Chương 1818: Nhị đương gia thật là lợi hại (2)

person Tác giả: Tối Bạch Đích Ô Nha schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 2 lượt đọc

Chương 1818: Nhị đương gia thật là lợi hại (2)

Thanh Hà không hề giấu giếm, truyền dạy hết kinh nghiệm cả đời cho Vân Mộng Mộng. Vân Mộng Mộng cũng không phụ lòng mong đợi, học tập rất nghiêm túc khiến Thanh Hà cảm thấy rất thành công.

Bỗng nhiên, Vân Mộng Mộng ngẩng đầu nhìn quanh khiến Thanh Hà có chút tò mò: "Sao vậy?"

"Mùi của Nhị đương gia!" Dứt lời, Vân Mộng Mộng bỏ lại Thanh Hà, chạy thẳng xuống lưng núi.

Lục Dương đang chuẩn bị lên núi thì thấy Vân Mộng Mộng chạy vội đến.

Hắn bị nàng nhào tới ôm chầm lấy.

"Nhị đương gia, ngươi đã về rồi! Lo chết ta rồi!"

Vân Mộng Mộng ôm chặt Lục Dương, nước mắt lưng tròng nhìn hắn: "Sao ngượi và Đại đương gia lại đột nhiên biến mất khỏi Phật quốc? Chúng ta tìm mãi mà không thấy."

"Sau đó ta nghe Tiểu Chi nói ngươi đi cực bắc chi địa lịch luyện, ta cũng muốn đi theo nhưng Tiểu Chi không cho!"

"Đồ quả đào xấu xa, ta giận nàng mấy ngày nên không thèm nói chuyện." Vân Mộng Mộng bĩu môi, tức giận nói.

Bất Hủ tiên tử từ không gian tinh thần bay ra, giả vờ ho khan hai tiếng: "Tam đương gia, Bất Hủ nhất mạch chúng ta có tôn ti trật tự, ngươi ôm Tiểu Dương Tử như vậy còn ra thể thống gì?"

"A? Dạ." Vân Mộng Mộng lúng túng đứng dậy. Tuy không hiểu hành động của mình có liên quan gì đến tôn ti trật tự, nhưng Đại đương gia nói gì cũng đúng, cứ nghe theo là được.

Những cánh sen hồng rơi xuống rào rạt, trời đất như ban điềm lành, đó là cách Thanh Hà chào đón Bất Hủ tiên tử.

"Đại nhân, ngài đã về."

"Tiên tử, Thanh Hà tiền bối là hoa sen, sao lại gọi là Thanh Hà mà không phải Thanh Liên?" Lục Dương nhỏ giọng hỏi.

Lần đầu tiên biết Thanh Hà là hoa sen, Lục Dương đã thắc mắc điều này. Sau đó, khi đến cực bắc chi địa, hắn tạm thời quên mất. Giờ gặp lại Thanh Hà hắn mới nhớ ra.

"Chuyện này là lỗi của ta."

"Lúc ta cứu Thanh Hà, nàng còn nhỏ chưa phân biệt được hoa sen hoa súng gì gì đó nên đặt tên nàng ấy là Thanh Hà. Sau này, khi ta biết thì muốn đổi tên cho Thanh Hà, nhưng nàng không chịu, vì vậy cứ gọi như vậy mãi."

"Thanh Hà, đã lâu không gặp." Cửu Trọng Tiên mỉm cười chào hỏi. Mấy ngày nay toàn gặp người quen cũ.

"Cửu Trọng đại ca." Thanh Hà mỉm cười đáp lại. Ba mươi vạn năm, quả thật là một khoảng thời gian rất dài.

Lục Dương đi lên đỉnh Thiên Môn phong, kinh ngạc phát hiện tổ miếu Đại Đậu vương triều ở Phật quốc đã được chuyển đến đây.

"Sau khi Đại đương gia và Nhị đương gia mất tích, Linh tỷ tỷ, Liên Y tỷ tỷ và Thải Vi tỷ tỷ đều muốn chuyển tổ miếu về lãnh địa của mình, nhưng họ không thắng nổi ta và Tiểu Hà. Hai chúng ta đã kiên quyết chuyển miếu thờ về tông môn!" Vân Mộng Mộng cười hì hì giải thích.

