Chương 1061: Lão bà của ta là thiên kiêu (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1061: Lão bà của ta là thiên kiêu (1)

Trung du An Giang, phân đà Lĩnh Bắc Tiên Ngọc.

Phân đà này nằm ở Tiên Ngọc Lĩnh, cực Bắc Lĩnh Bắc quận, tựa núi giáp sông, cách Đại Càn quốc đô chỉ có một dòng sông, chính là nơi gần Đại Càn quốc đô trong cả đoạn sông An Giang.

Ven sông có một bến tàu chiếm diện tích không nhỏ, chính là nơi phân đà Tiên Ngọc đóng trú.

Trong bến tàu, một công tử bạch y đang bưng chung trà, chậm rãi hớt bọt trà.

Trên bàn trà trước mặt hắn ta đang bày ra một bàn cờ do linh ngọc điêu khắc thành, trên bàn cờ đan xen ngang dọc, quân cờ màu trắng ngọc và quân cờ màu đen đã rơi đi không ít, hiển nhiên đã chơi được một lúc rồi.

Đối diện với bàn cờ, đà chủ của phân đà Tiên Ngọc, “Phi Thiên Điêu” Kỷ Thần cầm một quân cờ màu đen trong tay, đang ủ rủ mặt mày, do dự không quyết.

Qua một lúc, hắn ta mới rối rắm đặt quân cờ xuống.

Công tử bạch y phía đối diện không thèm nâng mắt, đầu ngón tay vừa nâng lên, trong gùi cờ liền có một quân cờ màu trắng ngọc bay ra, “cộp” một tiếng đáp xuống bàn cờ.

Kỷ Thần tập trung nhìn, mồ hôi trên trán lập tức chảy xuống.

“Ngươi thua rồi.”

Công tử bạch y nhấp ngụm trà, nhàn nhạt nói.

“Phải phải phải. Ta thua rồi.”

Kỷ Thần lau mồ hôi trên trán, sau đó rầu rĩ rút ra một tấm kim phiếu trước mặt mình đưa sang phía đối diện.

Cũng không biết rốt cuộc hai người đã đánh cờ bao lâu, kim phiếu bên cạnh hắn ta chỉ còn lại vài tờ mỏng manh, trước mặt công tử bạch y lại dày cộm một xấp, có thể biết hắn ta đã thua thảm thế nào.

Tuy thế lực của Giao Long Bang không thua kém Tử Phủ thế gia bình thường, nhưng Kỷ Thần chẳng qua chỉ là tu sĩ Thiên Nhân cảnh, nơi hắn ta quản lý cũng chỉ là một trong mười phân đà của Giao Long Bang, nước dầu ngày thường hắn ta vơ vét được cũng chỉ đủ cho bản thân hắn ta tu luyện, đâu có dư dả bao nhiêu?

Bây giờ số tài sản trên bàn này đã gần như là toàn bộ tài sản của hắn ta, nếu thua nữa, hắn ta thật sự sắp phá sản rồi.

Công tử bạch y không hề có chút đồng cảm nào với Kỷ Thần.

Hắn ta tùy ý xua tay, quân cờ trên bàn cờ lại quay về trong gùi cờ.

“Ván tiếp theo.”

“Đánh tiếp?”

Biểu cảm của Kỷ Thần vốn đã rất khổ sở, nghe vậy suýt chút bật khóc.

Hắn ta vội vàng cầm chặt kim phiếu trước mặt mình, xin tha: “Sách công tử, ngài chơi cờ với ta, cho dù thắng cũng không thú vị, hay là chúng ta nghỉ chút? Hoặc là, đợi nhị đương gia của chúng ta tới, ngài tìm hắn chơi với ngài? Kỹ thuật chơi cờ của hắn mạnh hơn ta nhiều.”

Hóa ra, vị công tử bạch y này chính là đại thiên kiêu thánh địa, Công Dương Sách.

