Chương 1048: Thủ Triết Lão Tổ (4)
“Nha đầu này là…?” Vương Thủ Triết hơi kinh ngạc, Mai Đào, nghe có vẻ rất quen tai.
Vương Thất Hải lúng túng, khi vừa muốn giải thích.
Vương Mai Đào cười hi hi giành nói trước: “Lão tổ tông, ta chính là nha đầu mà người đụng phải trong chủ trạch Mạc Nam, tấm tử kim phiếu kia của người đã giúp ích rất lớn cho ta.”
“Ta nhớ ra rồi…” Khóe miệng Vương Thủ Triết giật giật hai cái, sau đó dùng ánh mắt quái dị nhìn Vương Thất Hải.
Vương Thất Hải lúng túng ho khan hai tiếng, vội vàng móc ra một danh sách quà dâng lên: “Tứ gia gia, đây là danh sách lễ phẩm mà gia phụ đã chuẩn bị làm quà thăng cấp cho Vương thị, mời người xem qua. Bởi vì lễ phẩm quá nhiều, đường đi lại xa xôi, đã xuất phát trước rồi, có lẽ không lâu nữa có thể đến Trường Ninh.”
“Tông Hạo gia chủ có lòng rồi.” Vương Thủ Triết nhận lấy danh sách, liếc mắt nhìn, chỉ thấy bên trên đều là một số thô thiết đã luyện xong cùng với hàng loạt gia súc bò trâu ngựa chất lượng cao, trong đó không thiếu có ngựa linh chủng, bò linh chủng.
Xem ra lần này Mạc Nam Vương thị rất xem trọng quà thăng cấp của Trường Ninh Vương thị. Lễ vật tặng ra đều là tài nguyên cơ sở cần thiết đối với Vương thị. Đặc biệt là hạng tài nguyên thô thiết này, xưa nay Vương thị chưa từng đủ dùng.
“Thất Chiêu, chuyện này giao cho ngươi.” Vương Thủ Triết đưa danh sách lễ vật cho Vương Thất Chiêu.
“Vâng, gia gia.” Vương Thất Chiêu nhận lấy, sau đó lùi sang một bên. Tâm tư của hắn thành thục ổn trọng, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Các thị nữ dâng tiên trà linh quả lên, Vương Thủ Triết cũng đích thân nói chuyện thường ngày cùng Vương Thất Hải và Vương Mai Đào.
“Thất Hải à, ta nghe nói Định Tân cửu bá đã xông lên Tử Phủ cảnh mấy ngày trước rồi, chắc chẳng bao lâu nữa, Mạc Nam Vương thị chúng ta sẽ tổ chức Tử Phủ yến nhỉ?” Vương Thủ Triết thuận miệng hỏi.
“Hắc hắc, tứ gia gia quả nhiên thính tai tinh mắt.” Vương Thất Hải lấy Linh quả cắn một miếng, nói: “Ý của Cửu lão thái gia là chờ vững chắc cảnh giới một chút, qua năm ba năm nữa rồi mới tổ chức Tử Phủ yến.”
Vương Định Tân là người kế nhiệm Tử Phủ giao thế do Mạc Nam Vương thị bồi dưỡng, bây giờ đã gần ba trăm tuổi rồi. Chính là cấp độ thanh tráng niên trong hàng tu sĩ Tử Phủ cảnh. Việc thăng cấp thành công của ông ấy có nghĩa là Tử Phủ giao thế của Mạc Nam Vương thị vô cùng thuận lợi, ít nhất có thể kéo dài huy hoàng vài trăm năm.
Chỉ có điều đáng tiếc là lão tổ thứ nhất của Mạc Nam đã gần bảy trăm tuổi rồi, e là thọ nguyên không còn bao lâu nữa. Bởi vậy, bây giờ cách cục này của Mạc Nam Vương thị vẫn chưa được gọi là cường Ngũ phẩm song Tử Phủ.
“Tới chừng đó, ta sẽ đích thân tới Mạc Nam Vương thị một chuyến, chúc mừng Định Tân cửu bá.” Vương Thủ Triết cũng rất vui về chuyện này, tông thân Vương Định Hải trở thành Tử Phủ, dĩ nhiên là một chuyện rất vinh quang.
“Thất Hải chắc chắn sẽ chiêu đãi Tứ gia gia thật tốt.” Vương Thất Hải nhiệt tình tràn trề, chỉ là bỗng dưng, thần sắc của hắn chợt ảm đạm thương xót nói: “Chỉ là Thiên Diễm tiên tử của Thiên Diễm Phảng đã đi đâu rồi không biết. Nếu không còn có thể mời Tứ gia gia cùng du lãm hồ Động Tra Tra lần nữa. Thiếu đi hồ Động Tra Tra của Thiên Diễm tiên tử, đã không còn linh hồn nữa.”
“Dô, không ngờ Vương Thất Hải ngươi còn rất nhớ nhung ta?” Một giọng nói âm u lạnh lẽo vang lên phía sau lưng.
Vương Thất Hải vội quay đầu nhưng lại như bị sét đánh. Nữ tử kia mặc váy dài băng lam, đeo mạn che mặt thần bí, ánh mắt vóc người, không phải là Thiên Diễm tiên tử thì là ai?
“Sao có thể?” Vương Thất Hải nhìn Thiên Diễm, lại nhìn Vương Thủ Triết, bất giác hít một ngụm khí lạnh, đầu óc ong ong.
Tứ gia gia, người, người, người lại nạp Thiên Diễm tiên tử làm thiếp?
Thân là một thiên kiêu của thế gia Ngũ phẩm, người có thể khiến Vương Thất Hải bái phục không nhiều. Thậm chí ngay cả Định Tân lão tổ đã hoàn thành Tử Phủ giao thế trong gia tộc, Vương Thất Hải cũng cảm thấy cũng chỉ như thế, dù sao thì tương lai hắn cũng có xác suất lớn trở thành Tử Phủ.
Thế nhưng Tứ gia gia Vương Thủ Triết của hắn lại hết lần này tới lần khác chấn động tâm linh non nớt của hắn. Từ bái phục ban sơ, đến kính nể, cho tới bây giờ, Vương Thất Hải có cảm giác kích động muốn phủ phục sát đất quỳ lễ.
Tứ gia gia âm thầm lặng lẽ…Làm việc lại…bá đạo như vậy.
“Bốp!” Vương Thủ Triết tiện tay điểm chỉ, khí kình nổi lên, cách không đánh hắn một cái.
Tiểu tử này, cả mặt đều là biểu cảm gợi đòn, không đánh không được.
“Tiên tử làm khách ở Trường Ninh Vương thị ta một khoảng thời gian.” Vương Thủ Triết tỏ vẻ nghiêm túc giải thích: “Thất Hải ngươi đừng nghĩ bậy bạ, ta không có quan hệ gì với tiên tử.”
“Thủ Triết công tử.” Thiên Diễm tiên tử trợn mắt với Vương Thất Hải, sau đó tiên tư phiêu nhiên tới trước mặt Thủ Triết, đưa một bát canh tới: “Ban nãy, khi chiêu đãi mẫu tộc, tỷ tỷ vẫn không quên bảo thiếp thân hầm chút canh tẩm bổ cho công tử, công tử uống nhân lúc còn nóng đi.”
“Tiên tử là khách quý, chút chuyện vụn vặt này…”