Chương 1819: Cảnh giới không sai biệt lắm
Khi Đại sư tỷ trở về thì ngài nhớ nói như vậy nhé.
Ban đầu Thanh Hà rất vui khi gặp lại Cửu Trọng Tiên, nhưng nàng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.
Hình như Ứng Thiên Tiên và Tuế Nguyệt Tiên đều do Lục Dương tìm được.
Hôi Đậu Đậu tìm ba mươi vạn năm chẳng thấy ai, vậy mà Lục Dương chỉ vài năm đã tìm được cả hai?
Nếu Lục Dương đi theo Hôi Đậu Đậu từ đầu thì có lẽ Hôi Đậu Đậu đã sớm đột phá rồi.
May mà Lục Dương ở bên cạnh đại nhân.
Khoan đã, sao mình lại có suy nghĩ này?!
"Tiểu Lục đã về rồi à?"
Giọng nói cởi mở vang lên bên tai Lục Dương khi hắn đang hào hứng kể cho Vân Mộng Mộng nghe về phong cảnh cực bắc chi địa.
Lục Dương vội vàng đứng dậy hành lễ: "Đệ tử bái kiến Quy Nguyên tổ sư, Hãn Hải tổ sư."
"Hai vị tổ sư đến đây có việc gì không?"
Hãn Hải Đạo Quân cười lớn vỗ vai Lục Dương, miệng cười toe toét: "Chúng ta nghe Tiểu Chi nói ngươi đã đánh bại giáo chủ Vô Tình giáo, Dương Không Động."
"Phi thường, thật phi thường!"
"Trước kia ta đã rất coi trọng ngươi, không ngờ ngươi tiến bộ nhanh đến vậy."
Quy Nguyên Thiên Tôn cũng cười hiền từ. Hậu bối càng ngày càng mạnh, làm tổ sư như hắn nghe được những tin tức tốt này rất vui mừng.
Lục Dương có chút ngại ngùng: "Đều là may mắn thôi."
"Đánh bại Bán Tiên sao gọi là may mắn được? Ta từng giao đấu với Truy Nguyệt chân nhân, biết hình thức ban đầu của Thất Tình Đạo Quả khó đối phó như thế nào."
"Hơn nữa, dù không dùng hình thức ban đầu của Thất Tình Đạo Quả, Dương Không Động cũng là tu sĩ Độ Kiếp kỳ đỉnh phong thời Thượng Cổ, ngươi có thể đánh bại hắn tuyệt đối không phải là may mắn!"
"Đúng đấy, Nhị đương gia của chúng ta rất lợi hại." Vân Mộng Mộng ưỡn ngực, vẻ mặt tự hào. Lục Dương đánh bại Dương Không Động, nàng còn vui hơn cả hắn.
"Nào nào nào, chúng ta so tài một chút." Hãn Hải Đạo Quân hào hứng nói.
Lục Dương không ngờ Hãn Hải tổ sư lại đưa ra yêu cầu này: "Ta sao có thể giao đấu với tổ sư được?"
"Không phải giao đấu, chỉ là luận bàn thôi." Hãn Hải Đạo Quân cười nói. Nghe nói Lục Dương mạnh như vậy, hán rất ngứa nghề, bây giờ không đánh thì vài năm nữa e là không đánh lại được. Quy Nguyên Thiên Tôn ở bên cạnh phụ họa: "Đúng vậy, sao không thể giao đấu với tổ sư? Đại sư tỷ của ngươi còn từng đánh với cả hai chúng ta đấy."
"... Vâng."
Đến nước này, Lục Dương không thể từ chối.
Chỉ là luận bàn, không cần tìm đâu xa, dọn dẹp một chút trên đỉnh Thiên Môn phong là có một khoảng đất trống.
Ví dụ như chuyển tổ miếu Đại Đậu vương triều sang một bên.
Lục Dương bàn bạc với Hãn Hải Đạo Quân về phạm vi giao đấu, không được vượt ra khỏi vòng tròn này, sau đó hai người đứng vào vị trí của mình.
