Chương 1654: Linh trù tổ Ứng Thiên Tiê
Lục Dương có chút do dự. Hắn hoàn toàn không hề có chút hứng thú gì với linh trù, đi đưa tin cái gì chứ?
- Đi thôi, đi thôi, đi thôi!
Vân Mộng Mộng chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lục Dương. Mỗi lần nàng nói – đi thôi- là lại tiến gần Lục Dương thêm một chút. Nhìn đôi mắt tràn đầy mong chờ của nàng, Lục Dương không nỡ từ chối.
- Được rồi, đi thì đi.
Lần trước Vân Mộng Mộng muốn đi Phật quốc nhưng bị bát cháo của Phật quốc dọa sợ, lần này coi như dẫn nàng đi giải sầu vậy.
- Tuyệt quá! Nhị đương gia vạn tuế! Vân Mộng Mộng reo hò, vui mừng vì có thể đến đại hội Linh Trù thưởng thức mỹ thực.
- Không đúng, không thể nói nhị đương gia vạn tuế được, hắn sẽ giảm thọ mất. Vân Mộng Mộng ý thức được mình lỡ lời. Nhị đương gia lợi hại hơn nàng nhiều, tương lai nhất định sẽ thành tiên, sao có thể dùng – vạn tuế- để hình dung được.
- Nhị đương gia trường sinh bất lão!
Lục Dương dở khóc dở cười. Bị một mỹ nữ xinh đẹp nhìn với ánh mắt sùng bái, hô to khẩu hiệu – trường sinh bất lão- , người ngoài nhìn vào còn tưởng là tà giáo đồ đang bái kiến giáo chủ.
- Được rồi, được rồi, đừng có trường sinh bất lão nữa, thu liễm một chút đi.
…
Báo cáo với Hướng sư tỷ và Đái Bất Phàm về lịch trình của mình xong, Lục Dương để Tứ đương gia ở lại tông môn trông nhà, còn mình thì dẫn theo ba vị đương gia còn lại đến địa điểm tổ chức đại hội Linh Trù.
Địa điểm tổ chức đại hội Linh Trù được đặt tại Yêu thành, kinh đô của Yêu quốc.
Nghe nói, chính Chu Thiên là người chủ động mời Linh Trù minh tổ chức đại hội lần này tại đây. Hắn hy vọng có thể thông qua sự kiện này để cả thế giới biết đến Yêu thành.
Có kinh nghiệm từ chuyến đi bộ đến Di Sơn Điền Hải tông lần trước, lần này Lục Dương quyết định đi phi thuyền, cùng Vân Mộng Mộng đến biên giới Đại Hạ.
Chặng đường này không có gì đặc biệt, chỉ là Vân Mộng Mộng cứ ngồi trên phi thuyền mà la hét ầm ĩ, kéo Lục Dương đi xem đông xem tây, thu hút không ít sự chú ý của mọi người.
- Mộng Mộng tỷ, ngươi chưa từng ra ngoài bao giờ sao mà phấn khích vậy? Lục Dương bất đắc dĩ nói. Mọi người xung quanh đều đang nhìn bọn họ.
Mấy năm nay, không phải lúc nào Vân Mộng Mộng cũng ở Vấn Đạo tông. Nàng thường tự mình chu du khắp nơi tìm kiếm mỹ thực, chơi đùa đến quên trời quên đất.
- Tuy không phải lần đầu tiên ra ngoài, nhưng là lần đầu tiên đi cùng nhị đương gia. Vân Mộng Mộng cười hì hì nói.
Nàng từng rủ Tiểu Thất đi cùng nhưng đều bị từ chối phũ phàng. Lần này cuối cùng cũng có người đi cùng rồi.
Lục Dương lắc đầu cười khổ. Đi cùng hắn ra ngoài quả thực rất khác so với khi đi một mình.
Tuy trong không gian tinh thần của hắn có Bất Hủ tiên tử, nhưng dù thế nào cũng không thể trải nghiệm được cảm giác tự do tự tại khi một mình chu du thiên hạ.
Tiếp đó, hai người ba hồn vượt qua biên giới Đại Hạ, tiến vào Yêu vực.
Lục Dương đã đến Yêu vực vài lần, mỗi lần đều ghé qua Yêu thành, có thể nói là quen đường như đi chợ. Hai người cưỡi phi kiếm, bay thẳng đến Yêu thành.
- Nhị đương gia, ngươi ăn thịt bò khô không? Vân Mộng Mộng ôm một túi thịt bò khô hỏi. Để chuẩn bị cho chuyến đi này, nàng đã mua rất nhiều đồ ăn vặt ở nhà ăn.
Lục Dương nhận lấy miếng thịt bò khô, ngưng tụ kiếm khí trên đầu ngón trỏ rồi búng nhẹ một cái. Miếng thịt bò khô và kiếm khí đồng thời gãy đôi.
Lục Dương đưa hai nửa miếng thịt bò khô cho Vân Mộng Mộng: – Răng ta không tốt.
- Nhị đương gia, ngươi có thể thử ngưng tụ kiếm khí lên răng mà, như vậy là có thể cắn được rồi. Vân Mộng Mộng thành tâm đề nghị.
- Thôi, ngươi ăn đi. Thật tình đổi thật tình, Lục Dương cũng thành tâm từ chối đề nghị của Vân Mộng Mộng.
- Tới rồi. Bay một lúc lâu, phi kiếm đáp xuống gần Yêu thành.
Lục Dương vừa xuất hiện liền gây náo động không nhỏ. Có thể nói, giờ đây Lục Dương đã trở thành nhân vật nổi tiếng, ai ai cũng biết.
- Vị kia chẳng phải là Lục Dương đạo hữu sao? Một người vừa nhìn thấy Lục Dương liền vội vàng chạy tới.
- Ngươi là?
- Lưu Hưng, Phó minh chủ Linh Trù minh.
- Hóa ra là Lưu Hưng tiền bối. Trước khi đến đây, Lục Dương đã xin Đái sư huynh một ít thông tin về Linh Trù minh. Vị Lưu Hưng này là một trong ba vị Phó minh chủ của Linh Trù minh, tu vi Hợp Thể hậu kỳ.
- Tiền bối không dám nhận. Lưu Hưng vội vàng xua tay. Tuy không biết vị lục thiên kiêu này lợi hại đến mức nào, nhưng cho dù hắn không có bản lĩnh gì thì cũng là người sáng lập «Tu Tiên nguyệt báo», không thể đắc tội.
- Vị này là… Lưu Hưng chú ý đến vị mỹ nữ tuyệt sắc đứng bên cạnh Lục Dương, trong lòng không khỏi kinh ngạc, lại càng không thể nào nhìn thấu tu vi của nàng.
- Bạn của ta. Lục Dương không giới thiệu nhiều về Vân Mộng Mộng. Tên thật của nàng trùng với giáo chủ Thiên Đình giáo, nói là Vân Chi cũng không được.
- Hóa ra là bằng hữu của Lục Dương đạo hữu, chắc hẳn cũng là nhân vật tài hoa hơn người. Hai vị, mời đi theo ta.
Tiến vào Yêu thành, Lục Dương nhìn cung điện nguy nga tráng lệ trên thánh sơn.
- Nơi đó là cung điện của Yêu Đế, Lục Dương đạo hữu có hứng thú muốn tham quan không? Lưu Hưng cười hỏi.