Chương 1012: Thủ Triết diệu kế định Khánh An (3)
Tôn Truyền Học dẫn Lưu Khánh Hạo xuống xe bò, đi tới gõ cửa theo tiết tấu: “Cốc…Cốc cốc…Cốc…Cốc cốc…”
Sau chốc lát, có một thanh niên ăn mặc kiểu làm nông tới mở cửa, nhìn Tôn Truyền Học không lên tiếng.
“Tiểu ca, ta tới lấy mạch chủng mà ta đã đặt. Ngoài ra, tiểu cữu tử của ta cũng muốn mua mạch chủng.” Tôn Truyền Học chắp tay với hắn ta, khách khí nói.
Tuy thanh niên này trông có vẻ tầm thường nhưng hắn ta lại không nhìn thấu được tu vi của đối phương, rõ ràng là đã đeo vật phẩm che giấu tu vi. Vì vậy, khách khí chút cũng không sai.
Thanh niên liếc nhìn hắn ta rồi lại đưa mắt sang Lưu Khánh Hạo theo phía sau hắn ta, tựa như đang phân biệt thân phận của bọn họ, sau đó gật đầu: “Đi theo ta.”
Thanh niên này tên Vương Tiểu Hổ, là tiểu nhi tử của gia tướng Vương Hổ.
Năm xưa cha hắn đi theo kế hoạch lớn khai phá ngoại vực của Vương thị, đi theo điên cuồng kiếm một vố cống hiến gia tộc, nâng thực lực lên tới Luyện Khí cảnh tầng chín. Nếu không phải hắn ta không đủ tư chất bẩm sinh, lại không mua nổi Thiên Linh đan, nói không chừng đã xông thẳng lên Linh Đài cảnh rồi.
Hắn là tiểu nhi tử cũng theo chiếm một đợt sáng, lúc bé đã ăn một viên Khởi Linh đan, gia tăng tư chất, tuy bây giờ mới ngoài hai mươi nhưng đã có tu vi Luyện Khí cảnh tầng sáu, đã mạnh hơn phần lớn trực mạch của các thế gia Cửu Phẩm rồi.
Vì vậy, trong lớp gia tướng trẻ, hắn rất được coi trọng, lúc này mới có được chuyện tốt xấu này. Đợi hắn hoàn thành nhiệm vụ trở về từ Khánh An quận thì có thể nhận được một khoản cống hiến gia tộc, bây giờ gia tộc đã mở đối hoái Tôi Huyết đan cho gia tướng, hắn ta liều một phen, nói không chừng có thể đối hoái được Tôi Huyết đan.
Cứ như thế, tư chất của hắn sẽ có thể xếp lên trước trong hàng gia tướng, nói không chừng đời này có thể có cơ hội xông lên Linh Đài cảnh.
Vương Tiểu Hổ dẫn đường ở phía trước.
Ba người nhanh chóng băng qua đại sảnh, tiến vào nội đường, sau đó đi qua một hắc môn ẩn giấu xuống hầm đất. Hầm đất được chia thành rất nhiều gian, cửa của mỗi gian đều đang khóa, không nhìn ra được rốt cuộc bên trong chứa gì.
Dọc đường, thanh niên không hề lên tiếng nói gì, cho tới khi đi tới một môn khẩu cách gian, hắn ta mới móc ra chiều khóa mở cửa, nói: “Có tổng cộng ba loại mạch chủng, lần lượt là ‘số bốn mươi ba’, ‘số năm mươi chín’, còn có ‘số hai mươi bảy’. Các ngươi muốn mua loại nào, mua bao nhiêu, quyết định xong rồi nói với ta, cọc một nửa số tiền, sau đó sẽ có người của bọn ta đưa mạch chủng tới điền trang của các ngươi. Hàng đến trả tiền, tiền hàng rõ ràng.”
Trong lúc nói, hắn ta còn liếc nhìn Lưu Khánh Hạo, chứng tỏ câu này nói riêng với hắn ta.
“Đây…” Lưu Khánh Hạo nghe hiểu quy tắc giao dịch, còn mạch chủng lại là một đầu mờ mịt: “Những loại mạch chủng này có chú trọng gì? Có thể phiền tiểu ca nói cho ta biết với.”
Tôn Truyền Học cũng không biết sẽ có ba loại mạch chủng khác nhau, cũng nhìn về phía thanh niên.
Hiển nhiên thanh niên đã sớm có chuẩn bị, nghe hai người hỏi, chậm rãi giải thích: “Năng lực kháng sâu bệnh hại của ‘số bốn mươi ba’ khá mạnh, cho dù gặp phải nạn sâu bệnh quy mô lớn cũng sẽ không giảm sản lượng nghiêm trọng.”
“‘Số năm mươi chín’ có thời gian chín ngắn hơn, đại khái nhanh hơn giống lúa của Tả Khâu thị một tuần, nhanh hơn giống của của nhà chúng ta một tới hai ngày.”
“Còn ‘số hai mươi bảy’, nó khá chịu úng, cho dù gặp phải lũ lụt, sản lượng giảm sút cũng sẽ không nghiêm trọng lắm.”
Nghĩ một hồi, hắn lại bổ sung: “Phương diện sản lượng, ‘số bốn mươi ba’ kém hơn ‘số năm mươi chín’ một bậc, ‘số hai mươi bảy’ càng kém hơn một chút, ước chừng ít đi một phần. Nhưng đều cao hơn mạch chủng của Tả Khâu thị ít nhất ba tới bốn phần. Các ngươi có thể dựa vào tình hình của nhà mình mà lựa chọn giống lúa thích hợp.”
Thực ra mạch chủng số hai mươi bảy đã bị đào thải rất lâu trong nội bộ Vương thị rồi.
Bởi vì mấy năm qua, Vương thị luôn rất coi trọng phòng chống lũ lụt, Bình An trấn đã không gặp lũ lụt gần hai mươi năm rồi, giống ‘số hai mươi bảy’ này là mạch chủng xuất hiện để ứng phó với lũ lụt, dĩ nhiên cũng không có ai trồng.
Ngược lại bên Khánh An quận này, bởi vì tài nguyên nước thật sự quá phong phú, Tả Khâu thị lại không chú trọng phòng ngừa lũ lụt và xây dựng nền tảng như Vương thị, lũ lụt vẫn khá nghiêm trọng, cho tới bây giờ, cứ cách vài năm, Tỏa Xuân Giang lại vỡ đê một lần.
Mạch chủng ‘số hai mươi bảy’ đè dưới đáy hòm này mới có đất dụng võ trở lại.
Tôn Truyền Học và Lưu Khánh Hạo cảm thấy ba điểm sản lượng cao, chín sớm, chịu úng đều rất quan trọng, bối rối rất lâu giữa ‘số năm mươi chín’ và ‘số hai mươi bảy’, cuối cùng bàn bạc, dứt khoát mua mỗi loại một nửa.
Bởi vì trước đây đã có kinh nghiệp hợp tác một lần, hai người rất mau chóng giao tiền cọc, sau đó ôm mong chờ về tương lai, vui mừng trở về.
Chuyện tương tự cũng đang diễn ra ở các vệ khác trong Khánh An quận.