Chương 1034: Ấu Khanh tức giận! Mẹ của con giá lâm (2)
Bên này, Vương Thủ Triết còn đang quy hoạch tương lai xa xôi cho nhi tử, Tào Ấu Khanh ở bên cạnh lại không nhịn được nữa.
“Vương Thủ Triết, bản lĩnh kéo dài thời gian của ngươi không tệ.” Bà ta dần không khống chế được lửa giận nói: “Có điều, ta đã đánh mất lòng nhẫn nại rồi, hôm nay ngươi…”
Ngoài dự liệu, lời của bà ta vừa dứt, một tràn cười yêu kiều lập tức vang lên: “Ha ha ha, Ấu Khanh tiên tử à Ấu Khanh tiên tử, ngươi thật sự quá ấu trĩ rồi.”
Trong lòng Tào Ấu Khanh giật mình, lúc này mới phát hiện trên mặt biển ở hướng đảo đá ngầm, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một đạo thiến ảnh.
Trên mặt nàng ta đeo mạn che, không nhìn rõ dung mạo, chỉ có váy dài thuần trắng trong biển trời xanh thẳm mênh mông, trông có vẻ cực kỳ trong sáng.
Nàng ta cứ chậm rãi giẫm hư không đi tới như thế, thân tư yểu điệu, thướt tha lả lướt, tư thái động lòng người.
Theo sự xuất hiện của nàng ta, sóng trên mặt biển nổi lên tựa như bị loại năng lượng vô hình nào đó lướt qua, trở nên an tĩnh và nhu hòa hơn nhiều.
Hửm?
Vương Tông An và Ngụy Văn Huân nhìn nàng ta, biểu cảm hơi mờ mịt.
Tiên tử này là ai? Sao trước giờ họ chưa từng gặp?
Tuy bọn họ không nhận ra nhưng Tào Ấu Khanh vừa nhìn đã nhận ra ngay, con ngươi rét lạnh, không khỏi lạnh lùng nói: “Là ngươi! Thiên Diễm, sao ngươi lại ở đây? Lẽ nào…”
“Coi ngươi nói kìa, biển Thanh La này cũng đâu phải sản nghiệp nhà ngươi, dựa vào đâu ta không thể ở đây?”
Thiên Diễm tiên tử trợn mắt, lực chú ý lại không đặt lên người bà ta, ngược lại liếc nhìn Vương Thủ Triết, nhẹ nhàng bái lễ với hắn, con ngươi xinh đẹp âm u, như oán như giận: “Thủ Triết công tử, chớp mắt đã hai mươi năm không gặp rồi. Phong thái của công tử còn hơn cả năm xưa, khí độ hình dung cũng trở nên sặc sỡ chói mắt.”
Vương Thủ Triết cũng chắp tay, khách sáo nói: “Khí chất của tiên tử cũng hơn trước đây, mấy năm qua, cũng nhờ tiên tử âm thầm cung cáp tình báo.”
“Thiên Diễm tiên tử? Đây đây đây…Hóa ra phụ thân vẫn chưa từng cắt đứt liên hệ với Thiên Diễm tiên tử?” Sắc mặt của Vương Tông An ở bên cạnh khẽ biến, vừa lo lắng vừa kính phục nhìn Vương Thủ Triết.
Sở dĩ hắn biết Thiên Diễm tiên tử là do nghe từ phía cháu trai Thất Hải.
Cháu trai Thất Hải từng miêu tả sống động với bọn họ chuyện Thiên Diễm tiên tử làm sao làm sao thích phụ thân, lại làm sao làm sao dây dưa mãi không ngừng, muốn làm tiểu thiếp của phụ thân.
Mẫu thân không ít lần vì chuyện này mà tức giận, thường kéo phụ thân tới Thủy Nguyệt Thiên Các thi triển gia bạo. Thiên Diễm tiên tử này…
“Vị này chính là Tông An thiếu tộc trưởng?”
Lúc Vương Tông An đang miên man bất định, ánh mắt của Thiên Diễm tiên tử lại rơi trên người Vương Tông An, tán thưởng nói: “Thật không hổ là hài tử của Vương Thủ Triết. Phong thần tuấn lãng, nghi biểu đường đường, anh vũ bất phàm hệt nhau.”
Ánh mắt đó của nàng ta tựa như là tiểu nương nhìn nhi tử ưu tú, vừa có chút vui thích kiêu ngạo lại vừa có chút “hiền từ”.
Vương Tông An bị nàng ta nhìn đến nỗi toàn thân giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ: “Tông An bái kiến Thiên Diễm tiên tử.”
Tào Ấu Khanh bên cạnh thấy bọn họ bắt đầu nói nhảm chuyện nhà, suýt chút bùng nổ cơn tức.
Sắc mặt bà ta rét lạnh nhìn Thiên Diễm tiên tử, tức giận cắt ngang nói: “Thiên Diễm, Thiên Khuyết các ngươi luôn theo dõi ta? Chẳng trách…Chẳng trách hành động lần nào của ta cũng bị Vương Thủ Triết nắm thóp.”
“Nhưng, từ đầu tới cuối, ta vẫn còn một chuyện chưa hiểu. Tuy ta không thích nha đầu Lạc Ngọc Thanh kia nhưng cũng không thể không thừa nhận ‘Phá Hiểu’ của nàng ta có vài phần năng lực. Ngươi làm thế nào xâm nhập nội bộ ‘Phá Hiểu’, nắm rõ hành tung của ta?”
“Xâm nhập nội bộ ‘Phá Hiểu’?” Thiên Diễm tiên tử mỉm cười: “Thiên Khuyết chúng ta và Phá Hiểu vẫn luôn đối địch và đề phòng lẫn nhau. Các ngươi muốn thâm nhập vào Thiên Khuyết chúng ta không dễ, dĩ nhiên chúng ta muốn thâm nhập Phá Hiểu cũng không dễ.”
“Có điều, Liêu Viễn Tào thị các ngươi thì khác, từ trên xuống dưới giống như cái sàng vậy, Thiên Khuyết chúng ta muốn thâm nhập Tào thị đơn giản hơn nhiều. Bắt mấy nhân vật mấu chốt trong Tào thị các ngươi, dĩ nhiên có thể nắm rõ hành tung của Ấu Khanh tiên tử rồi, ha ha ha.”
Sắc mặt Tào Ấu Khanh lập tức khó coi tới cực điểm.
Hóa ra nguyên nhân thất bại cuối cùng vẫn là do nội bộ Tào thị. Quả nhiên giống như Vương Thủ Triết nói, nội bộ Tào thị không được…
Có điều, chuyện đã tới nước này, đã khó để Tào Ấu Khanh lui bước rồi.
Lão tổ tông vì bà ta, vì Tào thị, bị ba vị Tử Phủ cảnh vây công, sợ là khó thoát.
Hôm nay, bà ta phải giết chết Vương Thủ Triết, lấy công chuộc tội. Sách công tử mới lộ diện bảo vệ Tào thị. Tương lai, đợi bà ta thăng cấp Tử Phủ cảnh, sau đó có thể trùng chấn Tào thị!
“Vương Thủ Triết, hôm nay ngươi phải chết.” Mâu quang của Tào Ấu Khanh dần ngưng trọng, huyền khí dâng trào, từng tia lôi điện không ngừng ngưng tụ trên cơ thể bà ta, ngữ khí lẫm liệt: “Thiên Diễm, nếu ngươi có gan nhúng tay vào. Ta sẽ giết luôn cả ngươi!”