Chương 1000: Quận thủ này, chi bằng để Vương Thủ Triết ngươi tới làm nhỉ? (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1000: Quận thủ này, chi bằng để Vương Thủ Triết ngươi tới làm nhỉ? (3)

Người làm ebook: zalo 076 9417982

Vương Thủ Triết thấy vậy đã gọi quan sứ đó tới, nói thầm vài câu bên tai.

Quan sứ đó nửa tin nửa ngờ xoay người đi, chẳng bao lâu đã lấy ra công cụ, dựa theo cách nói của Vương Thủ Triết mà bố trí.

Sau nửa canh giờ, quả nhiên Tào Bang Ngạn đã nhận tội.

Quan sứ đó lập tức bội phục Vương Thủ Triết sát đất.

Thoáng chốc, ánh mắt của Ngụy Văn Huân nhìn Vương Thủ Triết cũng thay đổi: “Không ngờ Thủ Triết gia chủ còn hiểu những thứ này?”

“Nào có nào có.” Vương Thủ Triết huơ tay, rất bình tĩnh, “Vương mỗ chẳng qua là xem thêm vài quyển sách giải trí mà thôi, cũng chỉ là nói tướng trên giấy. Dù sao thử một chút cũng không tổn thất gì.”

Kiếp trước hắn đã đọc nhiều tiểu thuyết, xem phim truyền hình như thế, kiến thức thì chẳng học được bao nhiêu nhưng đã học được một bụng lãnh tri thức kỳ quái chẳng có tác dụng gì trong xã hội hiện thực.

Ai mà ngờ, sau khi tới thế giới Huyền Vũ này, những kiến thức lung tung này lại có đất dùng.

Ngày hôm sau.

Trong hoa viên trong quận thủ phủ.

Vương Thủ Triết ngồi bên bàn đá cùng quận thủ Thái Sử An Khang, uống trà luận đạo. Mà Chỉ huy sứ Ngụy Văn Huân vừa lên chức cũng tới, theo sau hắn, cúi đầu khom lưng, không dám thở mạnh.

Không bao lâu, Thái Sử An Khang buông chén trà xuống, ánh mắt có thâm ý nhìn Vương Thủ Triết: “Tiểu tử, ngươi thật sự rất biết gây chuyện nhỉ?”

“Đại nhân.” Vương Thủ Triết mặt không đổi sắc, bình tĩnh đáp, “Vụ án này chính là Tào thị nuôi dưỡng cấu kết hải khấu, ý đồ cướp phá thuyền buôn. Chứng cứ đã hoàn chỉnh, đâu phải ta gây chuyện.”

“Hừ, ngươi cho rằng ta là kẻ điếc tên mù sao?” Thái Sử An Khang tức giận trừng Vương Thủ Triết, “Nghe nói mười lăm năm trước, ngươi đã liên thủ với Tiền thị giết chết Tả Khâu Thanh Vân của Tả Khâu thị, còn giá họa cho Tào Ấu Khanh. Ngươi nói xem, chuyện này là thật hay giả?”

“Đại nhân, là thật hay giả, đến bây giờ nói ra còn có ý nghĩa gì nữa đâu?” Vương Thủ Triết thản nhiên nói, “Tả Khâu Thanh Vân kia chính là kẻ điên, chết là lợi cho xã hội. Lẽ nào, Tả Khâu thị không vì vậy mà hổ thẹn tự kiểm điểm, còn muốn phái người giết một anh hùng vì dân diệt hại như ta sao?”

Thật là do tên tiểu tử này làm…

Thái Sử An Khang biểu tình ngưng đọng, tuy ông ta đã đoán được bảy tám phần nhưng tiểu tử này lại dễ dàng thừa nhận như vậy, thật sự khiến ông ta tích giận trong lòng. Không nhịn được mà nói: “Vương Thủ Triết, ta thấy ngươi bình thường cũng xem như là người chín chắn, sao có thể hành động theo cảm tính như vậy chứ? Đừng tưởng ngươi là đồ đệ của Trường Xuân thượng nhân, con gái Ly Dao là đồ đệ yêu quý của Thiên Hà chân nhân thì có thể làm gì làm.”

“Không sai, vụ Tả Khâu Thanh Vân chính là một vụ bê bối, Tả Khâu thị sẽ không dùng vũ lực đối phó ngươi. Nhưng suy cho cùng cái chết của Tả Khâu Thanh Vân đã quét qua thể diện của họ. Đối mặt với chế tài chèn ép của Tả Khâu thị, ngay cả Liêu Viễn Tào thị cũng vô cùng thê thảm. Ngươi chỉ là một thế gia Thất phẩm…Trụ nổi khi người ta gây sức ép sao? Ài, ngươi ấy à, không sợ tiền đồ rộng mở của Vương thị tận tại đây sao.”

Nói ra thì độ hảo cảm của Thái Sử An Khang dành cho Vương Thủ Triết không thấp, dù sao thì đây là một gia tộc anh dũng tiến thủ, tiền đồ trong tương lai vô lượng. Bây giờ tức giận mắng mỏ một trận, cũng xem như là một loại yêu quý.

“Đa tạ đại nhân nhắc nhở.” Vương Thủ Triết chắp tay nói, “Có điều, thứ nên tới vẫn sẽ tới. Dám hỏi đại nhân sẽ xử trí Tào Bang Ngạn như thế nào?”

“Nên xử trí thế nào thì xử thế ấy, lẽ nào lòng ngươi còn chưa rõ sao?” Thái Sử An Khang liếc hắn, “Ngươi đã hoàn chỉnh chứng cứ của Tào Bang Ngạn rồi, mà Tào thị cũng bị cuốn vào trong hiềm nghi nuôi giặc, Lũng Tả quận thủ nhỏ bé như ta đây, lẽ nào còn có thể bắt gia chủ của Liêu Viễn thế gia Ngũ phẩm tới thẩm vấn sao?”

“Vương Thủ Triết, ngươi chỉ để lại cho ta một con đường, bẩm báo án này lên Giám Sát Ti ở quốc đô, do Giám Sát Ti ra mặt điều tra vụ này.”

“Đại nhân anh minh.” Vương Thủ Triết cười ngâm nga chắp tay nịnh nọt.

Anh minh cái đầu ngươi.

Trong ánh mắt của Thái Sử An Khang tràn ngập vẻ âm u. Rất rõ ràng, lần này ông ta đường đường là quận thủ lại bị Vương Thủ Triết xem thành kiếm sứ, bổ một nhát sắc bén vào Liêu Viễn Tào thị.

Ngụy Văn Huân ngồi bên cạnh nhìn thấy cảnh này, quả thật là cảm nhận được mùi vị quen thuộc. Khi ông ta đảm nhiệm thành thủ ở Trường Ninh vệ, không phải cũng bị Vương Thủ Triết này gài trắng trợn sao?

“Thủ Triết, ngươi nói xem, còn cần quận thủ như ta làm gì đó phục vụ cho ngươi không?” Thái Sử An Khang tựa tiếu phi tiếu nói, tựa hồ đang biểu đạt sự bất mãn khi Vương Thủ Triết xem ông ta như đao sứ.

“Tình huống cấp bách, thanh trừ hang ổ hải khấu biển Thanh La, trả lại cho vùng biển trời trong nắng ấm.” Vương Thủ Triết ”thành thật” giải bày.

Thái Sử An Khang giật giật mí mắt, thật sự là muốn một bạt tai đánh chết tên tiểu tử này một trăm lần. Cho ngươi một cái cọc, còn thật sự thuận thế trèo lên.

Quận thủ này, chi bằng để Vương Thủ Triết ngươi làm đi?