Chương 1494: Quần áo che đi xấu hổ

person Tác giả: Dược Thiên Sầu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 599 lượt đọc

Chương 1494: Quần áo che đi xấu hổ

Tình huống này thực sự khiến cho 4 người dữ khánh đều sửng sốt ngay người, bọn hán không ngờ rằng một ao nhân tuyền lại có nhiều phương thức sông và khác nhau như vậy. Sau khi xuống nước, vẩy nước, không phát hiện thấy có bất kỳ điều gì khác dị thường, Thanh Nha rất hài lòng với quyết định của mình, hỏi, lòng thiếu, ngâm trong này có lợi ích gì? Long hành vân chậm rãi nhắm mắt lại, ngửa đầu ra sau gối lên bờ ao, không nói gì, trong lòng vẫn rất u buồn. Thanh Nha thoáng sửng sốt.

Sau đó quay nhìn đám người Dữu Khánh, phát hiện ánh mắt mấy, người này nhìn mình có phần là lạ, tựa như đang nhìn quái vật, y lập tức dùng hai tay múc nước ao trắng sữa lên, đặt ở trước mũi người, nhưng vẫn không thấy có gì bất thường. Y tin tưởng vào năng lực phán đoán của mình, nếu ao nước này thật sự có vấn đề gì đó, đừng nói nhóm người cầu thám hoa sẽ không nhảy hết xuống ngâm, ít nhất lòng hành vân là không thể làm điều đó. Nhân tuyền ưu. Không thể như vậy. Việc này.

Nam Trúc nuốt khăn một cái, Thanh ra, nếu ngươi không còn tu vi, ở tại ảo vọng, cứ mỗi lần lên thuyền xuống thuyền đều phải cẩn thận chống vị, ngươi còn có thể làm địa đầu xa ảo vọng sao? Bọn họ còn có thể phục ngươi sao? Thanh Nha không trả lời mà hỏi ngược lại, các người ngâm ở đây rốt cuộc muốn. Lời còn chưa nói xong, cả người đột nhiên cứng lại. Trong mắt y lộ ra vẻ kinh sợ, sau đó bị một loại ma lực mà mọi người quen thuộc kéo xuống nước.

Sau đó từ trong nước nổi lên một vật thể lớn lông xù, đó là một con chuột lông xanh trông như chuột túi. Bộ lông liên tục chốc ra theo động tác quay cuồng, sau đó chìm xuống nước cùng với cơ thể, sau khi một loạt bong bóng ủng ụng nổi lên, tất cả trở nên yên tĩnh. Rồi có những đám đen tuôn lên, đám đen lại rất nhanh bị một lực hút kéo xuống đáy, tuy nhiên, có một củ đậu phộng nổi lên, bồng bình lắc lư trên mặt nước mà không bị hút xuống. Mấy người Dữu Khánh quay mặt nhìn nhau.

Lông Hành Vân cũng ngước đầu lên thoáng nhìn một chút. Nam Trúc không kìm được hỏi, Lông Thiếu có cửu oán với Thanh Gia sao? Lông Hành Vân, không cửu không oán. Nam Trúc kinh ngạc hỏi, vậy vì sao người phải kéo Thanh Gia xuống nước? Lông Hành Vân, ta làm ra chuyện ngu xuẩn, ta chấp nhận, nhưng sau việc này không đến phiên một tên địa đầu xà như hắn đến cười nhạo ta. Rước lời gã lại nhắm mắt lại. Người làm sao biết sau này người ta sẽ cười nhạo người chứ?

nhưng mấy người cũng hiểu ý của gã, đơn giản chỉ là muốn kéo theo một cái đệm lưng. Lòng người hiểm ác như vậy khiến mấy người thở dài cảm khái. Chợt có một con chim từ bên ngoài bay vào, là tam tốc ô Tiểu Thanh. Cô ta hạ xuống bên bờ ao nghiêng đầu nhìn bọn hắn. Nam chúc hỏi cô ta, chẳng lẽ người cũng muốn xuống ngâm à? Cuối cùng Tiểu Thanh cũng nói ra tiếng người ngay tại trước mặt người ngoài, không muốn, nhân tuyền không có tác dụng đối với Thanh ô bộ tộc chúng ta.

