Chương 1038: Hãn Thê Hành Hung Ấu Khanh! Thiên Diễm Lại… (3)
Chẳng mấy chốc.
Liễu Nhược Lam thu dọn xong chiến lợi phẩm, nhanh chóng trở lại, đáp xuống bên cạnh Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết và Vương Tông An vội vàng tiến lên, dùng ngữ khí quan tâm không ngừng yêu thương với thê tử/mẫu thân.
“Nhọc cho nương tử rồi, nàng có bị thương không? Có chỗ nào không thoải mái không? Ài, tặc tử cỡ này, sau này vẫn phải giao cho vi phu xử lý, không cần nhọc nương tử?”
“Mẫu thân, đều tại hài nhi vô năng, tu vi không đủ, còn phải nhọc mẫu thân đích thân ra tay giải quyết kẻ xấu. Người yên tâm, hài nhi nhất định sẽ cố gắng tu luyện, sớm ngày có thực lực bảo vệ mẫu thân.”
Hai phụ tử nịnh hót vô cùng thành thạo, ngươi một câu ta một lời, không ngừng đổi mới giới hạn của nhân loại.
Bỗng dưng, đôi mắt lạnh lùng của Liễu Nhược Lam liếc về phía Thiên Diễm tiên tử, nhìn như đang đánh giá nàng ta.
Trong lòng Vương Tông An chộn rộn, thầm nói không ổn.
Tuy Thiên Diễm tiên tử này cứ mở miệng đòi làm tiểu thiếp của phụ thân, có điều, suy cho cùng, trong lần gia tộc nguy cơ này, nàng ta đã giúp đỡ phụ thân và gia tộc, nếu bị mẫu thân xử luôn thì khó tránh có chút…
Vào lúc này, Vương Tông An cũng nhận được ám thị ánh mắt của phụ thân.
Được thôi!
Lúc này cũng chỉ có thiếu tộc trưởng như ta ra mặt xoay quần thôi.
Vương Tông An dằn co, đang chuẩn bị nói đôi điều giúp Thiên Diễm tiên tử lại thấy hành động của Thiên Diễm tiên tử còn nhanh hơn cả hắn, lại nghiêng người lao tới trước mặt Liễu Nhược Lam.
Vương Tông An bị dọa tới nín thở.
Không, không, không phải chứ? Thiên Diễm tiên tử này chứng kiến thực lực của mẫu thân xong lại còn dám xông lên, nàng ta không cần mạng nữa sao?
Ngoài dự liệu, hướng phát triển sự việc lại hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của hắn.
“Tỷ tỷ uy vũ, tỷ tỷ bá khí.” Vừa tới trước mặt Liễu Nhược Lam, Thiên Diễm tiên tử giống như chim nhỏ nép người, nhanh chóng tiếp cận, yểu điệu làm nũng nói: “Ban nãy muội muội còn đang lo lắng cho tỷ tỷ, không ngờ, sao tặc nhân Tào Ấu Khanh kia có thể là đối thủ của tỷ tỷ chứ?”
“Tỷ tỷ, ban nãy chiêu kia của tỷ rất uy phong, tiểu Diễm nhi giống như nhìn thấy thần nữ hạ phàm, tuyệt đại phong hoa mà bất khả nhất thế, cũng không biết Thủ Triết công tử đã tu mấy đời mới có thể lấy được nữ tử giống như trích tiên hạ phàm như tỷ tỷ.”
“Tỷ tỷ, da của tỷ đẹp như thế, lẽ nào đã dùng hệ liệt chăm sóc da của Vương thị sao? A, không dùng cái đó? Ô ô, thật là khiến người ta ganh tỵ, tỷ tỷ lệ chất sẵn có, quả nhiên không giống với phàm nữ như ta…”
Biểu cảm kia, thái độ kia, câu từ kia, quả thực còn bợ đít, vô liêm sỉ hơn cả Vương Thủ Triết và Vương Tông An.
Ánh mắt của Vương Tông An ngày càng trừng to, biểu cảm chấn động, ngay cả Vương Thủ Triết vốn luôn bình tĩnh cũng trợn mắt há mồm, ngổn ngang không thôi.
Một khắc sau, Liễu Nhược Lam đã được chải lông tới thoải mái. Hai nữ tử kéo sang một bên như thể xung quanh không có ai, giao lưu những chuyện phiếm như làm thế nào bảo dưỡng làn da, làm thế nào nấu nướng.
Dưới sự tâng bốc của Thiên Diễm tiên tử, Liễu Nhược Lam lại ngứa máu “thần bếp hạ phàm”, bắt đầu mời Thiên Diễm tiên tử về Vương thị làm khách, đích thân xuống bếp nấu cho nàng ta…
Hai phụ tử Vương Thủ Triết nhìn nhau, Thiên Diễm tiên tử này còn có thao tác như vậy?
Lẽ nào nàng ta định khúc tuyến cứu quốc (*)?
(*): xuất hiện từ thời kỳ chiến tranh kháng Nhật tại Trung Quốc, chỉ những thủ đoạn sử dụng trực tiếp không đủ khả năng giải quyết, nếu không đủ năng lực thì chỉ đành dùng cách gián tiếp, hiệu quả có thể sẽ chậm hơn, nhưng đại phương hướng đấu tranh không đổi.
Sau cái chết của Tào Ấu Khanh, lại trôi qua mấy ngày, “Côn Hạo lão tổ” của Tào thị cũng ngã xuống ở ven biển Thanh La dưới sự vây công của ba đại Tử Phủ tu sĩ.
So với tu sĩ Thiên Nhân cảnh, năng lực sinh tồn của tu sĩ Tử Phủ cảnh mạnh hơn nhiều, chứ đừng nói là kiểu lão tổ đã sống mấy trăm năm như Côn Hạo lão tổ, át chủ bài tích trữ trong tay nhiều vô số kẻ, độ khó chết cũng cao hơn rất nhiều.
Lấy ba địch một, cuối cùng hạ gục ông ta, đã xem như là chiến tích rất tốt rồi.
Chẳng bao lâu sau, chuyện này đã truyền khắp Lũng Tả quận và Liêu Viễn quận, thậm chí tin tức còn truyền tới Khánh An quận.
Số lượng tu sĩ Tử Phủ cảnh vốn rất ít, ngoại trừ thọ nguyên cạn kiệt, dĩ nhiên tọa hóa tử vong và chết trên chiến trường ngoại vực, hiếm khi thấy án lệ chết trong đấu tranh nội bộ. Huống hồ, sau cái chết của Côn Hạo lão tổ, còn có thiên kiêu Tào Ấu Khanh tới từ thánh địa.
Chuyện này đã được bàn tán sôi nổi và chú ý.
Có điều, quận thủ Thái Sử An Khang của Lũng Tả quận đã sớm có chuẩn bị, gửi chứng cứ đã có được trước đó tới quốc đô và thánh địa, chứng minh Côn Hạo lão tổ và Tào Ấu Khanh chính là phạm tội trước mới dẫn tới đường chết, mà đám người Vương Thủ Triết chỉ là “bị động” phòng thủ phản kích.
Điều tra và biến hóa trong đó cũng không rườm rà mấy.
Tin tức này đối với phần lớn mọi người mà nói chẳng qua là đề tài bàn luận sau bữa cơm tiệc trà mà thôi.