Chương 1011: Thủ Triết diệu kế định Khánh An (2)
Trên cùng mảnh đất, thủ pháp canh tác giống nhau, sản lượng lương thực của nhà bọn họ sẽ cao hơn các thế gia khác. Hơn nữa, cũng không biết Tả Khâu thị đã dùng biện pháp gì, hạt thóc, hạt lúa mì chín trộm từ đất nhà bọn họ lại không thể mọc mầm dù có làm gì. Thế nên các thế gia khác muốn trộm giống lúa của nhà bọn họ để trồng đều không được.
Khi đó gia chủ của Tả Khâu thị cũng là người có năng lực, năm lần bảy lượt chống đỡ uy hiếp và cấu xé của các thế gia khác. Thế nên ưu thế của Tả Khâu thị mới từng bước lớn mạnh theo thời gian, cuối cùng độc bá Khánh An quận.
Bây giờ, Khánh An quận có phần lớn thế gia đều trồng giống lúa cao sản của Tả Khâu thị. Số ít thế gia còn lại đều trồng giống lúa tự nghiên cứu, chỉ là nói riêng về sản lượng thì còn kém xa đạo chủng 【 Ngũ Hương Đạo 】và mạch chủng【 Ngọc Chỉ Mạch】 .
Mỗi năm, chỉ dựa vào việc bán hai giống lúa này, Tả Khâu thị đã có thể kiếm được bộn tiền.
Đương nhiên, Tôn Truyền Học cũng biết điểm này.
Lúc đầu, khi hắn ta vừa biết có giống lúa này cũng không tin nhưng lại không kháng cự được mê hoặc của cao sản nên đành ôm tâm thái thử xem sao mua một số giống lúa. Nếu không, thu hoạch năm nay đã không chỉ cao hơn hai phần, mà là cao hơn ba phần.
Có điều, hắn ta cũng biết nói miệng không bằng chứng, cứ nói chán ngắt như vậy thì chắc chắn Lưu Khánh Hạo sẽ không tin. Hắn ta lập tức xuống xe bò, tùy tiện túm một bụi lúa từ trong đất bên cạnh, lật tay đưa cho Lưu Khánh Hạo: “Ngươi tự xem xem, có phải lúa này khác với ‘Ngũ Hương Đạo’ mà ngươi trồng không?”
Lưu Khánh Hạo cẩn thận xem xét bụi lúa trong tay, lại bóc vỏ lúa ra, tỉ mỉ quan sát hạt gạo bên trong, ánh mắt lập tức thay đổi: “Đây…thật sự không giống. Cảm giác hạt gạo căng tròn hơn so với Ngũ Hương Đạo, ô, hương lúa cũng nồng hơn.”
Tuy chênh lệch rất nhỏ nhưng là một thế hệ đích mạch thế gia lấy việc trồng trọt lương thực làm nguồn thu nhập chủ yếu, hắn ta thực sự rất quen thuộc với dáng vẻ của hạt thóc nhà mình, cho dù chỉ có chênh lệch xíu xiu, hắn ta nhìn kỹ cũng có thể phân biệt được.
“Sao, ta không nói dối chứ?” Tôn Truyền Học đắc ý không thôi.
“Đây đây đây…Thế này cũng khó tin quá. Cư nhiên có thế gia có thể gây trồng ra giống lúa tốt hơn cả Tả Khâu thị.” Lưu Khánh Hạo không nhịn được mà lẩm bẩm.
Chẳng trách hắn ta kinh ngạc như vậy. Quả thực là Tả Khâu thị xưng bá ở Khánh An quận quá lâu, khái niệm giống lúa của Tả Khâu thị có sản lượng cao nhất đã sớm khắc sâu vào lòng người. Trước giờ hắn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày sản lượng từ giống lúa của Tả Khâu thị sẽ bị giống lúa khác vượt mặt.
Qua một lúc, hắn ta mới bình tĩnh lại, bỗng dưng xoay người kéo giữ tỷ phu nhà mình: “Tỷ phu, huynh mua giống lúa này ở đâu? Có giống vụ đông không?”
Phải biết lương thực là mệnh mạch của Lưu thị bọn họ. Nếu giống lúa này thật sự có sản lượng cao như thế, lợi nhuận của khối lương thực trong nhà bọn họ chắc chắn có thể tăng mạnh.
Đúng lúc tiểu nhi tử của hắn ta được đo ra tư chất tiểu thiên kiêu, vốn dĩ hắn còn lo nhà mình không bồi dưỡng được cường giả Thiên Nhân cảnh, đang rối rắm có nên đưa nhi tử tới Học Cung không, nếu có thể trồng giống lúa cao sản này, hắn ta cũng không cần băn khoăn nữa.
“Suỵt, ngươi bình tĩnh chút.” Tôn Truyền Học suýt chút bị hắn ta siết đến đau chết, vội vàng giãy ra khỏi tay của hắn ta: “Đương nhiên có giống, có điều trước khi chưa vận chuyển tới, ta chỉ giao tiền cọc, còn chưa lấy được hàng. Nếu ngươi muốn mua, lúc ta đi lấy giống dẫn ngươi theo là được.”
Xưa giờ Khánh An quận luân canh lúa mì và thóc, bây giờ thóc bội thu, dĩ nhiên tiếp theo nên trồng lúa mì vụ đông rồi.
Lưu Khánh Hạo hung hăng vỗ cánh tay của Tôn Truyền Học, vẻ mặt kích động tới đỏ phừng: “Tỷ phu tốt! Huynh đúng là tỷ phu ruột của ta!”
“Phí lời, dĩ nhiên ta là tỷ phu ruột của ngươi rồi!” Tôn Truyền Học chịu đau xoa xoa cánh tay của mình, không khỏi trợn mắt với hắn ta.
Tiểu tử này không hổ là huyết mạch hệ chiến thể, một cỗ kình lực, sức tay này cũng mạnh quá rồi.
Bây giờ đầu óc của Lưu Khánh Hạo đều là tiểu nhi tử và Thiên Nhân cảnh, hoàn toàn không để tâm tới sự ghét bỏ của Tôn Truyền Học đối với hắn ta. Hắn ta túm lấy cánh tay của Tôn Truyền Học, kích động hỏi: “Vậy tỷ phu, khi nào huynh đi mua giống lúa mỳ?”
Tôn Truyền Học trút một hơi thở lạnh: “Hừ! Bây giờ ta đi, bây giờ ta đi ngay, được chưa? Ngươi mau buông tay ta ra.”
Lưu Khánh Hạo cũng ý thức được bản thân quá kích động, vội vàng ngại ngùng thu tay lại, mong chờ nhìn tỷ phu nhà mình.
Tôn Truyền Học hết cách với hắn ta, bảo hắn ta ngồi ngay ngắn, xoay đầu dặn dò phu xe một tiếng, báo địa chỉ.
Xe bò lập tức lộc cộc chậm chạp đi tới một trang viên.
Trang viên này trông có vẻ không khác gì những trang viên xung quanh, nếu không phải Tôn Truyền Học dẫn Lưu Khánh Hạo tới, cho dù hắn ta nghĩ nát óc cũng không ngờ được nơi này sẽ có bán giống lúa cao sản.
Trong trang viên không có ai canh giữ, tiến vào trang viện, nương theo đường đất chính giữa đi thẳng tới, băng qua phòng ốc cao thấp đan xen, xe bò nhanh chóng tới trước mặt một gian phòng bình dị.