Chương 1006: Đắc tội Thủ Triết! Chịu kết cục xấu (2)
Toa xe cũng được cải trang đặc biệt, chính là một toa xe lớn phong bế có khóa, phòng mưa phòng gió, còn có năng lực phòng ngự nhất định, cho dù vận khí không tốt, gặp phải hung thú tập kích trên đường cũng có thể bảo toàn hàng hóa với xác suất rất lớn.
Nửa năm trước, toa xe ở gần chỗ đầu xe còn có một gian nhỏ được thiết kế chuyên môn.
Gian nhỏ này tách biệt với toa xe phía sau, chỉ có thể tiến vào từ hướng đầu xe, trái phải có cửa sổ, diện tích bên trong vừa đủ cho hai chiếc giường, thuận tiện gia tướng đánh xe thay phiên nghỉ ngơi. Thi thoảng không thể không ăn ngủ ngoài hoang dã, tạm bợ chút cũng có thể chứa người.
Xe hàng trải qua cải trang, không chỉ tiện dụng, năng lực chở hàng cũng gấp rưỡi tới hai lần xe bò bình thường, gia tăng năng lực vận chuyển của Tiền thị thương hội. Vì vậy, tình trạng hàng hóa mất mác hay hư hỏng trong quá trình vận chuyển cũng giảm xuống.
Mà năng lực vận chuyển và tín dự cũng vừa vặn là cơ sở để Tiền thị thương hội đứng vững.
Chính vì năng lực vận chuyển ưu tú và uy tín đúng giờ, đảm bảo chất lượng tích lũy nhiều năm, Tiền thị thương hội mới có thể khiến các thế gia khác tin tưởng bọn họ, giao hàng hóa của mình cho bọn họ vận chuyển.
Thế nhưng hôm nay, trên con đường vẫn luôn đi rất thuận lợi này lại xuất hiện rắc rối.
“Phía trước có chuyện gì vậy? Ngươi tới hỏi thăm tình hình thử.”
Thấy xe bò trước mắt đã bất động rất lâu, chắn cả lối đi, Tiền Trung cảm thấy tình hình hơi bất ổn, dặn dò một câu với tùy tùng bên cạnh.
Tùy tùng lập tức nhận lệnh xuống khỏi xe bò, dắt một con ngựa từ trong tay gia tướng hộ tống, cưỡi vội tới phía trước.
Tuy đoàn xe này chỉ là một nhánh trong rất nhiều đoàn xe của Tiền thị thương hội nhưng quy mô chẳng hề nhỏ, có hết thảy bốn mươi tám chiếc xe bò, trái phải còn có gia tướng bảo vệ, cả đội ngũ dài gần hai dặm.
Tuy Tiền Trung có thực lực Linh Đài cảnh nhưng hắn tọa trấn trung ương, cũng không có bản lĩnh nhìn rõ và nghe rõ tình hình ngoài một dặm. Vì vậy, lúc này hắn thức sự hơi rầu rĩ.
Qua một lúc lâu, tên tùy tùng kia mới cưỡi ngựa quay về, trên mặt mang theo vẻ lo lắng lộ rõ: “Trung thúc, đoạn đường phía trước đã bị chặn rồi, có quan binh của Khánh An quận trấn giữ, nói là đang sửa đường. Tạm thời không cho thông hành.”
“Sửa đường?” Tiền Trung khó hiểu: “Đã đi hành lang Khánh Bắc này nhiều năm như vậy, ngày ngày xe nghiền bò giẫm, dầm đất còn chắc hơn quan đạo, có chỗ nào cần sửa? Hơn nữa, nhiều năm qua cũng chưa từng nghe nói Khánh An quận sửa con đường này.”
Không biết tại sao trong lòng hắn lại mơ hồ có dự cảm không tốt lắm.
“Trung thúc, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Tên tùy tùng hỏi: “Bảo dưỡng tại chỗ đợi đường sửa xong sao?”
“Không được.” Tiền Trung xua tay: “Ngoại trừ tạp hóa Nam Bắc mang theo thường ngày, bên trong lô hàng này còn có một số chế phẩm thủy tinh ngoại nhập do tổng điếm Thiên công xưởng định chế riêng với Vương thị, ta đã sớm định khế ước với chưởng quỹ của Thiên công xưởng, muộn nhất là một tháng nữa phải giao hàng, chúng ta đã không thể trì hoãn nữa.”
Hai tháng trước, Vương thị đã giao chế phẩm thủy tinh ngoại nhập định chế hoàn thiện cho bọn họ, cho thời gian vận chuyển của Tiền thị dư dả, nếu như thế này còn lỡ hẹn, trách nhiệm nằm hết ở Tiền thị, Tiền thị phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng lớn.
Hơn nữa, tiền vi phạm hợp đồng còn không phải là chuyện phiền phức nhất, phiền phức nhất là ông chủ của Thiên công phường là thế gia Tam phẩm Công Dã thị, Tiền thị vốn không đắc tội được.
Lỡ như vì thế mà chưởng quỹ của Thiên công phường ghét Tiền thị, sau đó thêm mắm dặm muối ở trước mặt ông chủ, nói không chừng cục diện mà Tiền thị khó khăn lắm mới mở ra được ở quốc đô Đại Càn lại trở về vạch xuất phát.
Tiền Trung vừa nghĩ tới những chuyện này đã đau đầu, suy nghĩ trong chốc lát, dặn dò tùy tùng: “Bảo mọi người bảo dưỡng tại chỗ một lúc. Ta tới phía trước xem tình hình, nghĩ cách nhờ quan binh châm chước chúng ta một chút.”
Nói xong, hắn dắt ngựa trong tay của tùy tùng, thúc ngựa lên trước.
Hắn nhanh chóng nhìn thấy từng hàng chướng ngại cao ngất đen kịt kia.
Hành lang Khánh Bắc chạy dọc theo hướng nước chảy, ví trí cách phía Nam chưa đầy một dặm chính là Tỏa Xuân Giang, phía Bắc thì liên tục đi lên, chính là một biển rừng dân cư thưa thớt, thi thoảng sẽ có hung thú xuất hiện, vì vậy, thứ dùng để tạo chướng ngại đều là gỗ chắc kiên cố, có thể tạm thời ngăn chặn hung thú tấn công, vô cùng bền bỉ.
Lúc này, dường như chướng ngại nối đuôi kia đã hoàn toàn chặn hết mặt đường, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy quan binh mặc chế phục thấp thoáng qua khe hở.
Tiền Trung tháo bội kiếm ngang hông ném cho gia tướng, sau đó thúc ngựa xông lên, lớn tiếng nói: “Dám hỏi phía trước có phải là quan binh của Khánh An quận? Tại hạ là Tiền Trung của Tiền thị thương hội, mong châm chước một chút, ta muốn gặp thống lĩnh của các ngươi.”
Lời vừa dứt, bên trên chướng ngại ló ra cái đầu đội mũ sắt, liếc nhìn hắn một cái, sau đó ném lại một câu “đợi đấy” rồi nhảy xuống chướng ngại, chạy ra phía sau thông báo.