Chương 1056: Thái gia gia của ta là Vương Thủ Triết (4)
“Còn có thể là ai nữa? Đương nhiên là Lung Yên lão tổ rồi!” Vừa nhắc tới bát quái, tên tán tu kia lập tức có tinh thần hẳn: “Các ngươi không biết chứ, năm xưa, vị lão tổ này bị trọng thương, rất nhiều người đều nói bà ta không sống được mấy năm nữa. Kết quả các ngươi đoán xem? Vào lúc đó, Vương thị xuất ra Thủ Triết gia chủ…”
Đang nói, một tiểu công tử dẫn theo vài hộ vệ, xuất hiện trong đám tán tu.
Tiểu công tử đó ra tay cực kỳ hào phóng, chỉ cần nhìn thấy đồ tốt, cũng không trả già mà trực tiếp mua luôn. Sau đó, cho vào nhẫn trữ vật sâu không thấy đáy.
Loại này vừa nhìn đã biết là đồng tử phá gia giáng lâm.
Các tán tu bày sạp đều ngừng chém gió, vội vàng lấy ra hết đồ tốt trong rương, nhao nhao đưa tới bên cạnh tiểu công tử kia, giống như hiến bảo nói: “Tiểu công tử, độc giác của Vọng Nguyệt Man Tê, hung thú tứ giai này chính là trân phẩm luyện chế linh khí hoặc là luyện dược, chỉ mất bốn, không, ba ngàn càn kim.”
Tán tu kia cũng muốn hét giá nhưng bị gia tướng Linh Đài cảnh bên cạnh tiểu công tử đó trừng một cái, lập tức nuốt lại giá ảo, báo ra giá cả cao hơn giá thật xíu xiu.
Lời vừa dứt, tiểu công tử kia đã thu Vọng Nguyệt Man tê vào, sau đó lại có một tiểu tư trả tiền.
Trong thời gian ngắn, hắn đã mua vài vạn càn kim vật tư. Nhưng trong lòng còn đang tính toán, thất thái gia gia phải luyện đan, phải cho ông ấy nguyên liệu luyện đan tốt một chút.
Đã có quà cho ngoại tổ phụ rồi, nhưng quà cho thái ngoại tổ phụ…Ầy, đau đầu.
Lũng Tả quận có một mớ thân thích, Thất Tiểu công tử hắn đi thăm, há có thể đi tay không? Huống chi, lần nào đi thăm, không phải mang một phần quà đi rồi mang chín phần quà về?
Ở gần đó, mấy tán tu Linh Đài cảnh có sắc mặt hơi hung tợn thấy cảnh này, nhìn nhau, sau đó đã đưa ra quyết định nào đó.
“Tiểu thiếu gia, đây là trứng của linh cầm hệ băng lục giai Nguyên Thủy Linh Hạc mà bọn ta liều chết nhặt về trong hồ nước ở ngoại vực…Vật này có duyên với ngài, chỉ lấy ngài ba mươi vạn càn kim.”
Tuy trong lòng đám tán tu này thấp thỏm nhưng đã định làm xong chuyến này thì sẽ dùng tốc độ nhanh nhất cao chạy xa bay, cả đời này cũng không tới Tân An trấn nữa.
“Nguyên Thủy Linh Vân? Hay cho một diệu ba linh động, ẩn chưa sinh cơ vô hạn.” Tiểu công tử dừng bước, rất có hứng thú nói: “Quả thực có mấy phần giống với trứng của Nguyên Thủy Linh Hạc, ba mươi vạn chẳng phải quá rẻ sao?”
“Thiếu gia tuệ nhãn như đuốc, có câu bảo vật tặng anh hùng, chỉ có tiểu thiếu gia…” Mấy tên tán tu mừng rỡ.
