Chương 1001: Thủ sẵn tư thế! Thái Sử An Khang chuẩn bị nằm ngay rồi (1)
Ngụy Văn Huân ở bên cạnh cũng bất giác tê rân da đầu, hoảng hốt run rẩy. Thủ Triết gia chủ, thật sự cũng muốn sắp xếp Quận Thủ đại nhân sao?
Lão nhân gia ông ấy là Tử Phủ thượng nhân…Không giống như Ngụy Văn Huân ông ta, tuyệt đối không phải là người ngươi muốn xếp thế nào thì thế ấy?
Ngụy Văn Huân thật sự sợ quận thủ tức giận, liên lụy đến ông ta, vội vàng nháy mắt với Vương Thủ Triết, ám hiệu hắn mau chóng ngừng lại, đừng có chọc giận quận thủ.
Ngoài dự liệu.
Vương Thủ Triết tựa hồ không nhìn thấy ánh mắt của ông ta, tiếp tục nói: “Đại nhân, trên danh nghĩa, Lũng Tả quận có một nửa quyền quản lý biển Thanh La. Nhưng trên thực tế, vì Lũng Tả quận thành cách biển Thanh La quá xa, sức quản lý không đủ. Ngoài ra, bến cảng phía Bắc Lũng Tả quận chúng ta lại có năng lực khá yếu trong việc nắm giữ biển Thanh La. Với biển Thanh La như hiện nay, gần như tách ly khỏi Lũng Tả quận, trở thành hải vực thuộc về Liêu Viễn quận.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Thái Sử An Khang càng đen hơn, tiểu tử Vương Thủ Triết này quả thực chính là đang chỉ hòa thượng mắng con lừa ngốc, ông ta đường đường là quận thủ, không cần mặt mũi sao?
“Nhưng bây giờ, cơ hội của Lũng Tả quận chúng ta tới rồi.” Vương Thủ Triết nghiêm mặt nói, “Lần này Liêu Viễn Tào thị đã gây ra chuyện lớn như vậy, nhẹ thì nói nuôi giặc, nặng thì nói tích trữ thế lực mưu phản.”
“Không nói tới sau này Tào thị thân mình còn lo không xong, quận thủ Liêu Viễn quận có biết chuyện này hay không? Nếu biết, ông ta phạm tội đồng lõa. Nếu không biết, ít nhất cũng là không làm tròn bổn phận, quản lý không nghiêm. Nhưng lúc này, Thái Sử quận thủ của Lũng Tả quận chúng ta dũng cảm lúc nguy nan, thanh trừ sạch sẽ đám hải khấu Thanh La, bảo vệ quốc hải. So sánh hai bên…”
“Có chút thú vị.” Thái Sử An Khang híp mắt lại, tựa hồ hơi xao động.
“Đại nhân, biển Thanh La là lấy tên của trưởng công chúa để đặt!” Vương Thủ Triết thấp giọng nói, “Năm xưa khi bệ hạ còn là chuẩn đế tử đã sinh ra Thanh La công chúa, cho tới nay đều xem như bảo vật. Bây giờ tuổi tác của ông ấy…Ài, người này, càng về già lại càng dễ hồi tưởng thời trẻ…Nếu lúc này đại nhân thanh trừ sạch sẽ biển Thanh La, dâng tấu chiến công, nói là không nhịn được khi thấy vùng biển mang tên công chúa bị đám hải khấu chà đạp. Đến lúc đó thu hồi quyền quản lý của cả biển Thanh La là chuyện rất dễ.”
Thái Sử An Khang lập tức động tâm, tuy lúc này đã dần vén màn cuộc chiến tranh đế thế nhưng chân chính đợi đến quyền lực giao thế cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, ngắn thì một hai trăm năm, dài thì hai ba trăm năm.
Mà bất cứ một vị đại đế nào, càng đến thuở vãn niên, càng đến lúc quyền lực giao thế, cũng sẽ càng mẫn cảm, ngược lại sẽ nắm giữ quyền lực càng chặt. Vì vậy, bây giờ quyền thế của đại đế còn mạnh hơn trước đây.
Đây cũng là một trong những nguyên do vì sao phần lớn người chức vị cao và thế gia cao phẩm đều không muốn can dự sớm vào việc tranh đế. Lỡ như chọc giận đến thần kinh mẫn cảm nào đó của bệ hạ sẽ xảy ra chuyện lớn.
Nếu Thái Sử An Khang ông ta có thể dựa vào việc lập công huân này lấy cơ hội thăng tiến, đến lúc đó, cũng có thể dễ ứng phó trong việc tranh đế trong tương lai.
Lợi ích lớn vô số, chỉ là Thái Sử An Khang vẫn có chút do dự: “Thủ Triết à, dựa theo cách nói của ngươi, lấy lại quyền quản lý biển Thanh La chẳng có vấn đề gì, lấy lòng bệ hạ cũng không có vấn đề gì. Chỉ là sau khi lấy biển Thanh La về thì có tác dụng gì? Một khi cai trị bất lực, chẳng bao lâu lại sẽ sinh ra ô uế. Đến chừng đó, bổn quận thủ lại bị người ta vạch tội một bản…Sợ là chưa kịp đút túi đã đi đời rồi.”
“Suy nghĩ của đại nhân vô cùng thấu đáo.” Vương Thủ Triết ra vẻ tán dương một câu, sau đó nghiêm túc nói, “Lũng Tả quận chúng ta lẻ loi ngoài bến cảng, quả thực cô mộc nan chi(*) . Nhưng chúng ta nằm giữa quần đảo ở vùng biển Thanh La, có thể thiết lập thêm một vệ. Có thể làm trung tâm trung chuyển vận tải thương nghiệp Bắc địa, lại có thể phát triển ngư nghiệp đánh bắt, sản nghiệp nuôi trồng,…”
(*): Ẩn dụ sức mạnh của một người không thể duy trì được toàn cục diện.
“Ngư nghiệp trước đây kém phát triển là do năng lực vận tải không đủ. Bây giờ hệ thống chuỗi đông lạnh không trung của Thủ Đạt thương hội ở Lũng Tả chúng ta đã dần hoàn thiện, có thể dễ dàng vận chuyển nguyên liệu cao đoan đi khắp nơi ở Đại Càn, sinh ra nguồn lợi kinh tế khổng lồ.”
“Ta tin tên tuổi quý giá của hải sản ở lãnh hải Thanh La nhất định sẽ vang khắp Đại Càn! Vương thị ta bất tài, nguyện theo làm tùy tùng cho đại nhân, dốc sức tạo ra ‘Thanh La vệ’.”
Thái Sử An Khang ngây ngẩn, không ngờ tên tiểu tử này bàn tới tính lui, lòng ham muốn lại lớn như vậy, dã tâm lại điên cuồng như vậy. Đây nào phải là mưu đồ biển Thanh La cho Lũng Tả quận, rõ ràng chính là đang giành lấy biển Thanh La cho Vương thị bọn họ.