Chương 1495: Quần áo che đi xấu hổ
rồi lập tức phẫn nộ quát lên với mọi người, ai làm? Y theo bản năng nhìn chầm chầm vào Giữ Khánh, trong số những người có mặt ở đây, theo Y, Giữ Khánh là người đáng nghi nhất. Giữ Khánh tức thì có phần tức giận mà cười, tại sao cứ có chuyện là mọi người lại đẩy lên người hán chứ? Thực sự là sống gặp quỷ rồi, may mà bên cạnh có một người lắm miệng. Nam Chúc, này này này, ngươi nhìn cái gì vậy? Không liên quan gì đến chúng ta nhé. Nề mặt ô ô.
Chúng ta còn nỗ lực ngăn cản để hắn đừng xuống nước, nhưng không thể nào ngăn cản được. Chính hắn muốn nhảy vào, như thể rất sợ chúng ta độc chiếm lợi ích gì đó vậy. Không tin ngươi hãy hỏi đại thiếu da của mình mà xem.
Các bạn đang nghe chuyện bán tiên của tác giả Dược Thiên Sầu tại thư viện Sách nói miễn phí, chuyện đọc Việt trầm con. Trương 1495, quần áo che đi xấu hổ, hai.
Hoàng Tu Hùng lại nhanh chóng ngồi sổm xuống bên cạnh Long Hành Vân, hỏi, các chủ, ai làm hại người vậy? Long Hành Vân hơi cúi đầu, cuối cùng ú buồn nói ra, Hoàng Thúc, không liên quan gì tới người khác, là do ta không suy nghĩ rõ ràng, xông nhầm xuống đây. Hoàng Tu Hùng mở to mắt nhìn gã, nhìn gã với ánh mắt không thể tin nổi, chỉ một lúc không theo sát bên người liền xảy ra chuyện lớn như vậy. Bảo mình phải làm sao giải thích với lão chủ nhân linh thiêng ở trên trời chứ?
Không ai hại đại thiếu của ngươi, ở đây chỉ có một người duy nhất bị người khác làm hại, đó là Thanh Nha. Nam Trúc chỉ tới Thanh Nha với đôi mắt vẫn còn long lanh ngấn lệ, nói một lời công bằng giúp cho y, đó là người bị đại thiếu da của người lừa gạt xuống ngầm. Thanh ra, ngươi dù sao cũng đã lan lộn nhiều năm trên Giang Hồ, tại sao lại không phân biệt được người xấu người tốt chứ? Chúng ta có lòng tốt khuyên can ngươi, lại bị ngươi coi là ác nhân. Tự ngươi soi lại lương tâm của mình mà xem.
Thanh Nha nhắm mắt, vẫn không nói nên lời. Văn Khúc kinh ngạc và nghi ngờ vương chân tới, dỗng lên bờ vai Nam Trúc. Nam Trúc quay đầu lại nhìn, Văn Lão, ngại đạp ta làm gì? Vừa hỏi xong liền nhận ra được đối phương thi pháp điều tra, gã thở dài, ta không có lừa gạt ông. Ta thực sự là người tốt. Văn Khúc rút chân lại, Long vẫn còn sợ hãi, mình đã có một đống lớn tuổi rồi vậy mà lúc nãy suyết chút nữa thì bị hai tên tiểu yêu đánh lừa.
Xém chút đã dẫm vào vết chân của Thanh Nha, ông ta không nhịn được đạp nhẹ vào sau đầu Nam Trúc, thế mà vừa rồi ngươi còn nói ta xuống ngầm. Nam Trúc, chẳng phải vì muốn cho hai tay của ông mọc lại sao. Quên đi! Ta thấy với tuổi ta của các người, nhân tuyền này không có ảnh hưởng gì nhiều, còn ở tuổi của ta mà không có tu vi, đi lại cũng khó khăn, ta không thể so được với thanh niên các người. Có tu vi, có tay hay không cũng không ảnh hưởng đến, việc ta cười quần mặc quần.
Đại địch vẫn còn đó nha. Hoàng thúc, đưa cho ta một bộ đồ đi. Phía bên kia, Long Hành Vân lên tiếng. Hoàng Tu Hùng thoáng nhìn vào trong nước liền hiểu, lập tức cởi áo khoác ra đưa cho gã. Long Hành Vân mặc vào, leo lên, rồi được Hoàng Tu Hùng đưa ra ngoài. Chúng ta ngâm vậy chắc cũng đủ rồi, đi thôi. Dữu Khánh cất tiếng kêu gọi, rồi đứng dậy leo lên bờ. Mục ngạo thiết và An Gi lục tục đuổi theo, chỉ còn một mình Nam Trúc vẫn ở lại trong ao.
mấy người muốn rời đi quay đầu nhìn lại, mục ngạo thiết gọi, lão thất, đi thôi. Nam chúc cuối đầu nhìn bụng mình, lầm bẩm hỏi, không phải sẽ biến thành người bình thường sao? Vì sao ta vẫn không gầy chứ? Sở dĩ sau khi chạy đến Hồ Phách Hải, Gã vẫn không nói ra sự thật về vết thương của mình là có lý do về chuyện này. Gã hy vọng mình sẽ có được phóc giáng tốt, và chắc bạc tang tang sẽ thật lòng thích Gã. Người không mập mới không bình thường, mập là bình thường.
