Chương 1007: Đắc tội Thủ Triết! Chịu kết cục xấu (3)
Chẳng mấy chốc liền có một chướng ngại được dịch ra, một quan binh trung niên mặc chế phục thống lĩnh đi ra từ phía sau.
“y dô, đây chẳng phải là Tiền chưởng quỹ sao?” Vừa nhìn thấy Tiền Trung, vị thống lĩnh kia đã bật cười chào hỏi: “Thật sự chúng ta đã lâu rồi không gặp.”
“Triệu thống lĩnh?” Tiền Trung ngây người, vội vàng lôi kéo làm quen: “Mười mấy năm không gặp, thống lĩnh đã thăng chức rồi? Trông quân phục của ngài đây…Ngài đã thăng tới hiệu úy rồi? Chúc mừng chúc mừng.”
Tiền Trung từng làm chưởng quỹ ở Khánh Bắc Vệ một khoảng thời gian, từng quen biết với Triệu Chí Bang nay. Người này ngoài mặt cười ha ha, trên thực tế hành sự lại cay độc, không phải là người dễ nói chuyện.
“Ta đã không còn ở Khánh Bắc vệ từ lâu rồi, bây giờ là hiệu úy du kích ở Khánh An quận, cùng với vài hiệu úy khác phụ trạch nhiệm vụ tuần phòng phía Bắc.” Triệu Chí Bang nói rồi vỗ vỗ chướng ngại phía sau: “Khi không, hôm nay lại bị phái tới trợ giúp sửa đường.”
Tán gẫu mấy câu, Tiền Trung kéo Triệu Chí Bang sang một bên, nhỏ giọng nói: “Triệu hiệu úy, không biết ngài sửa đường thế này đến bao giờ mới xong. Khách của ta cần gấp lô hàng này, ngài xem có thể châm chước chút không?”
Nói xong, hắn móc ra một tờ kim phiếu từ trong ngực, muốn nhét vào lòng Triệu Chí Bang.
Thế nhưng Triệu Chí Bang trông có vẻ dễ nói chuyện lại không nhận tờ kim phiếu này, ngược lại còn dùng lời nghĩa chính từ chối yêu cầu châm chước, còn nói gì mà trong quá trình sửa đường thường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không cho bọn họ qua là vì nghĩ tới an toàn của đoàn xe.
Cho dù Tiền Trung nói cỡ nào, hao hết môi lưỡi, Triệu Chí Bang cũng không chịu mở đường, ướng ngạnh ngăn cản đoàn xe của Tiền thị pử phía sau chướng ngại.
Trong lòng Tiền Trung vừa bực bội vừa căm phẫn nhưng lại không thể làm gì.
Thấy Triệu Chí Bang muốn đi, hắn vội kéo lại, cố nén tức giận nhỏ giọng nói: “Hiệu úy đại nhân, cho dù phải chết, ngài tốt xấu cũng cho ta làm quỷ thông suốt đi. Trước đây trong Khánh An quận thành, hàng của ta đã bị giam mấy ngày rồi, bây giờ lại cản không cho đi, rốt cuộc là vì cớ gì? Ta cũng không đắc tội ngài?”
Nói xong, hắn tiện tay dúi tờ kim phiếu trong tay vào tay Triệu Chí bang, sống chết nắm chặt, không cho hắn ta trả lại.
“Ta nói này Tiền chưởng quỹ, ngươi tốt xấu cũng là người làm chưởng quỹ nhiều năm như vậy, sao ngay cả chút chuyện này cũng không nhìn thấu?”
Triệu Chí Bang bất đắc dĩ nhìn kim phiếu trong tay, nghĩ một lúc, rốt cuộc vẫn nhận lấy, sau đó truyền âm nhỏ giọng nói với Tiền Trung: “Chuyện hôm nay là do phía trên sắp xếp. Châm chước là chuyện không thể được. Ngươi nên bảo gia chủ nhà ngươi mau nghĩ xem gần đây đã đắc tội ai đi.”
Nói xong, hắn ta hất tay Tiền Trung ra, cầm kim phiếu quay lại phía sau chướng ngại.
Chướng ngại cao lớn cũng theo đó khép lại.
Tiền Trung nhìn một mảnh tối đen trước mặt, tâm trạng rơi vào mù mịt.
Xem ra, dự cảm điềm xấu ban nãy của hắn là thật.
Quả nhiên bên Khánh An quận có thế lực đang âm thầm nhắm vào Tiền thị. Tình hình này còn nghiêm trọng hơn việc không thể giao hàng đúng thời hạn.
Nếu không giải quyết được tình hình này, hôm nay là đơn quá hạn của Thiên công phường, đắc tội Thiên công phương, không biết tương lai còn phải đắc tội bao nhiêu nhà.
Cứ như thế này, việc làm ăn của Tiền thị còn làm hay không?
Phải biết tuyến vận chuyển này là một trong những mệnh mạch của Tiền thị.
Mà tuyến Khánh An quận và quốc đô này lại chiếm gần ba phần lợi nhuận trong nghiệp vụ vận chuyển của Tiền thị, một khi xảy ra vấn đề, chắc chắn tổn thất của Tiền thị vô cùng nghiêm trọng.
Mà tuy Tiền thị gia lớn nghiệp lớn nhưng quản sự phụ trách sự vụ cụ thể dưới trướng, bình thường cũng chỉ là Linh Đài cảnh giống như hắn, nếu bên Khánh An quận quyết tuyệt muốn gây rắc rối cho Tiền thị, một tiểu quản sự như hắn vốn không gánh được, cũng không dám chống trả.
Hắn phải nhanh chóng truyền tin cho gia chủ để gia chủ mau chóng nghĩ cách mới được.
Nghĩ vậy, hắn đen mặt thúc ngựa quay về toa xe.
Hai con phi điểu màu trắng lập tức bay ra từ cửa sổ của toa xe, vỗ cánh phành phạch bay về phía bầu trời, hướng về Lũng Tả quận thành.
Thế mà chuyện tương tự không chỉ ngẫu nhiên, đoàn xe của Tiền thị thương hội ở khắp các nơi đều xảy ra vấn đề như thế.
…
Lũng Tả quận thành.
Tử Phủ Cung thuộc sản nghiệp của Lũng Tả Vương thị, trong phòng bao cao cấp nào đó.
Vương Thủ Triết đã hay tin lập tức tới quận thành lần nữa, đang chậm rãi uống một ấm Linh trà thượng đẳng, đây là “Tiên Trà” do quận thủ đại nhân Thái Sử An Khang ban tặng lúc trước.
Trà này không hổ là tra ngon do Hàn Nguyệt Tiên Triều sản xuất, chẳng những kéo dài vị giác mà còn có công hiệu làm dịu thần niệm linh đài. Người đã đến cấp độ này như hắn, thần niệm đã rất mạnh mẽ, mỗi một điểm đều không dễ dàng.
Cái gọi là tiết kiệm thì khó tiêu thì dễ, Vương Thủ Triết đã ủy thác khắp các phương lộ thu mua linh chủng của Tiên Trà này.
“Thủ Triết gia chủ.” Tiền Học Hàn ở bên cạnh gấp gáp đến toát mồ hôi đầm đìa: “Đã là lúc nào rồi mà ngài còn nhàn nhã nấu trà thưởng vị, ngài mau nghĩ cách đi.”