Chương 1032: Sự khó khăn của Tông An thiếu tộc trưởng (4)
Ngụy Văn Huân phụ trách đốc tạo không trách bọn họ. Dù sao thì ngay cả tu sĩ Thiên Nhân cảnh như ông ta cũng run sợ giống như trải qua đại nạn dưới thiên uy huy hoàng này.
Suy cho cùng, Tử Phủ thượng nhân là Tử Phủ thượng nhân, mỗi người bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều đã lĩnh ngộ đạo của mình, trong từng chiêu thức đều hàm chứa sức mạnh của thiên đạo pháp tắc. Nhìn từ góc độ này, trên thực tế, Tử Phủ cảnh đã vĩnh viễn thoát ly khỏi phạm trù phàm nhân. Nếu đặt trên Trái Đất, mỗi người đều là nhân vật giống như thần tiên lục địa.
“May quá, cuối cùng xem như chuyện cũng đã giải quyết.” Sắc mặt của Ngụy Văn Huân khôi phục chút nguyên khí, căm phẫn nói: “Không ngờ Côn Hạo lão tổ của Tào thị lại điên rồ như vậy. May mà Thủ Triết gia chủ anh minh cơ trí, bày bố từ trước, mời Hỏa Hồ lão tổ, Thiệu Nguyên lão tổ và quận thủ đại nhân tới bảo vệ.”
Trong lúc nói, thái độ của ông ta đối với Vương Thủ Triết có thêm chút ý vị nịnh nọt.
Thủ Triết gia chủ này thật sự là một đại nhân vật trở tay thành mây, lật tay thành mưa. Bản lĩnh liệu địch tiên cơ này tạm thời không nói, chỉ dựa vào việc hắn có thể mời được quận thủ đại nhân và Thiệu Nguyên lão tổ cùng tới, thể diện này đã đủ lớn rồi.
“Giải quyết?” Vương Thủ Triết chắp hai tay sau lưng, trên mặt lộ ra một ý cười vi diệu: “Chỉ sợ, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Ấu Khanh tiên tử, ngươi tới thì cũng tới rồi, không định ra gặp mặt sao?”
“Ấu, Ấu Khanh tiên…Thiên kiêu thánh địa Tào Ấu Khanh?” Sắc mặt của Ngụy Văn Huân dị biến: “Lẽ nào mọi thứ đều do bà ta dở trò sau lưng?”
Lời vừa dứt, một đạo thân ảnh chợt xuất hiện ở cách đó không xa, cấp tốc vụt tới.
Theo sự sự bạo phát khí tức ẩn giấu của người đó, phàm y bố bạch mà ngư ông mặc hóa thành bột mịn, ngụy trang lập tức tan biến, một bộ kình trang huyền vũ kiểu nữ của thiên kiêu thánh địa tiên tư ào ào, như mộng như ảo xuất hiện trên người bà ta.
Dĩ nhiên nhân ảnh này là Tào Ấu Khanh.
Tu vi đã đến bậc Thiên Nhân cảnh này, cường độ và sức mạnh của cơ thể đều đã không phải ở cấp độ phàm nhân.
Nếu la chiến đấu cấp nghiền ép còn đỡ hơn chút, có thể thông qua huyền khí cường đại bảo vệ y sam.
Nhưng một khi đến chiến đấu đồng cấp, cao thủ tương tranh khắp nơi đều là trong chênh lệch ít ỏi, đâu có huyền khí và tâm tư dư dả đi bảo vệ phàm y?
Đã vậy, một số chiến y huyền vũ cao phẩm dần trở thành nhu yếu phẩm của cao thủ. Chẳng những không cần phân tâm bảo vệ, còn có thể gia tăng một phần năng lực chống cự.
Trên người Tào Ấu Khanh một thân chiến y huyền vũ, là chiến y cấp pháp bảo mà thánh địa phân phối riêng cho thiên kiêu Thiên Nhân cảnh nữ nội bộ, vật liệu cao đoan sử dụng luyện chế không dưới mười loại.
Bất cứ nữ tử nào ở Đại Càn mặc thế này, bất luận đi tới đâu đều sẽ nhận được tôn trọng và lễ ngộ, bởi vì điều này đại biểu địa vị thiên kiêu của bà ta, đại biểu tương lai bà ta rất có khả năng là một Tử Phủ thượng nhân.
Nhưng ở chỗ Vương Thủ Triết, bộ chiến y này lại không có ý nghĩa.
Hắn lạnh mắt liếc nhìn nói: “Tào Ấu Khanh ơi Tào Ấu Khanh, quả nhiên là ngươi âm thầm thao túng.”
“Vương Thủ Triết!” Tào Ấu Khanh chau mày, trên gương mặt thanh nghiên đó tràn ngập căm phẫn và bất cam: “Tại sao? Tại sao lần nào ngươi cũng có thể tính toán được hành động của ta?”
Vương Thủ Triết không quan tâm bà ta mà quay đầu trịnh trọng nói với Vương Tông An: “Tông An, đây chính là ‘tính cách quyết định vận mệnh’ mà vi phu thường nói với ngươi. Nhớ năm xưa, Tào Ấu Khanh ngang nhiên tập sát Tiền Học Hàn của Tiền thị, dựa theo biểu hiện năm đó của bà ta, có thể phân tích ra hai điểm. Một, nữ nhân này hành sự không từ thủ đoạn, gan to bằng trời. Hai, nữ nhân này cực kỳ tự tin về bản thân, làm việc luôn không chừa đường sống.”
“Năm xưa, sau khi đánh lui bà ta, vi phu đã sai người điều tra lí lịch của bà ta, kết quả phát hiện nữ nhân này đã được nuông chiều tử nhỏ, tính cách trợn mắt tất báo. Cho tới khi được đưa tới thánh địa Lăng Vân, nơi đầy rẫy thiên kiêu mới hơi thu liễm lại bớt. Thế nhưng dù thu liễm mấy cũng khó mà che đậy bản tính của bà ta, thế là thường xung đột với người trong thánh địa, đã chiếm tiện nghi cao cao tại thượng, sau khi chịu thiệt lại phải nghĩ cách báo thù.”
Tào Ấu Khanh nghe tới nỗi xanh mặt, tức giận nói: “Bản tiên tử có tính cách như nào liên quan gì tới ngươi?”
“Phụ thân, hài nhi hiểu rồi.” Vương Tông An khí chất nho nhã hành lễ: “Phụ thân biết nữ nhân này bụng dạ hẹp hòi, chắc chắn sẽ lựa chọn hành động với chúng ta. Cố ý giăng cái bẫy này, lộ ra sơ hở, dụ bà ta cắn câu. Hài nhi thụ giáo rồi.”
“Cái gì?”
Tào Ấu Khanh ngẩn người, hóa ra là như vậy…
Chẳng trách hết lần này tới lần khác bị hắn tính kế, hóa ra tính cách của bản thân mới là sơ hở lớn nhất.
Tuy trong lòng bà ta căm phẫn không thôi nhưng cũng đã thụ giáo. Dù sao mấy năm qua, khổ sở dày vò trong Lôi Phạt Chi Địa, ít nhiều cũng mài giũa chút ít lệ khí của bà ta.