Chương 1037: Hãn Thê Hành Hung Ấu Khanh! Thiên Diễm Lại… (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1037: Hãn Thê Hành Hung Ấu Khanh! Thiên Diễm Lại… (2)

“Tử Tiêu Thiên Lôi chi ý mạnh quá.” Thiên Diễm tiên tử khẽ biến sắc nói: “Tuy Tào Ấu Khanh này hơi hấp tấp nhưng thiên tư và tính lĩnh ngộ thật sự rất đáng sợ, dựa vào cảm ngộ Tử Tiêu Thiên Lôi ý cảnh hiện giờ của bà ta, tương lai bước vào Tử Phủ cảnh đã không có trở ngại quá lớn. Đáng tiếc, đáng tiếc…Ài, Thủ Triết công tử, Tông An, các ngươi không lo sao?”

Lo?

Hai phụ tử Vương Thủ Triết nhìn nhau, tựa như đều nhìn ra sự bình tĩnh trong mắt của đối phương. Ngay sau đó, hai phụ tử đồng thời lắc đầu, chẳng hề lo lắng chút nào.

E là người nên lo lắng là Tào Ấu Khanh.

Lúc này, Tử Tiêu Thiên Lôi ý cảnh của Tào Ấu Khanh cũng ấp ủ tới cực hạn.

Từng đạo Tử Tiêu Thiên Lôi chân ý cuồng bạo, cuối cùng tụ thành một đạo Tử Tiêu Thiên Lôi Kiếm, cuốn theo khí tức hủy thiên diệt địa chém về phía Liễu Nhược Lam.

Một kiếm kia, thiên không đều đang run rẩy, không gian đều đang rung lắc, tựa như ngay cả một ngọn đồi cũng có thể bị nổ thành bã.

Lúc này.

“Có chút thú vị.”

Tựa như bây giờ Liễu Nhược Lam mới trịnh trọng nghiêm túc, ánh mắt bỗng nảy sinh biến hóa, một đạo hàn ý lạnh thấu xương tỏa ra từ trên người nàng.

“Keng!”

Một tiếng kiếm ngân thanh thúy bỗng vang lên.

Ngang hông Liễu Nhược Lam, một nhuyễn kiếm thon dài bỗng xuất khỏi vỏ, lập tức rơi vào trong lòng bàn tay nàng.

Đó là một thanh nhuyễn kiếm thon dài như lưu thủy đúc thành, thân kiếm tinh tế hơn kiếm bình thường, lưỡi kiếm cũng càng sắc lẹm, bên trên có văn tự huyền ảo như lưu thủy chầm chậm lững lờ, trông cực kỳ huyền ảo.

Thanh nhuyễn kiếm này tên là “Nhược Thủy bảo kiếm”, chính là phỏng chế phẩm của chân bảo thần thông “Nhược Thủy Chân Linh kiếm”.

Sau khi Liễu Nhược Lam thăng cấp Thiên Nhân cảnh, Vương Thủ Triết đã bắt đầu tìm kiếm pháp bảo phù hợp với nàng ở khắp nơi, tôn rất nhiều năm mới không dễ dàng gì định giá được thanh nhuyễn kiếm thủy hệ cấp pháp bảo này trong hội đấu giá.

Có điều, do lực chiến đấu của Liễu Nhược Lam đã rất mạnh, chiêu thức bình thường đã đủ đánh với cường giả đồng cấp, cho nên sau khi có được thanh kiếm này, đây vẫn là lần đầu tiên chân chính xuất vỏ.

Có được bảo kiếm, khí thế toàn thân của Liễu Nhược Lam chợt trở nên sắc sảo.

Vung cổ tay, một đạo kiếm ý như nước bỗng tuôn ra.

Tứ bề chợt tĩnh lại.

Thời gian đã tựa như ngưng đọng vào khoảnh khắc này.

Sóng biển xao động trên mặt biển, điện hồ bay loạn, lúc này tựa như gặp phải sức mạnh không thể đấu chọi gì đó, chợt ngưng trệ trong không trung.

Ngay cả Tử Tiêu Thiên Lôi Kiếm tựa hồ có thể hủy thiên diệt địa của Tào Ấu Khanh cũng ngưng kết trong không trung.

Kiếm ý như thủy xẹt qua không khí, chỉ trong nháy mắt đã va chạm với Tử Tiêu Thiên Lôi kiếm ý.

“Ầm uỳnh uỳnh!”

Tiếng nổ lớn chợt vang lên, sức mạnh cuồn cuộn nổ ầm ra.

Cho tới lúc này, thời không như ứ đọng kia mới khôi phục lại bình thường.

Sóng xung kích đáng sợ cuộn lên, toàn thân Tào Ấu Khanh chấn động, Thiên Lôi bảo kiếm trong tay suýt chút tuột ra, cả người bà ta lập tức bị năng lượng khủng bố đánh bay ra, hung hăng đập vào trong nước biển.

Vào lúc này, trong nước biển có từng trận huyết thủy cuồn cuộn ra.

Rất rõ ràng, sau một kiếm này, Tào Ấu Khanh đã bị thương không nhẹ.

Hiện trường một mảnh tĩnh lặng.

Ngụy Văn Huân trừng to hai mắt, bị dọa tới đổ mồ hôi đầm đìa.

Mọi người đều là tu sĩ Thiên Nhân cảnh sơ kỳ, chênh lệch lại lớn như vậy? Chiêu vừa rồi, nếu đổi lại là Ngụy Văn Huân ông ta tới tiếp chiêu, sợ là sẽ tan xương nát thịt ngay.

May mà, may mà trước đây, khi ông ta làm thành thủ Trường Ninh vệ không hề đối đầu với Vương thị. Vương thị còn giấu át chủ bài đáng sợ như vậy…

Mà miệng của Thiên Diễm tiên tử dưới lớp màn che đã há lớn, mắt tròn xoe, một dáng vẻ không dám tin.

Ngay cả hai phụ tử Vương Thủ Triết cũng nhìn nhau, hình như lão bà/mẫu thân đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi.

Thật sự là so người với người mới buồn bực, đều là đại thiên kiêu, bình thường cũng không thấy nàng dụng công tu luyện mấy…Nhưng lại khiến phụ tử bọn họ không thể đuổi kịp!

【 Tiên thiên đạo thai Linh chủng 】của thời kỳ Thần Vũ hoàng triều, lẽ nào thật sự mạnh như thế?

Hai phụ tử đều không nhịn được sa vào trong hoài nghi sâu sắc của bản thân.

Sau đó, Tào Ấu Khanh bị phá đại chiêu, đã mất đi lòng tự tin để chiến đấu tiếp, bà ta thân mang trọng thương luồn lách trong nước, sử dụng bí pháp chạy trốn.

Nhưng biển Thanh La mênh mông này tựa như chính là chủ trường của Nguyên Thủy đạo thể Liễu Nhược Lam, cho dù Tào Ấu Khanh chạy thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của nàng.

Chứ đừng nói tới dựa ào phong cách của Vương Thủ Triết, sao có thể không giữ lại nhiều hậu thủ?

Xung quanh mặt biển đã sớm mai phục đằng mạn thủy sinh do Vương Thủ Triết dày công gây trồng ra. Cho dù Tào Ấu Khanh chạy đi đâu, dùng cách gì để thoát đều có thể ngăn bà ta lại. Mà chỉ cần như vậy đã đủ cho Liễu Nhược Lam đuổi kịp.

Sau hai khắc, Tào Ấu Khanh bị giết ở ngoài chục dặm trên mặt biển, đường đường là thiên kiêu thánh địa lại chết trên biển Thanh La.