“Không cần. Đổi người cũng không có khác biệt gì lớn.” Công Dương Sách không để tâm nâng mắt nhìn Kỷ Thần phía đối diện: “Đánh đi.”

Kỷ Thần hết cách, chỉ đành bốc một quân đen, gương mặt mếu máo nghiêm túc suy nghĩ.

Hắn ta cảm thấy, hôm nay kim phiếu của mình khó thoát khỏi kết cục mất trắng.

Đúng lúc này, ngoài bến tàu, bỗng nhiên truyền tới một giọng nam trầm thấp bá khí hùng hồn: “Ha ha ha ha, Sách công tử đại giá quang lâm, lão phu không nghênh tiếp được từ xa, thất lễ thất lễ.”

Cùng với giọng nói truyền tới còn có một đạo uy thế mãnh liệt như triều tịch, cuồn cuộn dâng lên, tràn ngập bá khí bà hùng hồn khó miêu tả bằng lời.

Động tác đánh cờ của Kỷ Thần dừng lại, vội vàng nhìn ra ngoài, thấy một đạo hà quang xán lạn đang bọc lấy uy thế cuồn cuộn lan tràn tới từ phía chân trời, trong tích tắc đã tới cổng bến tàu.

Hà quang nhanh chóng tản ra, một đạo nhân ảnh hiện lộ ra từ bên trong, long hành hổ bộ tiến vào bến tàu.

Đó là một hán tử trung niên mặc áo choàng màu trắng, quần dài ngang đầu gối, ăn mặc vô cùng tùy ý, dưới cằm còn có râu, trông không có vẻ gì uy nghiêm mà một cường giả Tử Phủ cảnh nên có, ngược lại là một thân khí tức hoang dại.

Thế nhưng, khí tức cuồn cuộn như triều tịch, chưa tan hết trên người ông ta lại chứng tỏ uy nghiêm và sự mạnh mẽ của ông ta.

Người tới chính là lão đại của Giao Long Bang, Long Vô Kỵ.

“Lão đại, cuối cùng ngài cũng tới.”

Kỷ Thần như được đại xá, vội vàng buông cờ xuống ra nghênh đón, đồng thời nhường ghế thái sư của mình, cung kính mời Long Vô Kỵ thượng tọa.

Công Dương Sách cũng đứng lên, nâng tay khách khí hành lễ: “Long gia.”

“Sách công tử khách khí rồi.”

Long Vô Kỵ nâng tay khách khí đáp lễ, lúc này hai người mới phân khách chủ cùng ngồi xuống.

Công Dương Sách chính là đại thiên kiêu thánh địa, tương lai có khả năng cao trở thành cường giả Thần Thông cảnh, dĩ nhiên Long Vô Kỵ phải nể mặt ông ta vài phần, tuy thế ngồi vẫn lười nhác, ngữ khí nói chuyện lại khách sáo hiếm có.

Hai người hàn huyên vài câu, Long Vô Kỵ nói tới chính sự: “Sách công tử là quý nhân bận rộn, sao lại nhớ tới lão đầu như ta? Còn đặc biệt sai người tới hẹn gặp ta?”

“Không giấu gì Long gia, ta tới vì Trường Ninh Vương thị. Người nối gót Tào Ấu Khanh bên cạnh ta chính là vì Vương thị mà chết, lần này ta tới là mời Long gia cùng ra tay đối phó Vương thị.” Công Dương Sách nói, nâng mắt nhìn Long Vô Kỵ: “Bây giờ, Vương thị phát triển mạnh nuôi trồng hải sản ở Thanh La vệ, mậu dịch trên biển cũng thường xuyên lui tới, Long gia đều thấy rồi đó. Chỉ cần Long gia chịu ra tay, sau này, khối lợi nhuận này sẽ do ngài nhận tất, bên ta chắc chắn sẽ không nhúng tay chia chát.”