Chương 1028: Ấu Khanh! Cuối cùng cũng đợi được ngươi (4)
Trên mặt bà ta cũng không biết đã bôi thứ gì, thoạt nhìn rất giống với ngư dân xung quanh, nếu không phải bà ta mở miệng, không hề nhìn ra khác thường gì.
Nói xong, bà tay xoay người nói với ngư phu chèo thuyền: “Thời cơ đã tới, mong lão tổ tông xuất thủ, giết chết tên đó.”
Theo giọng nói của bà ta, ngư ông lão hủ kia lập tức đứng thẳng người.
“Nha đầu, ngươi trốn trước. Cho dù chuyện thành hay bại, ngươi cũng đừng tham gia, tránh ảnh hưởng tiền đồ của ngươi.”
Giọng nói vừa dứt, thân hình của ông ta đã trở nên thẳng tắp mà cao lớn, một cỗ khí tức của cao thủ tuyệt thế bùng lên.
…
Vào lúc này, đám người Vương Thủ Triết vẫn đang thị sát xung quanh vị trí chọn cảng nước sâu, thi thoảng đưa ra một số suy nghĩ. Những suy nghĩ này đều tới từ tri thức trái ngành kỳ quái trong kiếp trước của Vương Thủ Triết.
Nếu đặt trên Trái Đất, chín phần chín mươi chín tri thức trái ngành đều không dùng được. Nhưng trong thế giới này, theo địa vị ngày càng cao của hắn, liên quan tới đủ loại phương diện, những tri thức trái ngành này có không ít đất dùng.
“Thủ Triết gia chủ quả nhiên uyên bác tinh tường, ngay cả những thứ này cũng biết.” Ngụy Văn Huân vừa bảo thư sứ phụ trách công trình ghi lại lời của Vương Thủ Triết vừa không nhịn được mà cảm khái: “Thủ Triết gia chủ, trên đời này, ngoại trừ sinh hài tử, có chuyện gì mà ngươi không biết không?”
Ớ…
Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh. Đây là thứ có thể loại suy sao?
Trong lúc nói chuyện, bỗng dưng, dị biến đột ngột phát sinh!
“Vù…”
Một cỗ uy thế hào hùng bỗng nhiên như hỏa sơn bạo phát xông thiên.
Trong nháy mắt, phong vân trên bầu trời biến sắc.
Trên mặt biển tĩnh lặng chợt dấy lên vạn khoảnh sóng lớn, sắc trời cũng trở nên âm u trong tích tắc, giọt nước bắn tung tóe trong không khí, canh phong hỗn loạn tựa hồ thoắt cái biến thành gió bão vào đợt giao mùa xuân hạ.
Trong sóng to gió lớn, một đạo thân ảnh đầu đội đấu lạp, thân mặc áo tơi đạp sóng tới, bỗng dưng xuất hiện giữa biển trời.
Dĩ nhiên đạo nhân ảnh này chính là Côn Hạo lão tổ.
Thân hình của ông ta trông có vẻ nhỏ bé phong phanh như thế, không hề nổi trội mấy so với cuồng phong càn quấy, sóng dữ cuồn cuộn phía sau ông ta.
Thế nhưng, uy thế giải phóng ra từ trong cơ thể kia lại hào hùng lẫm liệt, tựa hồ đã hòa cùng một thể với đất trời.
Tu sĩ Tử Phủ cảnh thần thức cường đại, lĩnh ngộ pháp tắc thiên địa đã đạt tới độ sâu nhất định, khi ra tay có thể dẫn động uy thế của thiên địa, sự mạnh mẽ của thực lực, vốn không thể sánh với tu sĩ Thiên Nhân cảnh.
Lúc này, Côn Hạo lão tổ tới là để giết chết Vương Thủ Triết, dĩ nhiên ra tay không chút lưu tình.
Chỉ thấy con ngươi vẩn đục của ông ta khẽ híp lại, nhìn chằm chằm Vương Thủ Triết, bàn tay dần giơ lên, hà quang màu lam rực rỡ bỗng nở rộ ra từ lòng bàn tay ông ta.
Trong tích tắc, lực pháp tắc vô hình lan tràn ra.
Lúc này, linh khí nguyên thủy giữa đất trời cũng tựa như bị ông ta thao túng trong lòng bàn tay, cuốn theo uy năng đáng sợ ập tới phía của Vương Thủ Triết.
Hào hùng lẫm liệt.
Sức mạnh của uy thế đó giống như lật đổ thiên hà, lại tựa như phá vỡ thời không, khiến lòng người hoảng loạn.
Mọi người kinh hãi, lần lượt tránh đi.
“Là tu sĩ Tử Phủ cảnh! Thủ Triết gia chủ cẩn thận.”
Sắc mặt Ngụy Văn Huân đại biến.
Dường như là vô thức, ông ta nhấc chân chắn trước mặt Vương Thủ Triết.
Nhưng đối mặt với uy thế đáng sợ tập kích tới như thiên uy giáng lâm kia, ông ta chỉ cảm thấy bản thân nhỏ bé như châu chấu đá xe, có cảm giác tuyệt vọng khó mà địch nổi.
Tiêu rồi tiêu rồi, Ngụy Văn Huân ta không nên lao đầu ra, lần này e là phải bị liên lụy đánh chết rồi.
Đáy lòng Ngụy Văn Huân kinh hãi, vừa ảo não vừa tuyệt vọng.
Ngay lúc ông ta tuyệt vọng, một trận nhúc nhích trong lòng của Vương Thủ Triết, nơi vạt áo chợt ló ra một cái đầu hồ ly lông lá, lông đỏ rực bay theo gió, trông có vẻ cực kỳ cơ linh đáng yêu.
Thấy cường giả Tử Phủ cảnh đạp sóng tới từ trong bầu trời, nó không nói nhiều, trực tiếp nhảy ra.
“Hú!”
Một tiếng kêu tức giận, thân hình nhỏ nhắn của nó nhanh chóng phồng ra, trong tích tắc đã hóa thành một con Thất Vĩ Linh Hồ màu đỏ rực to lớn.
Cơ thể to tướng của nó giống như một bức tường dày rắn chắc, vững vàng chắn trước đám người Vương Thủ Triết.
Đúng lúc này, trong đồng tử hồ ly ngoan hận của nó lóe ra kim quang, trên trán bỗng có văn lộ hỏa diễm màu đỏ lan tràn ra.
Đó là thần thông bản mệnh của Hỏa Hồ nhất tộc, ký hiệu của “Hồ Hỏa”.
Là Thất Vĩ Hỏa Hồ, nó đang mọc ra chiếc đuôi thứ bảy, đồng thời tự động nắm vững phương pháp sử dụng “Hồ Hỏa”.
Đây cũng xem như là ưu thế bẩm sinh của hung thú rồi.
So với nhân loại sau khi thăng cấp Tử Phủ cảnh còn phải tự mình lĩnh ngộ pháp tắc, vất vả tu luyện mới có thể nắm vững tiểu thần thông, sau khi hung thú tăng cấp, gần như là bản năng đã có thể biết làm thế nào sử dụng sức mạnh của bản thân.