Văn khúc chen vào một câu trêu chọc, bờ vai hất lên, một lực lượng vô hình trực tiếp kéo Nam Trúc ra khỏi áo nước. Thấy mấy người không còn tu vi đi lại rất khó khăn trên sườn núi cao, ông ta quyết đoán thì Pháp cuốn mấy người lên mang theo cùng nhau bay ra ngoài. Mọi người đều đã rời đi, chỉ còn lại một mình thanh nha trần chù ngồi ở trong nước, không ai quan tâm. Y cảm nhận được sự táng tận của nhân duyên, sợ bị bỏ lại đây một mình.
Y quay đầu nhìn quanh không gian kỳ huyễn này một vòng rồi nhanh chóng leo lên rồi đi. Việc đi xuống con dốc cao trở thành một vấn đề, Y luyến tiếc không nỡ bỏ thanh chạm thảo đao, khi cầm lên thì nó lại không còn nhẹ nhàng như trước. Nó nặng đến mức Y phải rất cật lực gần như không thể giữ nổi, do không kịp thích nghi, Y và cả đao cùng lăn xuống dưới. Khi đứng lên, rất nhiều nơi trên cơ thể đã bị chảy sước, máu chảy ra, không giống như lúc ở trong nhân tuyền, vết thương không có dấu hiệu lành lại.
Y ôm đau khập khiễn đi ra phía ngoài, lòng đầy thế lương. Sợ da không kịp sẽ bị đám người bên ngoài bỏ rơi, Y cất bước nhanh hơn, nhưng vì vậy mà lại ngã xuống. Khi đứng lên lại thì có một bóng người lướt đến, hạ xuống trước mặt Y, đó là Minh Tang, trong tay ông ta cầm theo một bộ quần áo cởi ra từ trên thân người đã chết. Thanh Hàng ngượng ngùng dùng đau che bộ phận nhạy cảm của mình, vui mừng chào, Đại Sư. Minh Tang đưa bộ y phục trong tay cho Y, nói
Thám Hoa lang nói ngươi không có gì để mặc. Thanh Nha sửng sốt, không ngờ người còn nhớ đến mình lại là tên cầu Thám Hoa đó. Sau khi đưa tay tới cầm lấy y phục, y cuối đầu lầm bẩm, đã biết đi theo cầu Thám Hoa sẽ không có gì tốt. Y quay người lại, thả Thanh Đao trong tay rơi xuống đất, đưa lưng về phía ông ta để mặc quần áo. Minh Tăng không có hứng thú gì với cái mông trần chuồng của y, ông ta tung người bay vào sâu bên trong nhìn xem. Sau khi đã đi một phòng,
Ông ta trở ra, thuận tay sách thanh nha đã mặc quần, áo lên đem theo ra ngoài. Sau khi tất cả đều đã đi ra, hướng lan huyền bay đến đỉnh đầu cự côn, rồi đột nhiên rồn hết toàn bộ tu vi đánh xuống một chửa. Ơm, chấn động nổi lên như thiên địa dung chuyển, máu thịt bắn tung tuế, thiên linh cái của cự côn bị đánh nổ tung. Không còn cách nào khác, nàng chính là muốn giết con cô này, không làm cho con cô này chết đi, làm sao có thể thu hút vân côn tới đây kiểm tra.
Nhưng điều khiến cho mọi người ngạc nhiên là, ngay khi vô số máu thịt nổ tung ra rơi xuống đất, chúng tức thì biến thành vô số đốm sáng lấp lánh đủ màu sắc, nhanh chóng tập trung về vết thương nơi thiên linh cái của con. Sau khi ánh sáng màu sắc sực sỡ biến mất, thiên linh cái của cự cô lại khôi phục nguyên vẹn như ban đầu, không thấy có bất kỳ vết thương nào nữa. Chuyện gì xảy ra? Hướng Lan Huyên không thể tin nổi nhìn đám người đang nhanh chóng tụ tập lại kiểm tra. Dữu Khánh hỏi, thử lại chứ.
Hướng lan huyên khẽ gật đầu. Khi nàng phất tay ra hiệu cho mọi người tránh ra thì Tiểu Thanh đang đứng trên vai mục ngạo thiết đột nhiên cất lên tiếng người, ta hình như từng nghe ai đó nói rằng, con là sự kết hợp giữa thực và ảo, là loại linh vật không tầm thường, nó bắt nguồn từ hỗn độn, có thể xuyên qua hư không, phương pháp giết chóc bình thường không thể giết chết được nó. Đột nhiên nghe nó nói ra tiếng người, tất cả đều kinh ngạc nhìn tới, kinh ngạc là điều khó tránh khỏi. Dữu Khánh lập tức hỏi.