Nhưng lời còn chưa nói xong đã bị tiểu công tử cắt đứt: “Chỉ đáng tiếc, các ngươi quá vô văn hóa, chưa từng thấy trứng Nguyên Thủy Linh Hạc thật. Trứng của Nguyên Thủy Linh Hạc thường nặng hơn hai cân. Mà trứng này, hai đầu tà tà, ngay cả một cân cũng chưa tới. Khả năng cao là trứng ngỗng cỡ lớn nhỉ? Ầy, tán tu thời này, ngay cả làm giả cũng không dụng tâm.”
“Đây đây đây…” Mấy tán tu lập tức nhễ nhại mồ hôi, sau khi bị bắt thóp, vội vàng cười xuề xòa: “Có lẽ là chúng ta lầm, tiểu công tử thật là pháp nhãn vô biên…Cáo từ, cáo từ.”
Trong lòng không khỏi tức giận chửi rủa, ai khi không có thể nhìn thấy trứng Nguyên Thủy Linh Hạc chứ? Bọn họ đã nhặt được một quả trứng không biết tên này, mạo xưng Nguyên Thủy Linh Hạc mà thôi.
“Khoan đã.” Tiểu công tử thở dài nói: “Tuy lừa gạt không thành nhưng bịp bợm số tiền lớn như vậy, tội danh này không nhỏ đâu.”
“Thế này đi, vịnh Phong Bạo ở biển Thanh La thiếu người, phạt các ngươi đi ba năm. Vương Hạnh, ngươi sắp xếp đi, miễn phí tặng bọn họ mấy tấm vé phi liên.”
Đùa chắc? Mấy tán tu nhìn nhau, ném trứng ngỗng cỡ lớn xuống, sau đó bỏ trốn. Nhưng còn chưa bay được bao xa đã có một đạo khí tức của tu sĩ Thiên Nhân cảnh bạo phát ra: “Mấy tên bịp các ngươi mù mắt rồi, Thất Tiểu công tử tặng vé phi liên cho các ngươi là nể mặt các ngươi lắm.”
Rất đương nhiên, mấy tán tu Linh Đài cảnh có thực lực tầm thường kia bị bắt sống, sau đó dựa theo chỉ thị của tiểu công tử, chắc chắn sẽ đưa tới vịnh Phong Bạo.
Các thương hộ tán tu còn lại đều nhìn nhau, vô cùng kinh sợ.
Rốt cuộc vị thiếu công tử này có lai lịch gì? Còn mang theo hộ vệ Thiên Nhân cảnh bên người…
Đây chẳng phải là hiếp người sao?
Sau đó, Vương An Nghiệp mua được một đống quà lớn với cái già rất phù hợp, tổng giá trị không thấp hơn mười mấy vạn càn kim.
Sau nửa canh giờ, trên phi liên tới Bách Đảo vệ, Vương An Nghiệp tựa vào cửa sổ, nhìn tầng mây cuồn cuộn, mặt không biểu cảm mà chán chường. Kiểu cuộc sống vô ưu vô lo, thoáng nhìn đã có thể nhìn thấy đích này thực sự quá tẻ nhạt.
Chỉ có thể làm chút chuyện trừ gian diệt ác, điều chỉnh cuộc đời tẻ nhạt một chút.
Bỏ đi bỏ đi!
Vừa nãy đã nướng cái trứng ngỗng to kia, ăn trứng giải sầu thôi.
Vương An Nghiệp lấy cái “trứng ngỗng to” kia, ánh mặt trời trên bầu trời trong veo xuyên qua cửa sổ thủy tinh, rơi lên trứng ngỗng to, Nguyên Thủy Linh Vân trên trứng ngỗng bỗng nở rộ lên,gần như sáng mù mắt của Vương An Nghiệp.
“Khoan đã! Đây là Nguyên Thủy đạo vân?” Vương An Nghiệp sờ cằm suy nghĩ: “Màu trứng sặc sỡ, hai đầu tà có đốm đen, nặng cỡ một cân, trời sinh có Nguyên Thủy đạo vân. Lẽ nào…Đây là?”