Chương 1060: Công tử thế vô song (4)
Bởi vì chỉ có thế gia đại tộc mới có tài lực, vật lực và nhân thủ nhiều như vậy để nghiên cứu đi sâu và kinh doanh những thứ này.
Lúa giống của Tả Khâu thị là như vậy, luyện khí truyền thừa của Công Dã thị là như vậy, ngành chăn nuôi của Mạc Nam là như vậy, tất cả các loại kỹ thuật của thánh địa Lăng Vân vẫn là như vậy, không có ngoại lệ.
Vương Thủ Triết có thể đề ra kế hoạch khai phá biển Thanh La, lại có thể xây dựng cứ địa nuôi trồng hải sản quy mô lớn sau khi Thanh La vệ khánh thành trong thời gian ngắn, nhanh chóng dựa vào hệ thống chuỗi đông lạnh không trung mở rộng thị trường, cung ứng lượng lớn hàng hóa, điều này chỉ có thể chứng tỏ trong tay Vương thị đã sớm có kỹ thuật thành thục rồi.
Hơn nữa, Vương Thủ Triết rất có tự tin với ngành nuôi trồng hải sản cùng với khối thị trường tiêu thụ phối hợp với hệ thống chuỗi đông lạnh không trung.
Nói tới nói lui, Thanh La vệ và khối nuôi trồng hải sản này, có lẽ Vương Thủ Triết đã âm mưu từ lâu.
Sự thảm bại của Tào thị, ngoại trừ vấn đề của bản thân, một nguyên nhân quan trọng khác chính là vừa hay đụng phải nòng súng của Vương thị.
Thậm chí Công Dương Sách không thể hoàn toàn xác nhận rốt cuộc Vương Thủ Triết đã bắt đầu lên kế hoạch từ khi nào. Có lẽ là từ sau khi đạt được thành công từ hệ thống chuỗi đông lạnh không trung, hoặc là sớm hơn nữa…
Tên Vương Thủ Triết này, tâm tư thâm trầm, mưu cục dài rộng, quả thật không phải ai cũng sánh được.
“Chủ nhân, bên phía Vương thị, nô tỳ lo lại xảy ra sai sót, không dám đưa ra chủ trương, vì vậy chỉ đành kết thúc, có lẽ Vương Thủ Triết không phát hiện được chuyện này do chúng ta ở phía sau thúc đẩy.” Hiểu Nguyệt nhìn sắc mặt của Công Dương Sách, cẩn thận dè dặt nói: “Chủ nhân, nô tỳ…”
“Không đưa ra chủ trương là đúng.” Công Dương Sách xua tay: “Đứng lên đi, đây không phải là vấn đề của ngươi, tâm cơ mưu lược của Vương Thủ Triết này đều không tầm thường, không phải là thứ ngươi có thể đối phó được. Làm càng nhiều, sai càng nhiều.”
Người có nhãn giới tu vi đến được tầng bậc như ông ta đều có thể nhìn thấu rất nhiều chuyện.
Trên đời này, trước giờ thứ mà người ta sợ không phải là ngu xuẩn, mà là ngu xuẩn nhưng lại không ý thức được.
Nói cho cùng, Tào Ấu Khanh là vì quá “giỏi” tùy tiện, lại không có phần tâm cơ và âm mưu kia mới hết lần này tới lần khác thua trong tay Vương Thủ Triết, cuối cùng dâng mạng của mình vào luôn.
Đáng tiếc.
“Tạ chủ nhân.”
Hiểu Nguyệt thở phào, vội vàng đứng dậy.
Thấy nước trà đã hơi nguội, nàng tiện tay thêm trà cho ông ta, cung kính dâng lên: “Chủ nhân, tên Vương Thủ Triết này lợi hại như vậy, có cần…”
“Không cần.” Công Dương Sách xua tay: “Hắn tâm kế mưu lược thâm sâu tới đâu, suy cho cùng Vương thị cũng chỉ là một thế gia trung lưu mà thôi, ở trước mặt đại thế, chẳng qua chỉ là châu chấu đá xe.”
Tuy vì có sự nhúng tay của Vương Thủ Triết, không thể đoạt được Lũng Tả quận như ý nguyện nhưng Liêu Viễn quận và Lĩnh Bắc quận đều đã âm thầm bị bọn họ nạp vào trong tay. Lúc này, đại thế đã thành, cho dù Vương Thủ Triết có lợi hại cách mấy cũng không thay đổi được đại cục.
Bây giờ, chuyện ông ta phải làm là dốc toàn lực giúp “ngài ấy” chiến thắng cuộc chiến đế tử.
Đợi “cuộc chiến đế tử” kết thúc, cho dù Vương Thủ Triết trí kế thông thiên cũng chẳng qua là thần dưới trướng của tân đế, phải ngoan ngoãn nghe lệnh.
Có điều, cho dù nói thế nào thì Ấu Khanh cũng là người của ông ta, cũng không thể chết uổng.
Món nợ này, ông ta phải đòi lại.
Phải cho Vương Thủ Triết biết, người của Công Dương Sách ông ta không phải ai cũng có thể động.
Công Dương Sách bưng chung trà khẽ uống một ngụm, trong ánh mắt xẹt qua một tia lệ mang: “Như vậy tính ra, giao ước năm mươi năm giữa Long Vô Kỵ và Vương thị sắp đến hạn rồi nhỉ?”
“Bẩm chủ nhân, còn khoảng hai năm.” Hiểu Nguyệt thấp giọng nói: “Lẽ nào chủ thượng muốn…”
“Hẹn Long Vô Kỵ giúp ta.” Công Dương Sách uống cạn chung trà: “Chuyện của đế tử, ‘hoàng thúc’ như ông ta cũng nên xuất chút lực.”
“Vâng, chủ thượng.”
Trong lòng Hiểu Nguyệt không khỏi đồng tình với Vương Thủ Triết, không ngờ lại chọc tới mức công tử phải đích thân ra tay.
An Giang chính là một trong hai dòng sông quan trọng nhất của Đại Càn quốc.
Nó bắt nguồn từ cao nguyên Tây Hải, bắt qua hai quận Tây Hải và Lĩnh Bắc, trung gian có vài nhánh đổ vào trong, cuối cùng từ Lũng Tả đổ ra biển, tổng chiều dài ước chừng vài vạn dặm.
Giao Long Bang là bọn côn đồ trên An Giang, phạm vi thế lực cũng rất lớn. Đoạn sông gần vạn dặm từ Lĩnh Bắc đổ ra cửa biển cũng chính là trung hạ du An Giang, đều thuộc phạm vi thế lực của Giao Long Bang.
Để tiện quản lý, cứ cách ngàn dặm, Giao Long Bang sẽ thiết lập một phân đà, mỗi phân đà đều có một vị đương gia Thiên Nhân cảnh phụ trách tọa trấn.
Cộng thêm nhị đương gia “Xích Ngọc Giao” Tưởng Ngọc Tùng, tam đương gia “Đồ Linh Thủ” Đỗ Thiên Cương, nghĩa tử “Độc Nhãn Giao” Triệu Vô Tình,… thường theo bên cạnh Long Vô Kỵ. Cả Giao Long Bang có tổng cộng hơn mười lăm vị cường giả Thiên Nhân cảnh.
Trong đó, chỉ riêng đương gia Thiên Nhân cảnh hậu kỳ đã có ba bốn vị, thực lực không thể nói là không hùng hậu.