nghĩ đến ta? Mạnh Cảnh Chu cảnh giác nhìn Lục Dương. Dựa vào kinh nghiệm của hắn, chuyện tốt từ miệng Lục Dương nói ra thường không phải chuyện tốt lành gì.
- Thật sự là chuyện tốt. Ta gặp được Ứng Thiên Tiên, nhân tiện nói giúp ngươi vài câu. Hắn nói sẽ đối xử công bằng, Độ Kiếp lúc trước đối xử với ta thế nào thì với ngươi cũng thế ấy.
- Huynh đệ tốt! Mạnh Cảnh Chu cảm động không thôi, thầm trách mình đã trách lầm Lục Dương. Lão Lục luôn nghĩ cho mình như vậy mà mình lại đi nghi ngờ nhân phẩm của hắn.
A, không đúng! Nhân phẩm của lão Lục vẫn cần phải được kiểm chứng, chỉ là lần này thì không cần.
- Nhưng mà… Lục Dương ấp úng, có vẻ như đang do dự không biết có nên nói ra hay không.
- Nhưng mà cái gì? Mạnh Cảnh Chu lo lắng hỏi, chẳng lẽ còn có biến cố gì sao?
- Thôi, không nói nữa.
- Ngươi nói mau lên!
Thấy Mạnh Cảnh Chu nài nỉ, Lục Dương đành phải nói: – Nhưng mà, lúc ta nhắc đến «Tiên Nhân trích lời», nói ngươi xem không hiểu, tuy Ứng Thiên Tiên không nói gì, nhưng ta thấy ánh mắt hắn có chút không vui, hình như không hài lòng với hành động kia của ngươi.
- «Tiên Nhân trích lời» là cái gì? Ta đã xem qua sao?
Nghe Lục Dương nói vậy, Mạnh Cảnh Chu ban đầu còn ngơ ngác, sau đó mới nhớ ra mình đã từng nghe qua cái tên này ở đâu.
Lúc ở bí cảnh Song Sinh hà, hắn tìm được thư phòng của Bất Hủ tiên tử, bên trong có một quyển «Tiên Nhân trích lời». Tuy nhiên, quyển sách đó được viết bằng ngôn ngữ Thượng Cổ, hắn xem không hiểu.
- Sao ngươi lại nói ra chuyện đó! Mạnh Cảnh Chu lo lắng. Nếu chọc giận Ứng Thiên Tiên, đến lúc Độ Kiếp chẳng phải sẽ bị hắn hành hạ gấp đôi sao?
- Ta lỡ lời thôi mà! Ngươi xem, không phải ta đến để bù cho ngươi rồi sao? Lục Dương cười gượng gạo. Mất bò mới lo làm chuồng, nhưng muộn còn hơn không.
- Đền bù thế nào?
- Chuyện này… Ta vẫn luôn nói muốn dạy ngươi ngôn ngữ Thượng Cổ nhưng chưa có dịp. Nhân cơ hội này, ta sẽ dạy ngươi.
Nói xong, Lục Dương lấy từ trong ngực ra một gói nhỏ, mở ra, bên trong là một quyển sách. Hắn trịnh trọng đưa cho Mạnh Cảnh Chu, như thể đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng nào đó.
- Chờ ngươi học xong ngôn ngữ Thượng Cổ, ngươi có thể tự mình xem «Tiên Nhân trích lời».
- Ý kiến hay! Mạnh Cảnh Chu nhận lấy «Tiên Nhân trích lời», cảm thấy nặng trĩu. Đây là bút ký ghi lại lời của bốn vị tiên nhân thời Thượng Cổ của Bất Hủ tiên tử, có thể nói là chí bảo vô giá, ngay cả Tiên Nhân nhìn thấy cũng muốn tranh giành.
...
Ba tháng sau, Lục Dương nhận được một lời mời đặc biệt.
- Nhị đương gia, ngươi xem này, đây là thư Linh Trù minh gửi cho ngươi! Vân Mộng Mộng vui vẻ giơ cao phong thư. Tuy không biết Linh Trù minh là gì, nhưng nghe tên thôi cũng biết chắc chắn có rất nhiều món ngon.
- Linh Trù minh? Lục Dương từng nghe qua cái tên này. Đây là tổ chức tập hợp những linh trù hàng đầu thiên hạ.
Bởi vì mỹ thực không biên giới, nên linh trù trong Linh Trù minh đến từ khắp nơi trên thế giới Tu Tiên, ngoại trừ Phật quốc.
- Linh Trù minh gửi thư cho ta làm gì? Lục Dương thắc mắc. Hắn đâu có biết nấu ăn.
Kinh nghiệm nấu nướng duy nhất của hắn là lúc bị Bất Hủ tiên tử nhập vào, nấu ăn cho Khâu Tấn An, cho hẳn hai mươi thìa muối.
Sau đó, chuyện này bị sư phụ truyền ra ngoài, biến thành – Khâu Tấn An sau khi ăn xong liền kích động vỗ bàn hỏi ai là người nấu- .
Chẳng lẽ là vì chuyện này mà Linh Trù minh muốn mời hắn gia nhập?
- Chắc chắn là do lúc trước ta nhập vào ngươi, bị người ta lầm tưởng ngươi cũng có thiên phú linh trù. Bất Hủ tiên tử đắc ý nói. Tài hoa dù có cách một cái thân thể cũng có thể bị người khác nhìn ra.
Tuy nhiên, nàng không đồng ý cho Lục Dương gia nhập Linh Trù minh. Nàng là ai chứ? Là tổ sư của linh trù, cần gì phải gia nhập Linh Trù minh để chứng minh bản thân?
Lục Dương mở phong thư ra, đọc lướt qua một lượt rồi thở phào nhẹ nhõm. May là không phải mời hắn gia nhập Linh Trù minh.
- Hóa ra là muốn tổ chức đại hội Linh Trù, mời ta đến đưa tin.
Cả thiên hạ đều biết «Tu Tiên nguyệt báo» là do Lục Dương sáng lập, các loại bài viết đều do hắn viết hoặc phải qua tay hắn duyệt, cho nên Linh Trù minh mới mời hắn đến để tuyên truyền cho đại hội lần này.
- Ta nhớ trước kia nhà ăn cũng từng tham gia, nhưng từ khi vị sư huynh nào đó cãi nhau với ban giám khảo, dùng bánh quẩy đánh gãy răng ban giám khảo, thì nhà ăn bị hủy bỏ tư cách tham gia. Lục Dương không nhớ rõ là nghe ai nói, nhưng đại khái là có chuyện như vậy.
Hắn cảm thấy nhà ăn có tham gia hay không cũng không quan trọng, dù sao cũng không thể nào thắng được.
- Ơ, sao ta nghe nói nhà ăn từng giành giải nhất? Vân Mộng Mộng khó hiểu hỏi.
Lục Dương thở dài: – Đúng là có giành giải nhất, nhưng không phải đại hội Linh Trù, mà là đại hội Luyện khí.
- Đều là đại hội, có gì khác nhau đâu. Nhị đương gia, chúng ta có đi không? Vân Mộng Mộng không quan tâm là đại hội gì, chỉ cần có đồ ăn ngon là được. Nàng răng tốt, ăn uống không tốn sức, lại cảm thấy đồ ăn của nhà ăn rất ngon.