Sau khi bị vân côn vạch chần gốc gác, cô ta không còn quá nhiều lo ngại. Rọng nói trong trèo dễ nghe, An Gi và Lông Hành Vân tò mò quan sát, bọn họ lần đầu tiên nghe được Tiểu Thanh nói chuyện. Dữu Khánh hỏi, người có biết phải ngâm bao lâu trong nhân tuyền mới tính là đủ không? Tiểu Thanh lắc đầu, không biết. Hiện trường lại rơi vào im lặng, đa số đều thỉnh thoảng nhìn về phía Lông Hành Vân, không lâu sau, tiếng nước ảo ảo vang lên. Thanh Nha bị gã hãm hại ngoi lên khỏi mặt nước.

Thân thể cũng trần chuồng, miệng ho khan, hoảng hốt bơi đến bờ ao ôm bờ thở hồn hền. Sau khi bình thường trở lại, Y lập tức quát lớn với Long, Hành Vân, Long Hành Vân, lão tử cùng ngươi không oán không cừu, vì sao ngươi hại ta? Long Hành Vân kinh thường nói, ngươi đã không còn tu vi, còn lại nhảy thêm nữa, có tin ta đánh chết ngươi hay không hả? Mọi người đều đã không còn tu vi, ai sợ ai chứ? Thanh Nha gào lên giận dữ rồi vạch nước lao tới.

bộ dạng vô cùng tức giận tựa như muốn xé xác đối phương. Long hành vân rất bình tĩnh, đúng là ta không còn tu vi, nhưng ta có hoàng tu hùng hoàng thúc. Âm thanh phá nước ảo ảo đột nhiên biến mất, thanh nha đã dừng lại, y cam tức nhìn chầm chầm gã một lúc lâu. Dữ Khánh và Nam Trúc nhìn nhau mỉm cười, phát hiện ra y không hổ là một tên địa đầu xa lan lộn Giang Hổ đã lâu. Rất thức thời, vào thời điểm này mà vẫn có thể nhanh chóng phân tích được lợi và hại để tỉnh táo lại.

quả thật là một nhân vật. Đột nhiên, Thanh Nha quay lại đánh một đám nước về phía dữ khánh, và dẫn dữ chỉ vào dữ khánh mắng lên, cầu thám hoa, lão tử đã biết đi theo người tuyệt đối không có kết quả tốt. Haha, dữ khánh cười vui vẻ, đây là định chọn trái hồng mềm để bóp sao. Rất trùng hợp, Nam Trúc cũng là người rất thích bóp trái hồng mềm, hán ưỡn ngực tiếp lời, Thanh Nha, cho dù chúng ta không có hoàng tu hùng, hiện tại bốn chúng ta cũng có thể dìm người chết chìm.

Người gào nữa thử xem. Không phải ý gì khác, chỉ dựa vào việc ở đây hắn có nhiều người, hắn nói theo câu nói vừa rồi của Thanh Nha, mọi người đều đã không còn tu vi, để xem ai sợ ai. Vẫn còn dơ tay chỉ vào hắn, Thanh Nha giận ruôn cả người. Sau đó y ào ào ào lội vào bờ, chía cái mông Trần Trùng leo lên bờ định bỏ chạy, nhưng bất chật lại nhảy về trong ao. Bởi vì cơ thể Trần Trùng không mảnh vài che thân, cứ như vậy đi ra ngoài thật sự rất xấu hổ.

không có mặt mũi nhìn người khác, hú chi còn có nữ nhân. Y xuống nước mò tìm, làm gì còn bóng dáng quần áo ở đâu? Sau khi hiện nguyên hình, bộ quần áo trên người Y đã chìm xuống đáy nước, mà Y lại không dám xuống sâu dưới đáy ao để tìm. Anh mắt đảo qua một vòng, dường như vừa rồi Y đã đắc tội hết mọi người, e rằng không thể mượn quần áo của người nào. Ba tên lưu manh cầu thám hoa là đồng bọn với nhau, nữ nhân kia không có khả năng cởi quần áo cho Y mượn.

Lòng Hành Vân cũng đang trần chuồng. Dù không đắc tội thì gã cũng không có quần áo để cho Y. Cơ thể trần chuồng, Y đành phải ngâm mình trong nước như những người khác. Tuy nhiên, ánh mắt Y lại phát hiện ra củ đậu phộng nổi linh bình trên mặt nước, dường như đã tìm thấy niềm an uỷ duy nhất. Y ào ào bơi đi, may mà kỹ năng bơi lội không có biến mất, rất nhanh liền nắm nó vào trong tay. Y bơi ngược về bên bờ, tựa vào thành ao, nâng củ đậu phộng trong lòng bàn tay.

nhìn ngắm tựa như bảo vật. Đột nhiên, nước mắt trào ra lan dài trên gương mặt, Y nghẹn ngào nước nờ, đã biết đi theo cầu thám hoa sẽ không có kết quả tốt. Thực sự là nam nhì không dễ, rơi nước mắt. Y không hiểu nổi, tại sao đám người cầu thám hoa và Long Hành Vân lại chạy đến đây ngâm nhân tuyền. Y phát hiện ra rằng kinh nghiệm bao nhiêu năm lăn lộn Giang Hồ của mình đã vô ích, té cũng không biết mình té như thế nào, vậy mà lại có thể bị tên Long Hành Vân ngu ngốc này lừa.

