Chương 1054: Thái gia gia của ta là Vương Thủ Triết (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1054: Thái gia gia của ta là Vương Thủ Triết (2)

Người được gọi là “Thất Tiểu công tử” chính là một thiếu niên bé nhỏ có gương mặt trẻ con. Hắn mặc cẩm y may bằng vải bông vân văn, hông buộc thắt lưng ngọc, chân mang kiếm lữ mà lưng đeo linh ngọc, một dáng vẻ tiểu công tử ca của gia đình phú quý điển hình.

Thân phận của tiểu công tử ca này không đơn giản, hắn chính là đích mạch trưởng trọng tôn nhi đương thời của Trường Ninh Vương thị, Vương An Nghiệp, chính là lão thất trong đời chữ An của Vương thị, vì vậy nhân xưng Thất Tiểu công tử.

Chẳng những vậy, mẫu tộc của hắn cũng có lai lịch bất phàm, mẫu thân Tiền Vũ Nhu là đích mạch tôn nữ của tộc trưởng đương thời thuộc Lũng Tả Tiền thị. Thân mang thân phận của hai đại đích trưởng mạch Vương thị và Tiền thị, nghĩ cũng biết thân phận của Vương An Nghiệp cao cỡ nào?

Vì vậy, ngoại trừ hai tiểu tư cơ linh ở phía sau hắn, xuất hành ra ngoài còn có hai gia tướng Linh Đài cảnh bảo vệ hầu hạ ở ngoài sáng.

Mà trong tối lại có một vị gia tướng tộc lão Thiên Nhân cảnh tới từ Tiền thị chăm nom suốt hai mươi canh giờ. Có thể thấy, ngay cả Tiền thị cũng cực kỳ coi trọng huyết mạch ngoại đích này.

Đãi ngộ bảo vệ cấp độ này, cả Vương thị chỉ có mỗi mình hắn.

Chỉ thấy Vương An Nghiệp chắp tay sau lưng, chán chường hỏi một câu: “Nghe nói gần đây Lưu Lý Chính đã nạp tiểu thiếp? Chúc mừng chúc mừng.”

Tuy Vương An Nghiệp mới chín tuổi, cũng thường theo thái gia gia Vương Thủ Triết học hỏi, Vương thị Tộc Học cũng theo suốt ba năm, dĩ nhiên khác hài tử bình thường, nói ra thì rất có dáng vẻ chín chắn trưởng thành.

“Đây…” Lưu Lý Chính lập tức nhễ nhại mồ hôi, ban nãy hắn ta còn đang buồn bực, tại sao đường đường là đích trưởng trọng tôn của Vương thị lại thị sát Thôn Học trong thôn nhỏ bé này.

Đối mặt với uy áp cỡ này, Lưu Lý Chính phập một tiếng quỳ lạy: “Thất Tiểu thiếu gia, ta, đều do ta hồ đồ. Không nên dùng thủ đoạn cưỡng chế nạp Triệu tiểu nương tử làm thiếp…Ti tiện…”

“Được rồi được rồi.” Vương An Nghiệp hơi thiếu kiên nhẫn xua tay: “Ngươi không cần nói với bổn thiếu gia những thứ này, ta mới chín tuổi, cũng nghe không hiểu những chuyện bẩn thỉu dó. Nếu không phải Triệu học tỷ trong Tộc Học tìm ta kêu oan, bổn công tử…Ngươi đã thừa nhận thì tốt…Vương Hạnh.”

“Có tiểu nhân.” Tiểu tư Vương Hạnh lanh lẹ ra khỏi hàng, hung hăng nhìn Lưu Lý Chính: “Thiếu gia, xử lý tên xấu xa này như thế nào?”

“A, thái gia gia nói, cho dù là rác rưởi cũng có tác dụng nhất định. Ta cũng nghe gia gia nói, khi Thanh La vệ khai hoang có một vùng hải vực tên vịnh Phong Bạo cực kỳ khó chơi.” Vương An Nghiệp hơi cân nhắc nói: “Vậy thì mua cho hắn một vé phi liên, đưa tới vịnh Phong Bạo phát huy nhiệt lượng thừa đi.”

