Chương 1057: Công tử thế vô song (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1057: Công tử thế vô song (1)

“Trứng của Nguyên Thủy Thiên Tước, linh cầm thất giai?”

“Chúc mừng thiếu gia, chúc mừng thiếu gia.” Tiểu tư và hộ vệ bên cạnh đều lần lượt chúc mừng, ngay cả hộ vệ Thiên Nhân cảnh ngồi trong góc cũng liếc nhìn mãi, mệnh của Thất Tiểu công tử này cũng quá tốt rồi nhỉ?

“Ly Dao cô nãi nãi vừa hay là Nguyên Thủy huyết mạch, thuận tiện tới Học Cung một chuyến, tặng bà ấy, sau khi trứng nở làm sủng vật nuôi chơi.” Vương An Nghiệp suy tư một lúc, quyết định vận mệnh của nó.

Tiểu tư Vương Hạnh bên cạnh yếu ớt hỏi: “Tiểu thiếu gia, vậy mấy tên tán tu phạm tội lừa gạt kia? Vẫn sắp xếp tới vịnh Phong Bạo ở biển Thanh La chứ?”

“A, thái gia gia từng nói, phạm tội chưa thành mà không phải do bản thân họ chủ động chấm dứt. Bản thân bọn họ bị lừa, vậy không ảnh hưởng tội danh.”

Tiểu tư Vương Hạnh lập tức cảm thấy mấy tán tu Linh Đài cảnh kia oan uổng chết được, chẳng những bị lừa mất bảo bối, còn ngu xuẩn to gan đi lừa Thất Tiểu công tử…Bọn họ vốn không biết, Thất Tiểu thiếu gia là ai!

Thứ gọi là trứng của linh cầm thất giai, cho dù vô cùng trân quý nhưng đối với quý công tử Vương An Ngiệp mà cả Lũng Tả quận phải nhắc tới mà nói cũng chẳng to tát gì.

Dù sao thì sau khi một con Nguyên Thủy Thiên Tước nở ra, muốn bồi dưỡng tới thất giai, độ khó không giống bình thường. Tài nguyên và thời gian tiêu hao đều là con số trên trời.

Có lẽ Tử Phủ thế gia bình thường sẽ coi như bảo vật, dành ra vài thế hệ bồi dưỡng ra một con Thiên Tước lão tổ thất giai. Nhưng Vương thị vốn không thiếu thiên kiêu, thậm chí cũng không thiếu đại thiên kiêu…

Sau chuyện chen ngang vụn vặt này, phi liên thuận theo An Giang đi thẳng tới Đông Hải vệ, sau khi nghỉ ngơi một lúc, lại thuận theo lộ tuyến hàng hải bay thẳng tới Bách Đảo vệ.

Theo lý mà nói, xuất phát từ Tân An trấn đi Bách Đảo vệ, có một lộ tuyến chạy thẳng gần nhất. Chỉ là lộ tuyến đó cần xuyên qua ngoại vực chưa khai hoang, phi liên bay quá nguy hiểm.

Sau khi tới Bách Đảo vệ.

Vương An Nghiệp trực tiếp vào ở một tiểu đảo có phong cảnh ưu mỹ, ở đây có biệt viện hải cảnh tư nhân do Vương thị đầu tư, chuyên cung cấp cho tộc nhân Vương thị dùng để giải khuây, điều dưỡng. Thất Tiểu công tử tới rồi, dĩ nhiên là nhận được đãi ngộ tốt nhất.

Hắn cũng không làm gì khác, cứ nhàm chán ở bên biển cho chim biển ăn, sau đó nghiêm chỉnh ngắm mặt trời mọc một lần.

Biển cả rộng lớn, mặt trời mọc rất đẹp.

Tiểu công tử ngồi xếp bằng trên phá thạch, nội tâm bình tĩnh không chút gợn sóng đó sinh ra một tia rung động, sau khi cảm ngộ, có chút lĩnh ngộ đối với kiếm ý. Đáng tiếc, tu vi của hắn còn thấp, không phát huy hoàn toàn những kiếm ý lĩnh ngộ được.

“Tảng đá này tên là Ngộ Kiếm Thạch đi.” Vương An Nghiệp rút kiếm, kiếm xuất như rồng, xiêu xiêu vẹo vẹo trên phá thạch chạm khắc mấy chữ lớn, sau đó hài lòng tán thưởng.

Tiểu tư và hộ vệ ở bên cạnh, chậc chậc kinh thán không thôi: “Tiểu thiếu gia còn trẻ đã lĩnh ngộ được kiếm ý sơ kỳ, tương lai xô ngã đồng bối, đẫm máu thiên kiêu.”

“Uầy, một người vô địch thì có tác dụng gì? An Nghiệp ta thân là người kế thừa gia nghiệp, vốn không tới phiên ta động thủ.” Vương An Nghiệp không vui không buồn lắc đầu nói: “Huống chi thái gia gia từng nói, một người cường đại không khó, cái khó là một gia tộc đời đời sinh sôi không ngừng, trở nên cường thịnh.”

“Tiểu thiếu gia anh minh…” Nịnh nọt như sóng.

Lúc Vương An Nghiệp định rời đi, một trận sóng gió cỏn con vỗ tới, xao động trên bờ biển, mưa đổ xuống một vùng duy mỹ.

“Này?” Vương An Nghiệp nhìn bờ biển, có một thứ to lớn đen đen đang phát ra màu đen ngũ sắc rực rỡ dưới ánh mặt trời: “Vương Vận, dẫn hộ vệ đi vớt lên xem xem, nếu là rác thì thiêu hủy, tránh ô nhiễm biển.”

“Vâng, công tử.” Tiểu tư Vương Vận dẫn gia tướng hì hục vợt một đám bồng bềnh đen ngòm, nặng tới vài trăm cân kia lên.

“Đen như mực, gặp ánh sáng hiện ra màu sắc, đây chính là Ngũ Thải Ban Lan Hắc trong truyền thuyết.” Vương An Nghiệp cắt một khối nhỏ, khẽ ngửi rồi nói: “Tanh nhớp mang theo vị đắng, nhưng lại trầm hương xa xôi, khả năng cao thứ này là Long Kình Tiên Hương trong truyền thuyết.”

“Thiếu gia, khi ta bồi đọc cũng từng thấy miêu tả về Long Kình Tiên Hương, thứ này chính là hương liệu cực phẩm, lại có thể luyện chế một số đan dược đặc biệt.” Tiểu tư Vương Vận hơi nghi hoặc nói: “Nhưng, đa số Long Kình Tiên Hương chỉ nặng hơn mười cân, nhưng thứ này lại nặng tới vài trăm cân, lẽ nào có điểm kỳ quặc gì đó?”

“Trên cổ tịch Khí Linh ghi chép từng ghi, Long Kình là cự vật trong biển, Long Kình Tiên Hương sản sinh trong vị bộ của nó rất trân quý. Do Long Kình thất giai sản sinh ra đa số đều vài cân tới mười cân, bát giai đa số là ba năm mười cân. Chỉ có Long Kình Tiên Hương do Long Kình vương cửu giai sản sinh ra mới có thể to tới trăm cân…”

“Vậy hàng trăm cân này…Chẳng lẽ là…” Vương Hạnh và Vương Vận nhìn nhau.

“Không sai, có lẽ là do Long Kình vương thập giai sản xuất.” Vương An Nghiệp bình tĩnh nói: “Thứ này đáng chút tiền, thất thái gia gia nhất định sẽ rất thích.”

Đáng chút tiền?