Không lâu sau, lại có người lướt đến, hạ xuống cạnh ao, đó là văn khúc. Ông ta cũng đến đây xem tình hình trong này. Nhìn thấy một đám người ngâm mình trong ao, dựa bờ hưởng thụ, ông ta kinh ngạc hỏi, các người đang làm gì vậy. Nam Trúc rất thân quen ông ta, cười ha ha nói, ngâm nhân tuyển nhà Văn Lão. Văn Lão, ngài có muốn xuống đây ngâm một lúc hay không? Cánh tay của ngài có thể mọc ra lại đó. Gã nhắc tay chỉ tới An Gi.

một con mắt của cô ta bị mù, đã khôi phục lại rồi. Văn khúc quan sát con mắt của Anzi, lúc trước không quá để ý tới nữ nhân này, chỉ biết cô ta vẫn luôn đeo miếng bịt mắt, chưa từng thấy con mắt cô ta mù ra sao. Không biết tên mập này nói có thật hay không, nhưng vẫn nghi ngờ là giả, ông ta kinh thường nói, nam béo, đừng có dùng mánh lới với lão phu, nếu là nhân tuyển, hai tên tiểu yêu đó có thể xuống ngâm sao. Ông ta chỉ tới lòng hành vân và thanh nha.

Thanh Nha cầm củ đậu phộng ước mặt lên, rõi mắt nhìn ông ta, đôi mắt long lanh ngấn lệ, nước mắt vẫn còn chưa khô, không nói nên lời. Nói rất lời, không đợi có câu trả lời, Văn Khúc liền bay vào bên trong. Sau khi xem xét hết cả 7 áo nước, ông ta quay trở lại, hỏi, áo nào là nhân tuyền? Nam Trúc thở dài, Văn Lão, ta lừa ông làm gì? Áo này thật sự là nhân tuyền? Văn Khúc, đừng có giở chó đó nữa.

Thành thật nói rõ cho ta biết, ao nước các người đang ngâm trước mặt này có lợi ích gì? Lời nói còn không rất âm, lại có một người lướt đến, chính là Hoàng Tu Hùng, mấy người bên ngoài, khó ai có thể nhịn được không vào đây mở rộng ánh mắt. Nhìn thấy Long Hành Vân cũng đang ngâm mình ở trong ao, y có phần kinh ngạc, bước nhanh đến trước mặt Gã, hỏi, các chủ, không có việc gì chứ. Long Hành Vân chầm mặt, Gã đang suy nghĩ một vấn đề, bây giờ Gã là một người hoàn toàn không có tu vi.

Còn sướng làm các chủ xích lan cắc hay không? Thấy Gã không có hái răng, Hoàng Tu hùng ý thức được có điều gì đó không ổn, y đưa tay tới muốn kéo Gã ra ngoài để kiểm tra. Long hành văn giật mình tỉnh lại, nói, đừng chạm vào ta, trên người ta có nước. Hoàng thúc, đây là nhân tuyền, à, ta không còn Tu Vy nữa. Gã lừa Gã Thanh Nha thì không có vấn đề, nhưng không thể lừa dối người của mình, Gã thực sự không biết chạm vào nước trên người mình thì có bị vấn đề gì hay không?

Khi nghe lời này, Thanh Ha nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm vào Long Hành Vân, hận răng nghiến kẻnh kẹt. Y bất chờ sật mình, nhắc tay sờ sờ hàm răng chỉnh tế của mình, hàm răng bị đánh dụng đã mọc trở lại. Trong lúc nhất thời, Y không biết nên kinh ngạc hay là vui mừng. Cái gì? Hoàng Tu, hùng thất kinh, khẩn cấp rưỡi ngón tay tới chọc vào bầu vai khô nước của Long Hành Vân, sau một lúc thi pháp kiểm tra. Y kinh hại đứng bật dậy lùi về sau liên tục mấy bước.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right