“Thiếu gia anh minh.” Vương Hạnh nắm lấy Lưu Lý Chính.

“Tha mạng, tiểu công tử tha mạng, ta không dám nữa, không dám nữa.” Lưu Lý Chính khóc lóc thảm thiết nói: “Ngài, ngài không có quyền xử ta. Ta là Lý Chính, ta, ta là tiểu lại do trấn thủ phủ bổ nhiệm.”

“Hóa ra còn là tiểu quan, vậy phải tường quy tắc, tuân luật pháp rồi.” Vương An Nghiệp xoa cằm nghiêm túc nói: “Hình như lục thái gia gia của ta đã điều nhiệm Trường Ninh thành thủ rồi. Đã vậy, đưa tới thành thủ phủ thẩm vấn trước, sau khi chứng cứ xác thực sẽ đưa tới vịnh Phong Bạo ở biển Thanh La.”

Giải quyết dứt khoát.

Lưu Lý Chính đang khóc la, trong miệng bị nhét vải rách, bị gia tướng kéo xuống trói lại, cả đời này không còn cơ hội trở mình nữa.

Một canh giờ sau.

Vương An Nghiệp nhấm nháp ăn gà nướng và dâu trong một chiếc xe ngựa do Linh Ngưu kéo, những thứ này đều là quà cảm tạ của các thôn dân. Hắn đều từ chối mấy thứ quý trọng, chỉ lấy đồ ăn vặt và tảng đá kỳ lạ.

“Thiếu gia, ngài thật tốt bụng, chỉ vì chút chuyện cỏn con này mà đích thân tới chủ trì công đạo cho bình dân.” Tiểu tư nịnh nọt nói.

“y…” Vương An Nghiệp thở dài: “Đây há có thể nói là chuyện cỏn con chứ? Thái gia gia từng nói, đê ngàn dặm vỡ vì ổ kiến, chớ thấy chuyện nhỏ mà không làm.”

“Huống chi, Vương An Nghiệp ta thân là đích trưởng trọng tôn, cũng chẳng làm được đại sự gì, chỉ có thể ngoan ngoãn đợi kế thừa đại nghiệp gia tộc. Ầy, kiểu cuộc đời nhàm chán tẻ nhạt này, không làm chút chuyện tốt giải khuây, lẽ nào còn học làm trai hư sao?”

“y, hình như khối đá này hơi cổ quái. Vương Hạnh, cắt ra.”

Một khối đá do các thôn dân tặng bị cắt ra, bên trong lộ ra linh thạch sáng lấp lánh…

“Thiếu gia, không ngờ là linh thạch. Lẽ nào đằng sau Đông Bang thôn nhỏ bé này còn giấu mỏ linh thạch? Lần này phát tài rồi.” Tiểu tư vui mừng nói.

“Mỏ linh thạch à, cũng được. Lâu như thế rồi chưa bị phát hiện, có lẽ chỉ là mỏ linh thạch cỡ nhỏ thôi, bẩm báo gia tộc cho người tới thăm dò đi.” Vương An Nghiệp không hề có cảm giác hưng phấn, ngược lại có hơi chán nản.

“Vâng, thiếu gia. Vậy tiếp theo ngươi định về chủ trạch sao?” Tiểu tư đã quen với tính cách của thiếu gia nhà mình, dù sao thiếu gia nhà mình đi tới đâu cũng có thể gặp được chuyện tốt, cũng không để bụng mấy.

“Gần đây trong lòng có hơi phiền não, đến trạm dịch phi liên của Tân An trấn, ngồi phi liên tới Bách Đảo vệ ngắm mặt trời mọc giải khuây.” Vương An Nghiệp còn nhỏ tuổi, nhưng lại giống như đã chán ngấy với cuộc sống tẻ nhạt vô vị: “Sau đó thuận đường tới Tây Bắc vệ một chuyến ngắm mặt trời lặn, sau đó…Thuận đường tới Lũng Tả quận thành thăm ngoại tổ phụ, thái ngoại tổ phụ. Ô, còn có tam thái gia gia và thất thái gia gia.”