"Nhị đương gia, ngươi đi cực bắc chi địa lâu như vậy, có chuyện gì thú vị không?" Vân Mộng Mộng bưng một đĩa hoa quả tới, háo hức hỏi. Hình dạng các loại linh quả đều là những gì nàng vừa học được.

Lục Dương ăn một miếng linh quả hình Thanh Phong kiếm. Hắn không biết đó là linh quả gì, nhưng rất ngon.

"Cực bắc chi địa lạnh lẽo, chẳng có gì thú vị cả, chỉ gặp được vài học trò thú vị." Lục Dương xua tay. Cực bắc chi địa chỉ toàn băng tuyết, còn chẳng bằng Phật quốc, hắn không khuyến khích Vân Mộng Mộng đến đó.

"Nhưng người ở cực bắc chi địa rất tốt bụng. Võ quán của chúng ta bị hỏng, đổi hai lần đều được miễn phí."

"Ở cực bắc chi địa còn có một kẻ tên Tiêu Dao Khách, làm nhiều việc ác. Có lẽ hắn ta cảm thấy mình đã gây ra đủ tội lỗi nên tự sát, coi như cũng là nửa người tốt."

"Sau đó Vô Tình giáo tấn công tới. Không biết sao Vô Tình giáo lại tìm đến ta, thật xui xẻo. Ta chỉ là một kẻ hồng trần luyện tâm dạy học, bọn họ tìm ta làm gì?"

"Đúng vậy, Vô Tình giáo thật đáng ghét!" Vân Mộng Mộng bênh vực Lục Dương. Rõ ràng lúc ở Phật quốc, bọn họ chẳng làm gì cả.

"Tuy Dương Không Động rất mạnh, là Bán Tiên, nhưng vẫn không mạnh bằng ta, bị ta đánh bại dễ dàng."

Lục Dương đắc ý nói. Độ Kiếp kỳ đánh bại Bán Tiên, từ xưa đến nay hắn là người đầu tiên làm được, nhất định phải nhờ báo chí tuyên truyền rộng rãi chiến tích vĩ đại này.

Tự mình phỏng vấn mình thì không hay lắm, không đủ sức thuyết phục, hay là để lão Mạnh phỏng vấn mình.

"Nhị đương gia thật lợi hại! Sau đó thì sao?"

Vân Mộng Mộng nghe đến hai mắt sáng rực. Mỗi lần Nhị đương gia đều làm được những việc mà nàng không làm được, Nhị đương gia quả thật không hổ là Nhị đương gia.

"Sau đó, trước khi chết, Dương Không Động đã gọi chủ tế của vương triều Đại Càn là Tư Mệnh đến. May mà Cửu Trọng Tiên tiền bối ra tay kịp thời, ta mới may mắn thoát nạn."

Cửu Trọng Tiên mỉm cười thoải mái. Lục tiểu hữu thật biết nói chuyện, tuy chi tiết có sai lệch, nhưng đại khái đúng là được.

"Sau khi Cửu Trọng Tiên tiền bối đánh bại Tư Mệnh, tiền bối đã chủ động đề nghị luận bàn với Đại sư tỷ, Đại sư tỷ vui vẻ đồng ý."

"Lúc đầu giao đấu còn làm hỏng võ quán, sau khi kết thúc, Cửu Trọng Tiên tiền bối đã chủ động đề nghị sửa chữa võ quán, quả nhiên là tấm gương đạo đức."

Cửu Trọng Tiên càng nghe càng thích thú. Những lời này không sai, xét về xuất thân, trong Ngũ Tiên Thượng Cổ, hắn là người coi trọng lễ nghĩa nhất.

Ứng Thiên Tiên là vật bồi táng trốn ra, Bất Hủ tiên tử xuất thân từ bộ lạc nhỏ, Tuế Nguyệt Tiên là mộc tinh, Kỳ Lân Tiên là yêu quái, chỉ có hắn xuất thân từ đại bộ lạc nhân tộc Liên Sơn thị.

"Vậy ai thắng?" Vân Mộng Mộng quan tâm nhất đến kết quả trận đấu.

Lục Dương định nói giúp Cửu Trọng Tiên tô vẽ thêm một chút thì nghe Cửu Trọng Tiên vỗ đùi, giọng điệu đầy tiếc nuối: "Haizz, nếu không phải Vân Chi đạo hữu liên thủ với Tư Mệnh, ta làm sao lại... Thôi, không nói nữa, không nói nữa."

Lục Dương: "..."