Lục Dương hít sâu hai hơi, rút Thanh Phong kiếm, mượn lực từ Phật quốc. Trong nhịp thở, cảnh giới của hắn tăng lên. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như kiếm khiến Hãn Hải Đạo Quân cũng phải giật mình.
"Nghe nói ngươi am hiểu một loại pháp thuật mượn lực, hôm nay được chứng kiến quả nhiên phi thường, vậy mà có thể nâng cảnh giới lên đến Độ Kiếp kỳ đỉnh phong trong một hơi thở." Hãn Hải Đạo Quân tán thán. Hắn chưa từng thấy pháp thuật nào thần kỳ như vậy.
"Tổ sư hiểu lầm rồi, bình thường Tượng Hình Quyền không mạnh như vậy đâu." Lục Dương nghiêm túc giải thích.
"Ý ngươi là sao?"
"Tượng Hình Quyền chỉ có thể mượn lực lượng đến giới hạn cảnh giới hiện tại. Ví dụ như cảnh giới Luyện Hư kỳ của ta có giới hạn cao nhất là Độ Kiếp kỳ, khi thi triển Tượng Hình Quyền, ta có thể nâng cảnh giới lên đến Độ Kiếp kỳ."
"Nếu ta thăng lên Hợp Thể kỳ thì khi thi triển Tượng Hình Quyền cũng chỉ có thể nâng cảnh giới lên đến Hợp Thể kỳ đỉnh phong, nếu vượt quá thì thân thể ta không chịu nổi."
"Ra là vậy." Hãn Hải Đạo Quân gật đầu, "Cũng rất lợi hại rồi."
"Đến, ngươi ra tay trước đi."
"Vậy đệ tử xin mạo phạm!"
Đối mặt với Hãn Hải Đạo Quân, Lục Dương không cần phải nương tay. Hắn thi triển Nhất Kiếm Hóa Vạn Kiếm, mở ra kiếm vực, kiếm khí Thanh Phong kiếm tràn ngập khắp nơi.
"Hay lắm!"
Hai mắt Hãn Hải Đạo Quân sáng rực. Lần gần nhất hắn cảm thấy áp lực như vậy là khi đối mặt với Kiếm Lâu Chí Tôn.
Giao đấu với cao thủ kiếm đạo quả nhiên thú vị.
Kiếm khí Thanh Phong kiếm không ngừng từ dưới đất trồi lên. Hãn Hải Đạo Quân luôn lùi lại trước khi kiếm khí xuất hiện. Nhưng ngay sau đó, hắn phải dừng lại, không thể lùi nữa, nếu lùi nữa sẽ ra khỏi vòng tròn.
Hãn Hải Đạo Quân lộn người trên không, đạp lên hư không, lướt qua giữa những luồng kiếm khí. Chỉ có vài đạo kiếm khí sượt qua da hắn.
Hắn đến trước mặt Lục Dương, tung quyền như rồng, khí thế mạnh mẽ như hàng ngàn hàng vạn Chân Long đang gầm thét.
Đây là Chân Long Quyền mà Hãn Hải Đạo Quân học được từ Long tộc khi còn trẻ du ngoạn Đông Hải. Chân Long Quyền là quyền pháp chí cao của Long tộc, tồn tại từ trước khi Ngao Linh ra đời.
Giờ đây, sau khi tiếp xúc với Ngao Nhã, Hãn Hải Đạo Quân càng hiểu rõ về Chân Long Quyền. Trong lịch sử Long tộc, không có mấy ai đạt đến trình độ này.
Lục Dương xoay cổ tay, kiếm khí biến hóa tạo thành hình dạng Ngao Linh giao chiến với Hãn Hải Đạo Quân. Ngay sau đó, hắn thi triển La Hán Quyền, mô phỏng Hàng Long Phục Hổ trong kinh Phật, áp chế Hãn Hải Đạo Quân khiến hắn cười ha hả.
Quy Nguyên Thiên Tôn đứng xem, chỉ trỏ, rất hài lòng với màn trình diễn của Lục Dương.
"Nhìn hậu bối của ta xem, đánh không tồi chứ?" Quy Nguyên Thiên Tôn khoe khoang với người bên cạnh.