Chương 1033: Ấu Khanh tức giận! Mẹ của con giá lâm (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1033: Ấu Khanh tức giận! Mẹ của con giá lâm (1)

Vương Thủ Triết vỗ vai nhi tử nói: “An nhi, ngươi suy nghĩ kỹ lại nữa xem.”

Vương Tông An thoáng trầm tư, sau đó cơ thể lập tức chấn kinh, bừng tỉnh ngộ nói: “Phụ thân, hài nhi thật sự hiểu rồi. Ý của phụ thân là muốn hài nhi dẫn dĩ vi giới, giới cấp giới táo, đừng hở tí lại đi làm kẻ thù sinh tử với người khác. Nếu không, chẳng những sẽ chuốc họa vào thân mà còn sẽ liên lụy gia tộc. Bây giờ nói ra, Liêu Viễn Tào thị rơi vào kết cục như hôm nay cũng là bị Tào Ấu Khanh liên lụy.”

“Điều này…”

Cơ thể của Tào Ấu Khanh run lên lần nữa.

Lời chân thật nhất luôn xuất phát từ trong miệng của kẻ thù.

Chính do sự tùy hứng hết lần này tới lần khác của bà ta, đẩy Tào thị vào vực sâu, vì báo thù, vì muốn gỡ hòa những thua thiệt, bây giờ, ngay cả lão tổ tông cũng bị bà ta kéo vào…

“Hay hay hay, Tào Ấu Khanh ta…”

“Đồ ngốc!” Tào Ấu Khanh còn chưa nói xong, Vương Thủ Triết đã vỗ vai của Vương Tông An, nói: “Tuy tính cách của Tào Ấu Khanh có vấn đề nhưng phần lớn là hậu quả do gia tộc gây ra. Có câu thượng bất chính hạ tắc loạn, gia tộc có môn phong tộc quy có vấn đề, xảy ra vấn đề là chuyện sớm muộn. Không có Tào Ấu Khanh thì cũng sẽ có Tào Thiếu Khanh, Tào Lão Khanh,…Ngươi là thiếu tộc trưởng, trách nhiệm trên vai rất nặng, phải làm một tấm gương cho nhất tộc.”

Hổ khu của Vương Tông An chấn động mạnh, hổ thẹn không thôi nói: “Lời của phụ thân, hài nhi khắc ghi trong lòng, phụ thân có trọng trách gì, cứ phân phó cho Tông An, Tông An sẽ không khiến phụ thân thất vọng.”

Trong lúc nói, lòng hắn cũng thầm kích động không thôi.

Phụ thân dẫn hắn theo bên cạnh, hướng dẫn từng bước, cầm tay chỉ việc, lẽ nào là…Cuối cùng Vương Tông An hắn…Tới đi tới đi…Khiến trọng trách trên vai hắn nặng thêm đi.

Ngay cả Tào Ấu Khanh ở bên cạnh cũng nghe tới ngẩn người, tựa như…Lời của Vương Thủ Triết có vài phần đạo lý.

Lẽ nào thật sự là do Tào thị bà ta sai rồi, là Tào Ấu Khanh bà ta sai rồi?

Có điều, quả thật bà ta có chút ngưỡng mộ Vương Tông An có một người phụ thân cơ trí như vậy, lúc nào cũng ân cần dạy bảo, đáng tiếc phụ thân của bà ta…

“Không phải như vậy, sở dĩ vi phu nói với ngươi nhiều như vậy là muốn nói cho ngươi biết một đạo lý.” Vương Thủ Triết trịnh trọng nói: “Sau này đụng phải loại nữ tử này, tránh xa ra, đừng chọc vào. Bây giờ ngẫm nghĩ cũng không có chuyện trọng đại gì cần ngươi làm.”

“Thế này đi, sau này ngươi cố gắng hơn, sinh cho vi phu mấy tôn nhi tôn nữ chính là một đại công rồi.”

Vương Tông An như sét đánh ngang tai, vô cùng ngổn ngang.

Vương Tông An ta tốt xấu cũng là tư chất đại thiên kiêu, lẽ nào cứ mệnh lớn nhất trong đời của hắn chính là sinh tử tôn hậu duệ cho Vương thị sao?

Tông An ta, ta dễ dàng sao?

Vào lúc Vương Thủ Triết ân cần dạy bảo hài tử, dường như nội tâm của Tào Ấu Khanh bên cạnh cũng xúc động rất nhiều.

Sắc mặt của bà ta dần ngưng trọng, hành lễ nói với Vương Thủ Triết: “Thủ Triết gia chủ, Ấu Khanh khắc ghi lời nói hôm nay trong lòng. Đợi sau khi ngươi chết, Tào Ấu Khanh ta chắc chắn sẽ cố gắng thay đổi tính cách, không cho kẻ thù cơ hội dư thừa nào nữa.”

“Vương Thủ Triết, ngươi đừng tưởng chỉ một chỉ huy sứ đã có thể bảo vệ được ngươi, ngươi vốn không hiểu một thiên kiêu thánh địa, một Thiên Nhân cảnh hậu kỳ rốt cuộc lợi hại cỡ nào! Hôm nay, nhờ ơn cảnh tỉnh của ngươi, ta không cho là báo, chỉ có thể ban ngươi toàn thây.”

“Ài, Ấu Khanh tiên tử, bà xem xem bà, lại bắt đầu ảo tưởng rồi, độc thoại rồi.” Vương Thủ Triết thất vọng lắc đầu, lại quay đầu nói với Vương Tông An: “Dựa theo tính cách suy đoán mạch hành động tiếp theo của đối phương, chỉ có thể làm tham khảo đưa ra sách lược. Muốn làm được liệu địch tiên cơ chân chính, phải chú trọng tình báo thực tế hơn. Có câu to gan giả dụ, cẩn thận cầu chứng, biết người biết ta mới có thể bách chiến bách thắng.”

“Vâng, hài nhi hiểu rồi.”

Vương Tông An hữu khí vô lực hồi ứng, trong lòng thầm nghĩ: “Thận trọng hơn nữa thì có tác dụng gì? Người cũng đâu cho ta cơ hội thực tiễn.”

“Có tinh thần lên.” Vương Thủ Triết thấp giọng nói: “Bây giờ dạy ngươi những thứ này phải nhớ kỹ, phải tường tận thông suốt. Nếu không, sao vi phu có thể an tâm để ngươi đóng giữ Thanh La vệ?”

“Đóng giữ Thanh La vệ?”

Vương Tông An ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại, lập tức cảm động suýt chút bật khóc.

Cuối cùng, cuối cùng, Tông An thiếu tộc trưởng hắn cũng có cơ hội làm chủ, nắm giữ một phương rồi. Tông An thiếu tộc trưởng hắn, đây là sắp quật khởi rồi…

Hắn lập tức phấn chấn tinh thần, vui mừng chắp tay với Vương Thủ Triết: “Đa tạ phụ thân phó thác trọng trách.”

“Đừng vui mừng quá sớm, sau khi xong chuyện lần này, ngươi phải ở lại Thanh La vệ, chăm chỉ học tập với Ngụy đại nhân, làm thế nào xây dựng địa phương, quản lý địa phương.”

“Vâng, phụ thân.”

Phụ tử hai người một hỏi một trả lời, Ngụy Văn Huân cũng cười ha ha nói: “Xin Thủ Triết gia chủ yên tâm, thiếu tộc trưởng thận trọng thông minh, tương lai ắt thành đại khí, trở thành trợ thủ đắc lực của ngài.”