Chương 1002: Thủ sẵn tư thế! Thái Sử An Khang chuẩn bị nằm ngay rồi (2)
Nhưng không thể không thừa nhận, với năng lực mà tên tiểu tử Vương Thủ Triết này thể hiện ra trước đây, thật sự có tính khả năng thành công rất lớn.
Hơn nữa quy hoạch như vậy, chẳng những có lợi cho Vương thị của hắn, trên thực tế cũng vô cùng có lợi cho Thái Sử An Khang. Ông ta trầm ngâm một hồi, ánh mắt nhìn sang Vương Thủ Triết càng thêm mấy phần ngưng trọng: “Thủ Triết, quả nhiên là mưu lược hay, một chiêu cờ biển Thanh La này, vừa đàn áp Liêu Viễn Tào thị lại giành được lợi ích khổng lồ cho Vương thị. Có thể nói là một mũi tên trúng hai con nhạn.”
“Không, một mũi tên trúng ba con nhạn mới đúng.” Vương Thủ Triết cười nói.
“Cũng đúng, ha ha ha.” Thái Sử An Khang vui sướng cười nói: “Thủ Triết gia chủ, nào nào nào, nếm thử Vân La tiên trà quý giá của lão phu, đây là tiên trà cao phẩm tới từ Hàn Nguyệt Tiên Triều, có công hiệu làm dịu linh đài, bảo dưỡng thần hồn.”
“Đa tạ đại nhân.” Vương Thủ Triết cũng không khách khí, mỉm cười cùng thưởng thức tiên trà với Thái Sử An Khang.
Hai người vừa uống trà vừa trò chuyện tựa như là ‘huynh đệ vong niên’ đã quen biết nhiều năm.
Ngụy Văn Huân ở bên cạnh vô cùng cảm khái trong lòng, Quận Thủ đại nhân ơi Quận Thủ đại nhân, ngài cứ bày sẵn tư thế nằm xuống nhanh như vậy sao? Không kiên trì thêm chút nữa? Ài, nói ra thì quả thật là bản lĩnh của Thủ Triết gia chủ.
…
Liêu Viễn quận.
Chủ trạch của Tử Phủ Tào thị.
Là một thế gia truyền thừa gần hai ngàn năm, quy mô tòa chủ trạch của Liêu Viễn Tào thị rất lớn, cho dù ở trong thế gia Ngũ phẩm cũng được tính là rất lớn.
Từ không trung nhìn xuống, chỉ thấy bờ ruộng ngang dọc, từng dãy nhà chạy dài trùng điệp, ngói đen mái cong, tường viện cao ngất, vô cùng tráng kiện.
So với xuân phong đắc ý của Vương thị, Tào thị lại lộ vẻ sĩ khí trầm thấp, hình dung thảm đạm.
Bỗng dưng, một con phi điểu màu trắng vượt qua thiên sơn vạn thủy, vỗ cánh vụt vào trong mái cong trùng điệp.
Rất nhanh, một ống trúc nhỏ dùng linh trúc chế thành, to chưa bằng ngón tay cái đã được gia tướng tâm phúc mang vào “Thương Đàm viện”, nơi gia chủ Tào Bang Ninh ở.
Trên ống linh trúc này đã chạm trổ ký tự đơn giản, kèm theo cấm chế, chỗ bịt miệng cũng dùng sáp tỉ mỉ bịt lại, vừa nhìn đã biết không phải là món đồ bình thường.
Mà lúc này, trong Thương Đàm viện, gia chủ Tào thị là Tào Bang Ninh đang bàn bạc chính sự cùng cô cô ruột Tào Ấu Khanh trong thư phòng.
Sắc mặt của hai người đều lộ vẻ cực kỳ trầm trọng.
Hiển nhiên, hành động nhằm vào thương đội của Vương thị ở biển Thanh La thất bại đã gây nên áp lực rất lớn cho bọn họ.
Sau khi gia tướng đưa ống linh trúc tới liền lui đi.
Tào Bang Ninh cầm lấy ống linh trúc, vừa mở ra vừa trầm giọng nói: “Cô cô, thế cục bây giờ rất gay go, Vương thị đã sớm có chuẩn bị cho việc đột kích của chúng ta, không ngờ lại dùng Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn âm thầm lưu ảnh, bê ra lời nói của Bang Ngạn.”
“Trước đây ta đã nhờ vào quan hệ sai người nói với Bang Ngạn phải cắn chặt răng lại, nhận định những lời nói lúc trước đều là lời càn quấy nhất thời, đây là hành vi cá nhân của hắn, không liên quan tới Tào thị chúng ta. Bây giờ, Tào thị chúng ta mới có cơ hội âm thầm phát lực, cứu ra.”
“Bây giờ hải âu đưa thư truyền tin về, có lẽ là hồi chấp.”
Sắc mặt Tào Ấu Khanh đã dịu đi nhiều: “Bang Ninh, ngươi phải xử lý ổn thỏa chuyện này. Chỉ có tách Tào thị ra trước mới có đất vãn hồi. Ngươi yên tâm, đợi sau khi sóng gió qua đi, ta cũng sẽ thông qua quan hệ âm thầm bỏ sức. Chỉ là phải ủy khuất Bang Ngạn chịu khổ vài năm rồi.”
“Hừ, có gì mà ủy khuất? Nếu không phải hắn hành sự không…” Gia chủ Tào Bang Ninh vừa lẩm bẩm vừa mở thư, chưa liếc mắt mấy cái, sắc mặt đã lập tức thay đổi: “Sao có thể?”
Tào Ấu Khanh cũng giật mình, dự cảm không hay dâng trào lên: “Lẽ nào có biến cố rồi?”
“Tên Bang Ngạn ngu xuẩn nhu nhược!” Tào Bang Ninh tức giận đến run tay, sau đó hung hăng đập bàn, suýt chút đập nát bàn linh mộc ngàn năm đó, “Hắn, hắn không thể chịu đựng nổi, nhận tội rồi.”
“Sao có thể?” Sắc mặt của Tào Ấu Khanh cũng lập tức trở nên khó coi, “Bang Ngạn lại không nên chuyện như vậy?”
“Đều tại từ nhỏ trong nhà quá nuông chiều hắn, cả đời chưa từng trải qua sóng gió gột rửa.” Vẻ mặt của gia chủ Tào Bang Ninh xanh mét: “Chẳng những vậy, quận thủ Thái Sử An Khang của Lũng Tả quận đã viết xong tấu chương, còn dùng ‘Xuyên Vân Thanh Cưu’ cấp tốc tấu trạng! Lúc này, đoán chừng tấu chương đã sớm tới giám sát ti của quốc đô rồi, nói không chừng, ngay cả điều tra sứ do triều đình phái đi cũng đã lên đường rồi.”
Vừa nghĩ tới chuyện này, ông ta đã vô cùng đau đầu.
Phải biết, quận thủ phủ dâng tấu chương cho triều đình, bình thường chỉ có hai phương thức.
Một loại chính là phái binh sĩ dùng khoái mã vào kinh, mỗi lần trải qua một trạm dịch đổi một con ngựa, từ Lũng Tả quận thành tới Quy Long thành, thông thường mà nói cần tốn hơn nửa tháng. Không có tình huống cấp bách, tấu chương bình thường mà quận thủ phủ dâng lên triều đình đều thông qua quá trình này.