Chương 1010: Thủ Triết diệu kế định Khánh An (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1010: Thủ Triết diệu kế định Khánh An (1)

Nếu thương hội bình thường dám làm như vậy đã sớm bị quan phủ bản địa thu dọn rồi. Làm sao được, Khánh Phong thương hội là sản nghiệp của thế gia Tứ phẩm, phi liên của người ta còn được thuê từ thánh địa Lăng Vân.

Theo chiêu bài hạ giá không ngừng của Khánh Phong thương hội, bọn họ bắt đầu dùng phương thức tằm ăn dâu, cướp lấy phân ngạch thị trường của Thủ Đạt thương hội.

Không lâu sau đó, Thủ Đạt thương hội cũng gia nhập vào trong cuộc chiến giá cả, hai thương hội lớn bắt đầu cuộc chiến ngươi chết ta sống, không ngừng đốt tiền, đốt tiền, lại đột tiền!

Chuyện này lại hời cho các thương hộ lớn nhỏ và bách tính của Lũng Tả quận.

Do chi phí vận chuyển giảm mạnh cũng biến tướng thúc tiến buôn bán tới lui, giao dịch giữa các khu vực trở nên thường xuyên hơn, lộ ra sự hưng thịnh, quy mô thị trường đang mở rộng nhanh chóng.

Dưới sự thúc giục của nhân tính, mọi người hân hoan nhìn cuộc chiến giá cả giữa hai thương hội lớn, hi vọng hai nhà đánh tiếp, đánh vĩnh viễn.

Đương nhiên đây là điều không thể.

Đây chẳng qua là hai thương hội đang tranh giành phân ngạch thị trường, lấy thắng bại để phân rõ, khi một bên trong đó hoàn toàn bị gạt ra, dĩ nhiên cuộc chiến giá cả cũng kết thúc.

Mà dường như bố trí của Vương Thủ Triết đã âm thầm phát lực.

Khánh An quận.

Là vùng “đất lành chim đậu” nổi tiếng ở Đại Càn, số lượng ruộng đất của Khánh An quận áp đảo ở Đại Càn, sản lượng lương thực mỗi năm cũng nhiều nhất.

Thuế Vụ ty của quốc đô đã có quan viên chuyên môn thống kê qua, lương thực do cả Đại Càn tiêu hao mỗi năm ước chừng có ba phần tới từ Khánh An quận, còn lại trong bảy quận. Cho dù Thiên Phủ quận sản lượng cao nhất nhưng sản lượng năm lại không bằng Khánh An quận.

Tương ứng, dĩ nhiên ngành trồng trọt cũng trở thành một trong những sản nghiệp trụ cột của Khánh An quận.

Đang vào mùa thu hoạch vụ thu, các thế gia lớn nhỏ trong Khánh An quận đều đang bận rộn thu gặt, phơi nắng, tuốt hạt, bận rộn trong những thửa ruộng ngang dọc.

Dĩ nhiên Hà Đông Tôn thị cũng không ngoại lệ.

Hà Đông Tôn thị nằm trong Hà Đông vệ, một trong Đông Ngũ vệ ở Khánh An quận, chính là một thế gia Bát phẩm bản địa khá cường thịnh, trong gia tộc có hơn chục vạn mẫu ruộng, ao hồ trên trăm, là một Khánh An thế gia theo mô hình sản nghiệp lấy cá thóc làm chính điển hình.

Hôm nay, gia chủ Hà Truyền Học của Hà Đông Tôn thị vẫn như thường ngày, ngồi trên xe bò tuần tra trong các trang viên của nhà mình, tra xem tiến độ thu gặt của các trang viên, dự đoán sản lượng của mỗi mẫu ruộng.

Bỗng dưng, trên con đường đất bên cạnh có một chiếc xe bò khác chầm chậm đi tới, một tu sĩ thanh niên vén màn chào hỏi với hắn ta: “Duệ Tài huynh, trông dáng vẻ tươi cười như hoa của huynh, xem ra năm nay thu hoạch không tồi.”

“Đương nhiên.” Tôn Truyền Học vừa thấy người tới là tiểu cữu tử nhà mình, không nhịn được mà bật cười ha ha: “Không giấu gì ngươi, năm nay thu hoạch trong đất nhà ta cao hơn năm ngoái hơn hai phần. Đợi sau khi bán đi số thóc này, gần như có thể kiếm được trên bảy tám vạn, cộng thêm lợi nhuận của ngư trường, không chừng thu nhập năm nay của nhà ta có thể đột phá ngưỡng cửa mười vạn.”

Người tới là đích tử của Hà Đông Lưu thị, có quan hệ thông gia với Hà Đông Tôn thị, Lưu Khánh Hạo, cũng là đệ đệ ruột của phu nhân Lưu thị của hắn ta.

Hà Đông Lưu thị cũng là thế gia Bát phẩm ở Hà Đông vệ, liên hôn với Tôn thị nhiều thế hệ, quan hệ giữa đôi bên vẫn luôn rất thân thiết.

“Dô, đây thật sự là bội thu đấy.” Lưu Khánh Hạo tấm tắc, trong lòng lại có chút khó tin: “Tuy nói năm nay vẫn tính là mưu thuận gió hòa, sản lượng cũng không đến nỗi tăng hơn hai phần chứ? Tỷ phu, huynh nói thật với ta, có phải huynh lén lút mua nông trang mới không?”

“Ha, chả lẽ đệ còn không rõ Hà Đông vệ chúng ta có bao nhiêu nông trang sao? Nơi có thể khai hoang đều khai hoang hết rồi, nào còn nông trang mới nào để mua?” Tôn Truyền Học cười hắc hắc, mắt thấy xung quanh không có ai, gọi Lưu Khánh Hạo lên xe bò của mình, nhỏ giọng nói với hắn: “Ta nể tình hai nhà chúng ta liên thông nhiều đời, quan hệ thân thiết mới nói cho đệ biết bí mật này. Đệ đừng nói ra ngoài. Thực ra, năm nay có một nửa số cây trồng trong ruộng nhà ta không phải là ‘Ngũ Hương Đạo” của Tả Khâu thị mà là lương chủng cao sản mua được từ con đường khác.”

Thế nhưng Lưu Khánh Hạo nghe được lời này lại ngẩn người, sau đó cười phá lên: “Tỷ phu, cho dù huynh muốn bịp ta, tốt xấu cũng phải tìm lý do đáng tin chút. Trong Đại Càn chúng ta làm gì có giống lúa nào tốt hơn ‘Ngũ Hương Đạo’?”

Tả Khâu thị chính là gia tộc khởi nghiệp dừa ngành trồng trọt. Năm xưa, sở dĩ Tả Khâu thị có thể bức phá vùng lên trong rất nhiều thế gia, cuối cùng trở thành thế gia Tứ phẩm xưng bá ở Khánh An quân là vì giống lúa cao sản mà nhà bọn họ đã chuyên tâm gây trồng ra.