Chương 1027: Ấu Khanh! Cuối cùng cũng đợi được ngươi (3)
“Khụ khụ, mong thuận lợi như Ngụy chỉ huy sứ nói.”
Vương Thủ Triết ho khan một tiếng, tựa như không có chuyện gì tiếp tục khảo sát tiến độ công trình của Thanh La vệ thành với Ngụy Văn Huân.
Có thể nói cục diện hiện giờ của Thanh La vệ là do một tay hắn bày ra, hắn cũng rất hài lòng với cục diện hiện tại.
Trên thực tế, ngay từ lúc đầu, sau khi hắn biết tình hình của biển Thanh La thì đã ớm nhắm vào vùng hải vực này rồi, chỉ là khỗ nổi không có cơ hội xuống tay.
Tuy vùng hải vực này ở biển Thanh La có hải khấu thịnh hành, số lượng hải khấu nhiều thì có nhiều nhưng đều mạnh ai nấy làm, giống như là một chậu cát lỏng, thực lực chỉnh thế không tính là cực kỳ mạnh.
Trong hải khấu, nhánh hải khấu mạnh nhất, lão đại cũng chỉ mới Thiên Nhân cảnh trung kỳ, Lũng Tả quận đã xuất động ba Thiên Nhân cảnh sơ kỳ, càn quét một trận, tiêu diệt nhánh hải khấu đó rồi.
Thật sự nói về thực lực, Xích Long bang còn khó đối phó hơn so với bọn họ.
Sở dĩ biển Thanh La vẫn luôn không có ai quản lý, suy cho cùng vẫn là vì lợi ích bất ổn.
Trước khi vận tải chuỗi đông lạnh không trung xuất hiện, giữ tươi và vận chuyển sản phẩm biển là trắc trở lớn, sản phẩm biển đánh bắt thiên nhân đã sớm cung lớn hơn cầu, dĩ nhiên sẽ không có ai làm nuôi trồng hải sản.
Lợi nhuận trên biển chủ yếu tới từ đánh bắt và hải mậu.
Nhưng hung thú trong biển sâu tàn phá, lại có bão biển càn quấy, cho dù là đánh bắt hay hải mậu cũng chỉ có thể tiến hành trên duyên hải. Cứ như vậy, lợi nhuận có thể sản sinh ra vô cùng có hạn.
Vương Thủ Triết đã đặc biệt điều tra, phát hiện biển Thanh La vừa mới khai phá, còn có không trung tiểu thé gia đánh bắt và hải mậu trên biển nhưng theo sự hoành hành của hải khấu, thuyền của trung tiểu thế gia thường bị cướp bóc, không có cách nào kiếm lời từ đánh bắt và hải mậu, dần từ bỏ khối lợi nhuận này, chuyển sang phát triển theo hướng khác.
Lâu dần, chỉ có thế gia giống như Tào thị, thực lực mạnh mẽ, đoàn thuyền có cường giả tọa trấn mới có thể an toàn vận chuyển trên mặt biển, chiếm lấy lợi ích đánh bắt và hải mậu trên biển.
Trong này, sự tàn phá của hải khấu, nếu nói không có sự phóng túng hoặc trợ giúp của thế gia hải mậu như Tào thị, Vương Thủ Triết không tin.
Mà bây giờ, theo sự phát triển của vận tải chuỗi đông lạnh không trung, giữ tươi và vận chuyển sản phẩm tươi không còn là vấn đề khó. Nuôi trồng sản phẩm biển sớm muộn cũng sẽ giống như nông nghiệp, biến thành sản nghiệp mô hình trụ cột ở địa khu duyên hải trong tương lai.
Mà điều mà Vương thị cần làm chính là chạy trước tất cả mọi người, xây dựng chuỗi sản nghiệp nuôi trồng hải sản, trở thành long thủ lão đại của đoàn này, cưỡi gió đông lấy quyền thương thảo và quyền định giá, trở thành phía chế định quy tắc.
Mà cùng lúc này, ở gần cảng biển.
Trong một vịnh thiên nhiên hẹp dài mà nhỏ bé, nước biển thuần khiết như băng, cách sâu hơn trượng vẫn có thể nhìn thấy cát mảnh và nham thạch giống như nhuận ngọc trong suốt.
Mấy con cá nhỏ xinh đẹp linh động bơi lội, thi thoảng đùn cát sỏi ra để kiếm ăn. Trong khe hở cổ trầm mộc cách đó không xa, một con cua nhỏ to bằng bàn tay đang kiên trì mai phục, chỉ đợi có con cá nhỏ nào bất cẩn tiến sát khe hở, nó sẽ có thể xuất kích ngay, ngoạm lấy no nê.
Dần dần, đàn cá nhỏ kia không ngừng tiếp cận điểm mai phục của con cua.
Cảnh tượng này giống như một bức họa ưu mỹ.
Bỗng dưng, một chiếc thuyền cá nhỏ gần biển dài hai trượng cắt ngang sóng nước vụt tới, đánh phá sự yên tĩnh, cũng khiến đàn cá kia hoảng hốt.
Cá nhỏ mau chóng tản ra.
Con cua nhỏ đáng thương kia trơ mắt tại chỗ, khả năng cao phải đói bụng rồi.
Trên thuyền cá nhỏ, hai vị ngư ông đang đứng một trước một sau.
Vị khoác áo tơi lớn tuổi kia khom người chèo thuyền. Mà vị tre trẻ kia đầu đội đấu lạp, tay cầm lưới cá, tựa như chuẩn bị ra tay đánh cá bất cứ lúc nào.
Theo sự thúc tiến tiến trình khai phá Thanh La vệ, địa khu quanh vùng duyên hải đã có không ít ngư dân bản địa chuyển nhà tới quần đảo Thanh La vệ trước. Bọn họ đánh cá ở hải vực xung quanh quần đảo, có thu hoạch thì có thể bán cho quan binh, đội ngũ dân phu hoặc là đoàn đội khai phá của Vương thị.
Thậm chí có không ít cư duyên vùng duyên hải trực tiếp gia nhập vào trong đội ngũ dân phu.
Chiếc thuyền cá bé tẹo này trà trộn trong rất nhiều thuyền cá nhỏ, quả thật chẳng hề nổi trội chút nào.
Ở mũi thuyền của thuyền cá, ngư ông trẻ ngóng nhìn “đoàn đội thị sát Vương thị” ở cách đó hơn trăm trượng, trong ánh mắt xẹt qua một tia tàn khốc, giọng nói trong trẻo động lòng người: “Cái tên đáng chết đó lại ở chủ trạch lâu như thế, cuối cùng cũng chịu ra khỏi ổ rồi.”
“May mà tuy nha đầu Lạc Ngọc Thanh kia thích vu oan giá họa nhưng cũng có vài phần bản lĩnh, có thể giúp ta theo dõi ngươi.”
Giọng nói của bà ta treo veo động lòng người, hiển nhiên chính là Tào Ấu Khanh cải trang.