Chương 1059: Công tử thế vô song (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1059: Công tử thế vô song (3)

Cùng một khoảng thời gian.

Thánh địa Lăng Vân.

Huyền Miểu Phong.

Sau khi Công Dương Sách tạm thời rời đi, đỉnh núi vốn không nhiều khách tới thăm trở nên thưa thớt, hình thành đối lập rõ nét với sự náo nhiệt trong viện đệ tử từ nửa eo núi trở xuống.

Trên đỉnh núi, tòa cung điện nguy nga do kim chúc đúc thành kia vẫn lặng lẽ đứng đó như thường ngày, tỏa ra bá khí lẫm liệt tựa như có thể xé rách bầu trời.

Thế nhưng, đại khái không liên quan tới người, trong bá khí này cũng lộ ra cỗ thanh lãnh và cô tích không nói nên lời.

Hôm nay, Hiểu Nguyệt vẫn như mọi khi, chỉnh lý tin tức từ bên “Phá Hiểu” truyền về gần đây trong thiên điện.

Bỗng dưng, có một đạo hà quang màu bạch kim từ trong bầu trời xẹt qua, trong nháy mắt đã rơi xuống cổng cung điện. Đợi hà quang tản đi, một vị công tử bạch y dần bước ra từ trong đó, thả bước đi vào trong Huyền Miểu Cung.

Trong Huyền Miểu Cung có cấm chế, cấm chế vừa bị tác động, Hiểu Nguyệt đã lập tức phản ứng lại, mau chóng từ trong thiên điện ra ngoài tra xem tình hình.

Đợi đến khi nhìn thấy đạo nhân ảnh đang đi vào điện kia, mắt nàng ta sáng lên, lập tức nghênh tiếp, cúi người hành lễ với người đó: “Chủ nhân, người về rồi.”

Hóa ra vị công tử bạch y đến đây không phải là ai khác mà chính là chủ nhân của Huyền Miểu Cung này, Huyền Miểu thượng nhân Công Dương Sách.

“Đứng lên đi.”

Công Dương Sách tùy ý xua tay, sau đó thả bước đi vào nội điện.

Thấy ông ta ngồi xuống ghế chủ vị, Hiểu Nguyệt lập tức ân cần châm trà, ngâm trà cho ông ta, nhanh chóng dâng trà tới tay Công Dương Sách.

Nhìn thần sắc của ông ta, Hiểu Nguyệt cười hỏi: “Chủ nhân, xem ra chuyến đi tới Hàn Nguyệt Tiên Triều lần này rất thuận lợi?”

Tuy Công Dương Sách vẫn luôn giấu kín cảm xúc nhưng Hiểu Nguyệt theo ông ta gần hai trăm năm, dĩ nhiên có thể nhìn ra được lúc này tâm tình của hắn không tệ.

“Tuy quá trình có chút trắc trở nhưng may mà kết quả vẫn rất tốt.” Công Dương Sách nhận lấy chung trà, hồi tưởng đến thu hoạch trong chuyến này, khóe miệng cũng không khỏi nâng lên một ý cười.

Bưng chung trà lên, hắn vừa hớt bọt trà vừa chậm rãi uống vài ngụm, trong lòng không khỏi cảm khái, vẫn là trà của Đại Càn uống thoải mái. Tuy tiên trà của Hàn Nguyệt Tiên Triều có phẩm chất tuyệt đỉnh nhưng uống lâu lại cứ cảm thấy thiếu gì đó.

Hiểu Nguyệt nhân lúc ông ta uống trà, báo cáo ngắn gọn về đại sự trọng yếu xảy ra trong Đại Càn quốc và thánh địa trong ba mươi năm qua.

Bởi vì ngày “tranh giành đế tử” sắp tới, mấy năm gần đây thánh địa vẫn bình thường nhưng trong Đại Càn quốc lại liên tục có động thái, có không ít quan viên nắm chức quyền quan trọng đều xuất hiện biến động chức vị, thậm chí có mấy thế gia Tam Tứ phẩm đều có tộc nhân bị cuốn vào trong, xuất hiện tình huống phạm tội bị giáng chức.

Trong hệ thống quân võ, thế cục biến hóa cũng rất phức tạp.

Sau nửa chung trà, nàng ta mới bẩm báo xong đại khái.

Công Dương Sách hiểu rõ tình huống đại khái, trong lòng đã có tính toán với thế cục hiện tại trong triều.

Trong khoảng thời gian ông ta không có ở đây, thế cục trong triều đã biến hóa không ít. Dựa theo thế cục hiện nay, phần thắng bên bọn họ đã ngày càng lớn rồi.

Chỉ cần đẩy lên mấy cái như thế, bên bọn họ có thể nắm vững phần thắng.

Ông ta rất hài lòng với chuyện này, trong ánh mắt cũng lộ ra vài phần ý cười.

Uống ngụm trà, ông ta bỗng nghĩ tới một chuyện, hỏi Hiểu Nguyệt: “Đúng rồi, tình hình bên Lũng Tả quận như thế nào?”

Dựa theo dự đoán của ông ta, dựa vào bản lĩnh của Tiền Học Hàn và Vương Thủ Triết, có lẽ có thể chống đỡ mười mấy hai mươi năm dưới sự liên thủ của Tả Khâu thị và Tào thị. Nhưng đến giờ, có lẽ cũng có kết quả rồi.

“Chủ nhân thứ tội.”

Sắc mặt của Hiểu nguyệt lập tức thay đổi.

Nàng ta “bụp” một tiếng quỳ xuống, thấp thỏm bất an nói: “Kế hoạch nhắm vào Lũng Tả quận đã thất bại, Ấu Khanh tiên tử cũng, cũng mất rồi.”

Cánh tay cầm chung trà của Công Dương Sách khẽ khựng lại, ánh mắt bỗng sầm xuống.

Ông ta nhìn Hiểu Nguyệt: “Chuyện như thế nào? Nói ra xem.”

“Là như thế này…”

Hiểu Nguyệt cúi đầu, chậm rãi kể lại chuyện đã xảy ra hơn ba mươi năm trước.

Theo lời kể của Hiểu Nguyệt, động tác hớt bọt trà của Công Dương Sách ngày càng chậm, ngày càng chậm. Cuối cùng, dứt khoát dừng lại, đặt chung trà lên bàn trà.

Đợi Hiểu Nguyệt nói xong, ông ta trầm mặc mấy giây mới tiêu hóa hết tất cả tin tức, truy hỏi: “Ngươi nói một chuỗi kế sách này đều do một tay Vương Thủ Triết? Bao gồm đề án thiết kế thêm Thanh La vệ, cũng là dấu tích của hắn?”

“Vâng.”

Công Dương Sách gõ đầu ngón tay lên bàn trà, lâm vào trong trầm tư sâu sắc.

Qua một lúc lâu, ông ta mới thở dài thườn thượt: “Xem ra, suy cho cùng ta vẫn đánh giá thấp Vương Thủ Triết rồi…”

Phải biết, bất cứ một kỹ thuật nào, từ lúc bắt đầu nghiên cứu đến khi thành thục, rồi đến khi có thể phổ cập mở rộng, đều cần một quá trình tương đối dài. Cho dù là huyết mạch đặc thù có thể tăng tốc quá trình này cũng phải cần tích lũy thời gian mới có thể hình thành ưu thế vẹn toàn.

Trong quá trình này, thứ lắng đọng lại là tâm huyết và tinh lực của vô số người.

Đây cũng là lý do tại sao phần lớn kỹ thuật cao đoan trên đời đều nằm trong tay của thế gia đại tộc.