Phương pháp nào có thể giết chết nó? Tiểu Thanh không biết. Nếu không biết thì chỉ có cách thử xem sao, vì vậy Hướng Lan Huyên liên tục ra tay mãnh liệt tại các nơi có thể là bộ phận chí mạng của cựu Côn. Nhưng kết quả đều giống nhau, rất kỳ diệu, bất kể vết thương lớn thế nào, cựu Côn đều có thể nhanh chóng tự động khôi phục lại như ban đầu. Không còn cách nào khác, cũng không thể cứ một mực ở lại đây để nghĩ cách giết chết con cựu Côn này. Hướng Lan Huyên kéo Dữu Khánh đến một bên để nói chuyện.
Nàng hỏi hán, làm sao bây giờ? Keo hán ra đây để hỏi câu này, Dữu Khánh đại khái cũng hiểu được ý của nàng, chỉ cần người không sao, chỉ cần người có thể an toàn rời khỏi cửa linh phủ, thứ gì có thể bỏ thì đành phải bỏ. Thứ cần bỏ là để chỉ cây châm kia. Thực sự không còn cách nào khác, trước đó không ai ngờ được rằng sẽ không giết chết được con cô này, cô không chết thì không thể khiến vân cô tới đây kiểm tra. Hơn nữa, hiện tại không giết chết được cô.
Ai có thể rút cây châm ra? Sức tấn công của cựu Côn không phải tầm thường, đừng nói là hướng lan huyên, ngay cả văn khúc cũng suýt chút nữa phải mất mạng nhỏ, không ai có thể ngăn cản được cơn thịnh nộ của cựu Côn. Nói chuyện với người thông minh thật là bớt việc, điều hướng lan huyên muốn nói chính là việc bỏ cây châm đi, nhưng cơ hội này, nàng hỏi, cây châm đó rốt cuộc là thứ gì? Thật khó để không quan tâm đến, lúc trước không biết không giết chết được cựu Côn, bây giờ đã biết được.
mà cây chầm đó lại có, thể cố định con cự côn không thể giết chết này, có thể thấy nó phi thường đến mức nào. Đồng thời bọn hắn có chút nghĩ mà sợ, nếu biết trước không thể giết được cự côn, có lẽ bọn hắn không dám trực tiếp chạy tới thử dùng cây chầm này, bởi vì không biết nó có hữu dụng hay không. Dữu Khánh hơi giật mình, nhưng lần này hắn không có dấu dếm nàng, đó là pháp bảo của cữu vĩ hồ, tên là định hồn chầm. Người ta không chỉ đã hết sức giúp đỡ hắn,
Bây giờ ba sư huynh địa còn hoàn toàn mất hết tu vì, tại trong cựu linh phủ này bọn hắn nhỏ yếu chẳng khác gì con kiến, rất cần người ta tiếp tục hỗ trợ. Định hồn chầm, hướng lan huynh cất tiếng lẩm bẩm, nàng nhớ kỹ tên của Pháp bảo này, và nàng cũng không nhịn được cao mày với dữ khánh, ý là, cuối cùng đã chịu nói thật rồi sao, lừa dối nàng đã lâu như vậy. Sau khi đã đưa ra quyết định từ bỏ, đám người lập tức rời đi, sợ vân côn không biết đây là chuyện tốt do bọn hắn làm ra.
Bọn Hắn còn cố ý dùng Thiên Dực lệnh phóng ra quan điều bay lượn mấy vòng tại vùng này. Một nhóm người lặng lẽ đến nơi ẩn náo của nhóm người Tam Tiên bảo, bởi vì An Giê và Tô Thu Tử không dễ dàng từ bỏ huynh đệ của mình. Và Giữ Khánh cũng không muốn dễ dàng phụ những người đã một đường thành tâm đi theo mình, chỉ cần điều kiện cho phép, nếu có thể đưa bọn họ ra ngoài, Hắn sẽ đồng thời mang đi. Hắn không biết rằng, bởi vì hành động này, trong tương lai…
Những người này đều trở thành thành viên đáng tin cậy trong đội ngũ của Hắn, cùng với Hắn trải qua những chuyện bão tố phong vần. Đương nhiên, Thanh Nha cũng không muốn từ bỏ những huynh đệ mà mình mang đến. Nơi ẩn áo không phải là một chỗ ẩn nấp bình thường, đó là một nơi ẩn sâu dưới lòng đất. Bọn họ trốn tránh lâu như vậy, vẫn luôn không dám ra ngoài đổi gió, nhìn thấy đám người dữ khánh thật sự đến tìm mình. Nhất là khi biết bọn Hắn đến dẫn bọn họ cùng rời đi, bọn họ thực sự cực kỳ cảm động.
Dù sao, ẩn trốn lâu như vậy, bọn họ gần như tuyệt vọng, và luôn nghi ngờ đã xảy ra một trong hai khả năng. Hoặc là đám người Dữu Khánh bị tên Thượng Tiên Vân Côn gì đó giải quyết, hoặc là đã bỏ rơi bọn họ. Khi biết được bọn hắn sẵn sàng chịu thêm gánh nặng và nguy hiểm, cũng không có bỏ rơi bọn họ thì có thể tưởng tượng được bọn họ xúc động thế nào.