Chương 1026: Ấu Khanh! Cuối cùng cũng đợi được ngươi (2)
Bây giờ, Ngụy Văn Huân chỉ có thực lực Thiên Nhân cảnh, vị trí quận thủ không thể nào tới lượt ông ta được. Cho nên, đối với ông ta mà nói, bây giờ lợi ích thực tại nhất chính là công huân, vì công huân ít nhiều có liên quan trực tiếp tới bổng lộc.
Mà bổng lộc nhiều ít lại trực tiếp ảnh hưởng tới tốc độ tu luyện của ông ta.
Nếu ông ta tu luyện với tốc độ đủ nhanh, có thể tu luyện đến Thiên Nhân cảnh trung hậu kỳ trước ba trăm tuổi, dựa vào công huân này, nói không chừng có thể có cơ hội mưu cầu một quan nửa chức trong kinh.
Với tư chất của Ngụy Văn Huân mà nói, đây đã là xuất lộ tốt nhất của ông ta rồi.
“Đâu có đâu có.” Vương Thủ Triết mỉm cười xua tay: “Lúc trước ở Trường Ninh vệ, Ngụy chỉ huy sứ hợp tác gắn bó với Vương thị ta. Bây giờ, Thủ triết tiến cử Ngụy chỉ huy sứ thành đốc thành quan cũng đã có lòng riêng rồi. Ngụy chỉ huy sứ không cần như vậy.”
Phải biết, cân nhắc tương lai Thanh La vệ sẽ là trạm trung chuyển trọng yếu của hải vận và cứ điểm khai thác ngoài biển.
Ông ta đã đưa ra không ít kiến nghị trong quá trình thiết kế vệ thành, đặc biệt là bộ phận cảng biển, tuy tàu bọc thép hơi nước cỡ lớn còn đang trong giai đoạn nghiên cứu nhưng tương lai sớm muộn Vương thị cũng sẽ có tàu bọc thép của riêng mình, cảng biển của Thanh La vệ chắc chắn phải có thể đỗ được tàu bọc thép mới được.
Nếu người phụ trách chuyện này không phải Ngụy Văn Huân, làm những việc này sẽ không thuận lợi như thế, còn không biết chừng phải giàu vò thế nào.
“Cần, cần.” Ngụy Văn Huân lại tương đối kiên quyết: “Cho dù Thủ Triết gia chủ có nhận hay không, trong lòng Ngụy Văn Huân ta vẫn sẽ ghi nợ nhân tình này, hơn nữa, bây giờ ở quận thủ Lũng Tả quận, còn có ai không biết lão Ngụy ta là người của Thủ Triết gia chủ ngươi?”
Vương Thủ Triết nghe tới mức nổi gai óc lên, không nhịn được trợn trắng mắt nhìn ông ta.
Cái gọi gì là người của hắn? Người không biết còn tưởng hai người họ thế nào…
“Đúng rồi, quận thủ đại nhân đã nói đề án thành lập Thanh La vệ lần này có thể thuận lợi thông qua là nhờ đề nghị và quy hoạch của Thủ Triết gia chủ.” Ngụy Văn Huân chợt nhớ tới một chuyện: “Ngài ấy bảo ta thống nhất một địa bàn ở Thanh La vệ mới lập cho Vương thị. Thủ Triết gia chủ ngươi xem thử, ngươi muốn mảnh đất nào?”
Đây chính là lợi ích khi có nhân mạch của mình trong quan phủ, nếu là người không quen biết đốc kiến Thanh La vệ thành, nào có hời như thế này, còn có thể cho hắn tùy ý chọn chỗ?
Dĩ nhiên Vương Thủ Triết cũng sẽ không khách khí với Ngụy Văn Huân.
Lúc hắn đang giúp đỡ quy hoạch Thanh La vệ thì đã có một mức hiểu toàn diện về thủy văn địa mạo quanh hòn đảo đá ngầm này, sau khi thoáng suy nghĩ đã quyết khoanh định một mảnh đất gần bến cảng.
Để khỏi làm khó Ngụy Văn Huân, nơi hắn khoanh cũng không tính là lớn.
Cuối cùng vẫn là Ngụy Văn Huân không nhìn được nữa, trực tiếp vung tay, mở rộng địa bàn mà hắn khoanh gấp đôi, trực tiếp thâu tóm gần một phần ba hải vực Thanh La vệ.
Đều là người trong thể chế quan liêu, Ngụy Văn Huân nắm bắt tâm thái của Thái Sử An Khang chuẩn hơn Vương Thủ Triết nhiều.
Nói thật, Thanh La vệ này dựa vào Vương Thủ Triết mới có được, cũng gần giống như khai hoang. Nếu không phải liên quan tới vấn đề uy tín của triều đình, quận thủ phủ phải chiếm cứ địa vị chủ đạo, cho dù trực tiếp dựa theo tiêu chuẩn khai hoang vẽ hết cho Vương thị, Thái Sử An Khang cũng sẽ không có ý kiến mấy.
Bây giờ, chỉ là vẽ một vùng địa bàn như thế, dĩ nhiên Thái Sử An Khang càng không thể có ý kiến. Dù sao thì với năng lực kiếm tiền và trị lí địa phương của Vương Thủ Triết, thuế thu trong tương lai của Thanh La vệ chỉ sẽ nhiều chứ không ít.
Sau đó, Vương Thủ Triết và Ngụy Văn Huân dựa theo quy tắc đi theo quy trình, đã chuẩn bị xong thủ tục ở các bộ môn của quận thủ phủ, cuối cùng ký tên của Vương Thủ Triết trên khế đất trống ký phát ở quận thủ phủ, ụp lên ấn giám phía nhà nước quan phủ ban phát cho thế gia, khu hải vực này chính thức đứng dưới tên Vương thị.
Đặt bút xuống, Vương Thủ Triết tiện tay thu khế đất vào trong nhẫn trữ vật: “Ta sẽ nhờ người của Thủ Đạt thương hội tới thăm dò thực địa, xác thực tình trạng không trung. Nếu canh phong không lớn, tình hình cho phép, ta sẽ để Thủ Đạt thương hội đóng trú trong thành, sau này hải sản nuôi trồng ra sẽ trực tiếp xuất phát từ Thanh La vệ, vận chuyển khắp nơi.”
“Thế thì tốt.” Thứ mà Ngụy Văn Huân đợi chính là câu nói này, lập tức bật cười ha ha: “Thế gia trong Khánh An quận bình thường khó có thể ăn được hải sản tươi, chắc chắn không cần lo đường tiêu thụ cho lô hải sản nuôi trồng này. Lão Ngụy ta cầu chủ Thủ Triết gia chủ tài nguyên mở rộng, sớm ngày thăng cấp thế gia Lục phẩm.”
Nghe thấy câu này, Vương Tông Am vẫn luôn trầm lặng giật giật khóe miệng.
Bây giờ, số lượng Thiên Nhân cảnh của Vương thị đã sớm đạt tới ba người, tương lai sẽ còn nhiều hơn. Chỉ cần phụ thân muốn, lúc nào cũng có thể thăng cấp Lục phẩm.
Cũng không biết, nếu Ngụy Văn Huân biết điểm này sẽ có biểu cảm gì?