Chương 1055: Thái gia gia của ta là Vương Thủ Triết (3)
Tiểu tư toát mồ hôi lạnh, đây gọi là thuận đường sao? Hành trình của thiếu gia đã đâm xuyên Lũng Tả quận rồi! Có điều mệnh lệnh của thiếu gia không thể không tuân, dù sao cũng có gia tướng Linh Đài cảnh và hộ vệ Thiên Nhân cảnh chăm sóc, dựa vào thân phận của thiếu gia, sợ là ở Lũng Tả quận không ai dám đụng tới hắn.
Linh thú kéo xa liên, một đường hoan lạc tới trung tâm Tân An trấn.
Vào lúc này, Tân An trấn.
Bất tri bất giác, đã mấy chục năm kể từ khi “Thủ Triết quan” khánh thành. Tân An trấn từng bách phế đãi hưng (*), bây giờ cũng đã trở thành một đại thành trấn đông đúc, ngày càng phồn vinh.
(*): rất nhiều chuyện bị gác lại chờ thực hiện.
Thứ duy nhất vẫn không đổi chỉ có “Thủ Triết quan”.
Thành quan cao mười mấy trượng, rộng mấy trượng nguy nga mà hùng vĩ, giống như một con giao long màu xám khói nối tiếp giữa sơn mạch, dài tới mười dặm. Đứng ở “Thủ Triết quan” nhìn ra, vốn không thấy điểm kết thúc.
Nó giống như một rãnh trời, ngăn cách nội vực với ngoại vực.
Cách một vách ngăn chính là hai thế giới.
Sau “Thủ Triết quan”, ở gần đó chính là trấn thủ phủ của Tân An trấn.
Thủ cương vệ thổ, bảo cảnh an dân vốn chính là chức trách của trấn thủ phủ. Để bảo vệ thành quan không mất, trấn thủ phủ xây dựng cách “Thủ Triết quan” rất gần. Trên căn bản, bên trong trấn thủ phủ, chỉ cần mở cửa ra thì có thể thấy ngay Thủ Triết quan sừng sững cao ngất.
Mà giữa trấn thủ phủ và Thủ Triết quan còn có một Ủng thành.
Trong Ủng thành thiết lập “Giao Dịch ty”, chuyên phụ trách quản giáo giao dịch qua lại.
Tán tu từ ngoại vực thăm dò về, có thể lãnh bản hiệu dựng sạp ở đây, bán những vật phẩm do mình thăm dò được ở ngoại vực.
Hễ là người tiến hành giao dịch trong Ủng thành, chỉ cần giao nộp nửa phần thuế nước, nửa phần thuế thế gia. Chỉ cần giao nộp thuế giao dịch, không cần nộp thuế quan.
Nếu thực hiện giao dịch ngoài Ủng thành, dựa theo luật pháp Đại Càn, giao nộp hai phần thuế giao dịch, khi vào quan còn phải nộp một phần “thuế quan” cho Trường Ninh Vương thị, làm khuyến khích cho Vương thị khai mở quan này.
Cũng vì tồn tại quy tắc này, trừ phi là vật phẩm rất đáng tiền. Nếu không phần lớn tán tu đều sẽ lựa chọn trực tiếp xuất thủ đồ vật trong Ủng thành.
Tòa Ủng thành này cũng vì vậy mà trở thành trung tâm mậu dịch và trung tâm tụ tán vật tư cực kỳ náo nhiệt, mỗi ngày đều có vô số tán tu ra ra vào vào ở đây, bày sạp bán hàng, cũng có vô số chưởng sự thế gia tới đây mua vật tư.
Cho dù là cả Tân An trấn cũng hiếm có nơi nào náo nhiệt hơn nơi này.
Giữa trưa, mặt trời chói mắt treo cao vút trên thiên đỉnh, tỏa ra nhiệt độ bỏng rát, âm ảnh do Thủ Triết quan chiếu xuống chỉ che phủ một vùng nhỏ của Ủng thành, phần lớn vị trí đều lộ ra dưới ánh mặt trời.
Lúc này chính là lúc nóng nhất trong ngày của Ủng thành, cũng là lúc người trong Ủng thành thưa nhất.
Bận rộn hơn nửa buổi sáng, tán tu bày sạp hiếm có thời gian nghỉ ngơi, dứt khoát dọn sạp, tụm ba tụm bảy ngồi tán gẫu.
“Phải nói Thủ Triết quan này nha, thật sự đỉnh.” Một tán tu đầu vuông tai lớn dùng vải nhựa lau chùi trường đao tinh cương của mình, trong miệng cảm khái lia lịa: “Ta ở đây ngót ba mươi mấy nă rồi, tận mắt thấy bốn lần thú triều. Chậc chậc chậc, ngăn chặn thật sự quá dễ dàng. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, đánh chết ta cũng không tin thú triều còn có thể được ngăn chặn dễ dàng như thế.”
“Là bản thân thú triều không lớn nhỉ.” Tán tu bên cạnh không để ý tiếp lời: “Ta nghe nói “Thủ Triết quan” này từ lúc xây dựng tới khánh thành tốn hết mười năm. Xây nhanh như vậy, có thể kiên cố tới đâu chứ?”
“Này, thật sự cho rằng lão tử chưa từng nhìn thấy thú triều?” Tán tu tai to khinh thường trừng mắt với hắn ta: “Nếu nói quy mô, hai lần thú triều gần đây cũng có trên trăm con hung thú, quy mô chẳng hề nhỏ chút nào, kết quả ngay cả cổng thành cũng không xông phá được. Thế này còn không kiên cố, vậy thế nào mới tính là kiên cố?”
“Hơn nữa, phẩm giai của mấy con hung thú tham gia thú triều cũng không thấp, ta tận mắt thấy hung thú ngũ giai có tận ba bốn con. Nếu ở chỗ khác thì đã xảy ra chuyện lớn rồi.”
Nói xong, hắn không nhịn được sa vào trong hồi ức.
“Lần gần đây, ta đứng trên đầu thành, tận mắt thấy một con Liệt Địa Cự Hổ ngũ giai giẫm thành môn quan gầm rú bổ nhào lên. Khi đó, trong tay ta còn đang cầm cung tiễn do Vương thị phát, cả người bị dọa tới ngu luôn, ngay cả trốn cũng quên trốn.”
“Sau đó, ta nhìn thấy một đạo nhân ảnh từ trên trời đáp xuống, uyển chuyển vung nhẹ một kiếm như thế, con Ban Lan Hổ ngũ giai đó đã bị đông thành tượng băng ngay lập tức, sau đó chém thành hai khúc từ chính giữa.”
Hắn vừa nói vừa khua tay múa chân, cả người đều đắm chìm vào trong cảm giác chấn động và kích động khi đó.
Tán tu bên cạnh vốn không tin tưởng mấy nhưng thấy hắn nói chân tình thật ý như vậy, không khỏi cũng tin mấy phần.
Trong vài tán tu khác, có người đột nhiên phản ứng lại: “Huyết mạch băng hệ hiếm lắm, đừng nói là thực lực có thể một kiếm băng phong hung thú ngũ giai. Shh! Lẽ nào cái người mà ngươi nhìn thấy là vị lão tổ kia của Trường Ninh Vương thị?”
“Vị kia?”