Chương 1047: Thủ Triết Lão Tổ (3)
Năm nay, Vương Anh Tuyền mới vừa kiểm tra ra Trung Phẩm Giáp đẳng, sắp đạt tới thiên phú cấp thiên kiêu. Thiên phú bẩm sinh này cũng xem như là hàng top trong đám con cháu của Vương Thủ Triết.
Kết quả lão tổ tông “Phòng Hữu An” của mẫu tộc Anh Tuyền giống như đoạt được bảo vật, lập tức tìm tới tận cửa.
Phòng Hữu An bây giờ cũng không đơn giản, tu vi thực lực đã đạt tới Thiên Nhân cảnh tầng chín, chỉ cần mất vài chục năm bế quan xung kích, có xác suất khá lớn có thể trở thành Tử Phủ cảnh.
Hắn ta đích thân tặng tới một viên Tẩy Tủy đan, một viên Vô Cực bảo đan và một Huyết Cổ giá y vương đã chuẩn bị từ trước!
Nói là những thứ này đều giữ cho Vương Anh Tuyền, hi vọng sau này nàng có thể vào Học Cung phát triển.
Hơn nữa còn âm thầm tuyên truyền với Vương Anh Tuyền Học Cung như thế nào, tốt thế nào…
Đối với Phòng Hữu An tràn đầy mưu mẹo, Vương Thủ Triết đã nhìn thấu rồi.
Phòng Hữu An trước kia đã sớm âm thầm quan sát, hơn nữa suy đoán Thủ Triết có khả năng nhất định có bản lĩnh áp chế tác dụng phụ đáng sợ của Huyết Cổ giá y vương.
Vì vậy, hắn đã sớm dùng mọi thủ đoạn có được một con Huyết Cổ giá y vương, hơn nữa thông qua sự cố gắng câu thông con đường của bản thân và Phòng thị, tìm ra một viên Vô Cực bảo đan.
Bố trí như vậy, chỉ cần Vương Thủ Triết thật sự có bản lĩnh hóa giải tác dụng phụ của Huyết Cổ giá y vương, vậy Vương Anh Tuyền rất có khả năng có thể tiến lên cấp đại thiên kiêu!
Chỉ cần Vương Anh Tuyền tới Học Cung, Phòng Hữu An có thể danh chính ngôn thuận chia một phần tài nguyên bồi dưỡng ngoại tôn nữ. Sau đó ngoại tôn nữ đại thiên kiêu này cũng xem như là một nửa của Phòng thị rồi?
Có một ngoại tôn nữ đại thiên kiêu làm chỗ dựa, sự phát triển và sinh tồn của Phòng thị trong tương lai càng ổn thỏa hơn.
Chiêu bài này, giống với tiết tấu tương tự Vương Thủ Triết đi lừa Hỏa Hồ lão tổ nhà người ta.
Còn nói tại sao Phòng Hữu An không tự bồi dưỡng đại thiên kiêu trong nội bộ Phòng thị?
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, một là sợ Vương Thủ Triết không chịu dốc sức hóa giải, chuyện này thực sự cũng không tiện nói toạc ra. Hai là bồi dưỡng đại thiên kiêu tới Thần Thông cảnh nào có dễ dàng như thế?
Tài nguyên cần thiết trong đó mênh mông như biển…Chỉ dựa vào Phòng thị hiện giờ vốn không bồi dưỡng nổi.
Đừng nói là Phòng thị.
Ngay cả Vương thị bây giờ, bồi dưỡng một đại thiên kiêu tới Thần Thông cảnh cũng rất tốn sức. Thứ mà Vương Thủ Triết cược là chỉ cần Vương thị trở nên lớn mạnh, tương lai năng lực kiếm tiền ngày càng mạnh, có thể bù lấp lỗ hổng lớn đó.
Bây giờ, Thanh La vệ đã bước đầu khai phá được một đoạn rồi, chẳng bao lâu nữa đã có thể xoay lỗ thành lời, tiến vào tuần hoàn lương tính. Sau khi tiếp nhận, lại có thể đầu nhập tinh lực vào khai phá ngoại vực, gia tăng cơ sở co Vương thị.
Vừa nghĩ tới đây, Vương Thủ Triết cũng tăng thêm tự tin về tương lai, có hơi nuông chiều xoa đầu của tiểu tôn nữ Vương Anh Tuyền: “Được được được, gia gia hứa với ngươi. Có điều Lũng Tả Học Cung thì bỏ đi, đợi tới khi ngươi mười tám tuổi rồi, gia gia đưa ngươi thẳng tới thánh địa.”
Tuy Phòng thị muốn chiếm tiện nghi, dựa dẫm đại thiên kiêu. Có điều Vương Thủ Triết cũng không phản đối chuyện này, dù sao thì đôi bên là gia tộc thông hôn. Mà trong cơ thể của Anh Tuyền cũng đang chảy huyết mạch của Phòng thị.
Có điều, tổng hợp lại mà nói, so với Học Cung địa phương tài nguyên và vũ đài của thánh địa cao rộng hơn một chút. Trước đây, điều kiện trong nhà không đủ, chỉ có thể đưa tới Lũng Tả Học Cung.
Bây giờ Vương thị không còn như thế nữa, nên mở phó bản thánh địa rồi.
“Tốt quá rồi, cảm ơn gia gia.” Vương Anh Tuyền vui vẻ hôn Vương Thủ Triết một cái.
Vương An Nghiệp đã chín tuổi ở bên cạnh, ngưỡng mộ nhìn Anh Tuyền cô cô. Hắn cũng rất ngưỡng mộ cuộc sống ở Học Cung.
Chỉ đáng tiếc, hắn là đích trưởng trọng tôn của Vương thị, đã định trước là không thể nào chân chính trở thành đệ tử Học Cung. Chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong nhà, đợi kế thừa đại nghiệp của gia tộc. Vương An Nghiệp hắn, chủ định là sở hữu một cuộc sống vô vị nhàm chán, ngước mắt nhìn đời.
…
Cứ nói mãi nói mãi.
Ngoài đình viện truyền tới giọng nói cung kính của Vương Thất Chiêu: “Gia gia, Thất Hải ca ca của Mạc Nam cầu kiến.”
“Thất Hải tới rồi, cứ vào thẳng đi.” Vương Thủ Triết cười nói, cũng đứng dậy từ trên ghế dài. Với tu vi hiện giờ của hắn cùng với sức mạnh thần niệm mạnh mẽ, có thể thoải mái bao phủ cả viện này, ngay cả một chút gió thổi cỏ lay cũng không giấu được hắn.
Lời vừa dứt, Vương Thất Chiêu dẫn Vương Thất Hải và Vương Mai Đào cùng tiến vào viện. Sau đó hai người lên trước hành lễ nói: “Thất Hải bái kiến Tứ gia gia, nhiều năm không gặp như thế, Tứ gia gia có khỏe không?”
“Mai Đào bái kiến lão tổ tông.” Vương Mai Đào thành thực cúi đầu, thái độ vô cùng thành kính.
Theo lý, vai vế của Vương Thủ Triết là cấp cao tổ của nàng ta. Có điều, bởi vì Thiên Nhân cảnh, Tử Phủ cảnh đều có thể sống rất lâu, trong đó chênh lệch vai vế thường rất lớn. Vì vậy, trên tằng cổ thường đều gọi chung là lão tổ tông.