Chương 1009: Đắc tội Thủ Triết! Chịu kết cục xấu (5)
Ông ta tỏ vẻ thất vọng nói với Vương Thủ Triết: “Thủ Triết gia chủ, xưa giờ quận thủ Khánh An Ô Định Hải luôn đứng cùng một tuyến với Tả Khâu thị. Chuyến này ta tới Khánh An quận cầu người, chẳng qua là dâng mặt cho người ta đánh, tự chuốc nhục mà thôi.”
“Đại nhân nói rất có lý.” Vương Thủ Triết gật đầu đáp: “Ta chính là muốn đại nhân tới, rước một cái “nhục” về, hơn nữa phải để cho mọi người ở các quận và quốc đô xung quanh biết đại nhân đã chịu “nhục” mà về.”
Sắc mặt của Thái Sử An Khang tái xanh: “Vương Thủ triết, Thái Sử An Khang ta không cần thể diện? Thế này bảo sau này bổn quận thủ làm người như thế nào?”
“Xin đại nhân bình tĩnh.” Vương Thủ Triết thản nhiên đáp: “Sở dĩ Thủ Triết bảo đại nhân hành sự trước là vì tiếp theo bố trí ở Khánh An quận, hành động nhằm vào Tả Khâu thị của Thủ Triết sẽ…tàn nhẫn hơn, quá phận hơn, tướng ăn càng khó coi hơn…so với kế hoạch mà Tả Khâu thị nhắm vào chúng ta.”
“Để tránh việc quận thủ Khánh An Ô Định Hải, Thành quận vương không chịu nổi tới tìm đại nhân khóc lóc kể lể, làm khó đại nhân…Chi bằng đại nhân cứ ném thể diện đi khiến đối phương kiêu căng một phen trước, lấp mấy cái miệng từ từ.”
Thái Sử An Khang lập tức phấn chấn, thấp giọng nói: “Rốt cuộc Thủ Triết ngươi có diệu kế gì? Mau nói cho ta vui cái nào.”
Tiền Học Hàn ở bên cạnh cũng vô cùng hưng phấn, luôn miệng nói: “Ta biết ngay Thủ Triết gia chủ đã sớm có chuẩn bị…”
Vương Thủ Triết bật cười, nhỏ giọng lầm bầm.
Sau một khắc, sắc mặt của Thái Sử An Khang và Tiền Học Hàn không ngừng thay đổi, cuối cùng lại dùng ánh mắt quái dị và kinh hãi nhìn Vương Thủ Triết.
Kế này của hắn đâu chỉ là quá đáng hơn chứ?
Rõ ràng là muốn vùi Tả Khâu thị vào chỗ chết. Ngay cả bọn họ thân là “người mình” của Vương Thủ Triết cũng sinh ra một cảm giác không rét mà run. Trong lòng như gõ chuông cảnh báo nhắc nhở bản thân, sau này đắc tội ai cũng tuyệt đối đừng đắc tội Vương Thủ Triết.
Mười lăm năm trước, người ta đã từng bước bày bố, thắt dây thừng lên cổ của Tả Khâu thị rồi.
…
“Hai vị đừng dùng ánh mắt này nhìn ta.” Ánh mắt của Vương Thủ Triết hơi vô tội: “Từ sau khi giết chết Tả Khâu Thanh Vân, ta đã suy đoán Tả Khâu thị nuốt không trôi cục tức này, xác suất âm thầm báo thù sau đó rất lớn.”
“Đã như vậy, ta bày bố trước cũng là chuyện hợp tình hợp lý.” Vương Thủ Triết nói, ung dung tự tại tựa như không đáng nhắc tới.
Tiền Học Hàn và Thái Sử An Khang nhìn nhau. Lời nói của Vương Thủ Triết nghe có vẻ như rất có lý. Nhưng thật sự cái tên này cũng quá hẹp hòi, quá mức thận trọng rồi.
Người ta còn chẳng hay biết gì thì hắn đã bắt đầu đan lưới, người ta còn chưa bắt đầu báo thù, thiên la địa võng đã giăng sẵn rồi…
Thật sự cảm thấy bi ai thay cho Tả Khâu thị, đường đường là một thế gia Tứ phẩm, e là lần bổ nhào này sẽ ngã mạnh lắm.
Đồng thời, bọn họ cũng cảm thấy hơi may mắn, tuy cái tên Vương Thủ Triết này hơi đáng sợ nhưng lại là đội hữu một phe với bọn họ chứ không phải kẻ thù. Đồng minh đáng tin như vậy ngược lại khiến người ta an tâm.
…
Những ngày sau đó, hai quận Lũng Tả, Khánh An âm thầm nổi phong vân không ngừng.
Phần lớn thế gia Cửu Bát phẩm không có xúc giác nhạy bén, chỉ cảm thấy hình như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Nhưng những thế gia Lục phẩm, Thất phẩm lại “nhìn” rõ mồn một ván kịch lớn này.
Đường đường là quận thủ đại nhân của Lũng Tả quận, lúc chạy tới Khánh An quận điều địch chuyện nghiệp vụ phi liên, bị đối phương không hề nể nang oán giận trở lại.
Dùng lời nói của quận thủ Ô Định Hải của Khánh An quận mà nói, Thái Sử An Khang ngươi thật là ăn no rỗi việc, cạnh tranh thương nghiệp giữa thế gia với thế gia rất bình thường.
Tuy thủ đoạn thương nghiệp của Tả Khâu thị rất bất lợi với hữu thương nhưng lại tạo phúc cho hàng tỷ nhân khẩu ở Lũng Tả quận. Huống chi thứ như thương nghiệp phục vụ này càng cạnh tranh sẽ càng kích phát tiềm lực, không chấp nhận việc giậm chân tại chỗ.
Thành quận vương của Khánh An quận còn giả mù đối với việc bái kiến của Thái Sử An Khang, lấy cớ đi vân du không có nhà, có thể nói là không chút nể mặt.
Dù sao thì quận vương có trách nhiệm giữ đất an bang, không có chiếu lệnh thì không thể tùy tiện rời khỏi phong địa.
Rõ ràng ngay cả việc mượn cớ, Thành quận vương cũng không để tâm mấy.
Có thể nói Thái Sử An Khang mặt xám mày tro trở về.
Chuyện này truyền tới các quận xung quanh và quốc đô, không tránh khỏi bị người ta chế giễu, cho rằng Thái Sử An Khang ấm đầu rồi. Người ta đang ngậm một miếng thịt béo bở, sao nỡ nhả ra?
Còn mong ngóng đến tận cửa, đây chẳng phải là tự rước nhục sao?
Có điều, phía Khánh An quận kiêu căng như vậy cũng khơi dậy phản hồi của một số thế gia và quan phủ các vệ, lần lượt tiến hành áp chế 【 Khánh Phong thương hội 】, nhưng Khánh Phong thương hội cũng đâu phải phường ăn chay, tiếp tục hạ giá, đồng thời lật ra luật pháp Đại Càn giằng co với quan phủ bản địa.