Chương 1058: Công tử thế vô song (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1058: Công tử thế vô song (2)

Hai hộ vệ Linh Đài cảnh, thậm chí hộ vệ Thiên Nhân cảnh trong tối chiếu xem đều suýt chút ngã chết, cách biệt giá trị quan của mọi người lớn như vậy sao?

Có điều, điều này đối với Thất tiểu thiếu gia mà nói thì thật sự đúng là vậy.

Hết cách, ai bảo hắn là kết tinh của hai đại đích trưởng mạch của Tiền thị và Vương thị, hơn nữa đây còn là hai gia tộc rất giàu có.

Có điều, điều khiến các hộ vệ bội phục hơn là bất luận Thất Tiểu công tử đi tới đâu đều giống như sẽ nhặt được đồ tốt. Chỉ là vận khí lần này cực kỳ tốt, hời lớn…

“Số càn kim này chia cho các đệ huynh và Tiền lão.” Vương An Nghiệp thuận tay lấy ra một xấp càn kim phiếu.

“Đa tạ thiếu gia ban thưởng.” Sau đó, các hộ vệ đều cười vui hớn hở chia tiền, trong đó dĩ nhiên phần dày nhất đưa tới tay hộ vệ Tiền lão Thiên Nhân cảnh.

Theo Thất Tiểu công tử làm việc rất đã, lương vốn có mỗi năm không thiếu phần nào, còn thi thoảng có thể nhận được thưởng hậu hĩnh. Quan trọng nhất là còn vô cùng an nhàn, dù sao thì trong Lũng Tả quận này, sợ là không có ai dám trêu chọc Thất Tiểu công tử.

Ngoài ra, tiền đồ của bọn họ cũng mạnh hơn các gia tướng Linh Đài cảnh khác, đợi thiếu gia của bọn họ trưởng thành, có thể dần gánh vác sự vụ trọng yếu của gia tộc. Tới chừng đó, những tiểu tư hộ vệ như bọn họ sẽ được trọng dụng.

Vì vậy, tiểu tư và hộ vệ có thể theo hầu Vương Thủ Nghiệp đều là tinh anh được lựa chọn kỹ càng.

Sau khi thu thập xong Long Kình Tiên Hương, Vương An Nghiệp liền dựa theo kế hoạch, đến thảo nguyên Tây Bắc vệ ngắm mặt trời lặn.

Phi liên nhanh chóng đáp xuống Tây Bắc vệ mang phong cách phóng khoáng rộng mở. So với sáu vệ phía Nam có thủy đạo đan xen, coi trồng ruộng nuôi tằm làm chính, năm vệ phía Tây Bắc lại có đất đai rộng lớn, lấy ngành chăn nuôi và sản nghiệp khoáng trữ lượng nhỏ làm chính.

Thảo nguyên rộng lớn mênh mang vô tận, tà dương của mặt trời lặn chiếu trên thảm cỏ, nhuộm thành từng vùng đỏ rực rỡ.

Nội tâm an tĩnh của Vương Thủ Nghiệp xẹt qua một tia sóng gợn rung động, khoảnh khắc này, hắn hiểu rồi. Các hộ vệ tiểu tư rón ra rón rén nấp ở phía xa, sợ quấy rầy thiếu gia lĩnh ngộ.

Sau vài canh giờ, hắn chậm rãi mở mắt, nội tập tinh thuần như băng.

Đêm đã khuya, ánh trăng sáng tỏ.

Hai con ngựa một lớn một nhỏ như ánh tráng sáng tỏ, không biết từ khi nào đã xuất hiện ở bên cạnh hắn. Màu lông của chúng trắng toát không tỳ vết, mượt mà bóng bẫy mềm mại như tơ lụa hoàn mỹ. Trên đầu ngựa đẹp đẽ còn mọc một sừng như ngọc chất.

Điều khiến người ta chú ý là dưới sườn của chúng còn mọc ra một đôi cánh.

【 Ngọc Giác Thiên Mã 】

Đây là tinh linh thần bí sống ở vùng sâu trong đại thảo nguyên, là loài ngựa hoang dã cực kỳ hiếm thấy, ngẫu nhiên một thoáng kinh hồng (*) cũng sẽ thu hút mọi người vây xem và tìm kiếm. Trong truyền thuyết, chỉ có người có nội tâm thuần khiết không tì vết mới có thể được Ngọc Giác Thiên Mã thân cận và xem trọng.

(*): chỉ vội vã nhìn thoáng qua đã khiến người ta lưu lại ấn tượng rất sâu.

“A hí a hí.” Con Ngọc Giác Thiên Mã kia giống như vô cùng hứng thú với Vương An Nghiệp, đầu cọ tới co lui vào người hắn.

Vương An Nghiệp bật cười, dịu dàng vuốt lông cho nó, từ trong nhẫn trữ vật sâu không thấy đáy, lấy ra các loại lương rồi đút nó ăn.

Ngọc Giác Thiên Mã rất kén chọn với thức ăn.

Nhưng đồ ăn tồn trữ của Vương An Nghiệp lại rất nhiều, cuối cùng xác định, Ngọc Giác Thiên Mã rất hứng thú với 【 Thiên Tầng Linh Cao (bánh kem ngàn tầng) 】 do【 Băng Tinh Ngọc Lộ 】【 Nguyên Thủy Linh Qua 】 cùng với các loại linh mễ cao đoan hỗn hợp tạo ra.

Hì hục hì hục, Ngọc Giác Thiên Mã ăn rất vui vẻ, càng trở nên thân thiết với Vương An Nghiệp.

Chẳng mấy chốc, đại Ngọc Giác Thiên Mã a hí a hí giục hài tử đi nhưng tiểu Ngọc Giác Thiên Mã lại dường như có chút không muốn, a hí a hí đáp lời với mẫu thân, sau đó cọ cọ Vương An Nghiệp.

Đại Ngọc Thiên Mã nhanh lập tức quan sát Vương An Nghiệp và tiểu mã, sau đó giang cánh bay vào bầu trời.

Ánh mắt của tiểu Ngọc Giác Phi Mã tràn ngập vẻ không nỡ, nhưng không hề cất cánh theo mẫu thân, sau khi mẫu thân biến mất khỏi tầm nhìn, lúc này mới lưu luyến cọ cọ Vương An Nghiệp, ngẩng lên hí mấy tiếng.

“Đây là…?” Vương An Nghiệp chống cằm suy nghĩ một lúc: “Ngươi muốn ta nuôi?”

“A hí a hí!” Ngọc Giác Phi Mã vui thích trả lời, nhảy tưng tưng quanh Vương An Nghiệp.

“Được thôi.” Vương An Nghiệp lại móc ra vài món linh thực mà nó thích ăn. Sau đó, Ngọc Giác Phi Mã rất vui vẻ ăn lấy ăn để. Tựa như rất hài lòng với chủ nhân mới. Còn mẫu thân của nó đã bị nó quẳng ra chín tầng mây rồi.

Ở phía xa, các hộ vệ và tiểu tư đang ẩn nấp trong tối thấy cảnh này đều ngây ngốc.

Thế này cũng được?

Tiểu thiếu gia nhà bọn họ ngồi xếp bằng trên thảo nguyên đã gạt được một con Ngọc Giác Phi Mã trong truyền thuyết rồi?

Tuy sức chiến đấu của Phi Mã không phải là rất mạnh nhưng tốc độ di chuyển vô cùng nhanh, mấu chốt là vô cùng hiếm có, bất luận là đi tới đâu đều cực kỳ thu hút.

Tiểu thiếu gia nhà chúng ta thật sự là công tử thế vô song!