Chương 1036: Hãn Thê Hành Hung Ấu Khanh! Thiên Diễm Lại… (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1036: Hãn Thê Hành Hung Ấu Khanh! Thiên Diễm Lại… (1)

Trong ánh nhìn khiếp đảm của Vương Tông An, Liễu Nhược Lam đã thong thả vượt qua hai người Thiên Diễm tiên tử và Vương Thủ Triết, tới thiên không phía trên.

Chỉ thấy nàng đứng giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìm chăm chăm Tào Áu Khanh, ngọc thủ thon dài tùy ý điểm chỉ.

“Vù!”

Trong hư không phảng phất truyền tới một tiếng rung.

Một hư ảnh pháp tướng hình người khổng lồ bỗng xuất hiện phía sau nàng.

So với trước đây, hình dáng của hư ảnh pháp tướng này đã hơi rõ rệt hơn vài phần, hư ảnh nữ tính cực kỳ giống Liễu Nhược Lam đó tung bay tiên y, băng lụa phấp phới, tựa như thần nữ ở ngoài Tam Thập Tam Thiên trong truyền thuyết, uy thế tỏa ra hào hùng mà cuồn cuộn khiến người ta run sợ.

Dưới sự gia trì của hư ảnh pháp tướng này, cả người Liễu Nhược Lam cũng tựa như hóa thành thần nữ. Khí độ siêu nhiên, phương hoa tuyệt thế.

Đây chính là uy thế của Nguyên Thủy đạo thể.

So với Thiên Lôi linh thể của Tào Ấu Khanh, uy thế của hư ảnh pháp tướng Nguyên Thủy đạo thể của Liễu Nhược Lam đã thoáng áp đảo Tào Ấu Khanh khiến Thiên Lôi kiếm ý bá đạo tuyệt luân của bà ta lập tức bị suy yếu.

Mà vào lúc này, Nguyên Thủy linh thể dâng trào gào thét như sóng thần mà tới, trong thoáng chốc đã ngưng tụ ở đầu ngón tay thon dài mảnh mai như ngọc song của nàng, lập tức co rút, co rút, rồi co rút vào trong.

Nguyên Thủy linh khí mênh mông như sóng biển trên biển cả, trong chớp mắt đã bị lực khống chế cường đại ngưng tụ thành một viên tròn cỏn con to bằng hạt đậu, run lẩy bẩy, giống như một viên thủy châu bình thường.

Theo sự run rẩy của đầu ngón tay nàng, nhẹ nhàng lao tới Tử Tiêu Thiên Lôi kiếm ý của Tào Ấu Khanh.

“Ầm!”

“Thủy châu” tiếp xúc với kiếm ý, Nguyên Thủy linh khí dồi dào nổ ra, đạo Tử Tiêu Thiên Lôi kiếm ý kia lập tức nổ tan tành như bình bạc vỡ nát.

Ngay cả không gian cũng bị chấn động ầm ầm, nổ tới đau màng nhĩ, tim gan nứt ra.

“Phụt!”

Tào Ấu Khanh như bị trọng kích, hộc máu tươi, cả người bị đánh bay ra vài chục trượng trên bầu trời, lúc này mới miễn cưỡng dừng thân hình lại.

Bà ta kinh hoảng không thôi, nhìn chằm chằm Liễu Nhược Lam.

Đây là ai, sao có thể?

Tất cả đều xảy ra trong tích tắc.

Chẳng những Tào Ấu Khanh kinh hãi, ngay cả Thiên Diễm tiên tử cũng co rút con ngươi, tràn ngập vẻ khó tin.

Tào Ấu Khanh bạo phát thực lực tới trình độ như vậy lại bị nữ tử thần bí kia đánh lui bằng một chiêu. Thực lực của nữ tử thần bí này cũng mạnh quá rồi nhỉ?

“Mẫu thân…”

Vương Tông An ngước nhìn thân hình vừa bá khí vừa xinh đẹp trên bầu trời kia, không nhịn được lẩm bẩm một câu. Không hổ là mẫu thân đại nhân, vẫn bá khí, cường thế như vậy!

“Mẫu thân?”

Thiên Diễm tiên tử lập tức ngưng trệ, ánh mắt nhìn Liễu Nhược Lam lập tức hơi chột dạ và lấp lánh.

Hóa ra nàng ta…chính là đại phụ chính phòng của Thủ Triết công tử!

Trên bầu trời, không đợi Tào Ấu Khanh có bất cứ phản ứng gì, Liễu Nhược Lam lại vung tay lần nữa. Dưới sự gia trì của Nguyên Thủy đạo thể, mỗi một chiêu thức tung ra của nàng đều hàm chứa thiên uy xán lạn của Nguyên Thủy thiên đạo.

Đặc biệt là trên biển cả bích ba mênh mông này, uy lực của Nguyên Thủy đạo thể được phát huy tới cực hạn.

Tào Ấu Khanh cũng coi như là thiên kiêu thánh địa có tu vi đạt tới Thiên Nhân cảnh tầng tám, một thân thực lực sâu không lường được, nhưng đối mặt với Liễu Nhược Lam lại bị đánh tới mức chỉ còn sức chống đỡ, mà không có sức đáp trả.

“Đây đây đây…Hóa ra là đại phụ chính phòng của Thủ Triết công tử, thực lực cường đại như vậy? Thiên Nhân cảnh đã có Nguyên Thủy đạo thể, khả năng cao là tư chất đại thiên kiêu hiếm có trên thế gian rồi. Chỉ mới ở ngưỡng tu vi Thiên Nhân cảnh tầng ba đỉnh phong lại có thể áp chế Tào Ấu Khanh! Xem ra, khả năng cao không phải là đại thiên kiêu bình thường.”

Thiên Diễm tiên tử nhìn hai vị nữ tử đang kích chiến trên bầu trời ở xa xa, không khỏi thầm nuốt nước bọt, yếu ớt âm u nhìn Vương Thủ Triết.

Chẳng trách, Thiên Diễm nàng ba lần bảy lượt biểu thị muốn làm thiếp của Thủ Triết công tử đều bị hắn lanh lợi né tránh.

Nhà có hãn thê như vậy, sao dám nạp tiểu thiếp chứ?

Thiên Diễm tiên tử lập tức đảo đôi mắt xinh đẹp, cũng không biết đang toan tính gì.

“Liễu Nhược Lam! Ngươi chính là Liễu Nhược Lam, hóa ra ngươi mới là át chủ bài thực sự của Vương thị, tư chất đại thiên kiêu ẩn giấu, chẳng trách có thể sinh ra tử nữ kinh tài tuyệt diễm như Vương Ly Dao.”

Tào Ấu Khanh bị đánh rất thê thảm, ngay cả giọng cũng khàn đặc.

Nhưng lại bi phẫn quát: “Có điều, dựa vào ngươi cũng muốn đánh bại ta, e là còn thiếu chút nữa.”

“Ta cho ngươi xem xem, Tử Tiêu Thiên Lôi chi ý chân chính mà Tào Ấu Khanh ta đã lĩnh ngộ được trong vòng mười lăm năm ở Lôi Phạt Chi Địa! Cho dù ngươi là đại thiên kiêu, tu vi cũng quá yếu rồi.”

Theo tiếng quát của Tào Ấu Khanh, khí tức của bà ta tăng vọt lên lần nữa, từng đạo lôi điện màu tím giống như từng con giao long màu tím quẩn quanh cơ thể bà ta.

Lôi điện chi ý thậm chí còn xé rách không khí, xâm nhập vào trong nước.

Trong tích tắc, trên mặt nước nổi lên một lớp cá cua tôm.