Chương 1062: Lão bà của ta là thiên kiêu (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1062: Lão bà của ta là thiên kiêu (2)

“Đề nghị của Sách công tử rất có sức mê hoặc.” Long Vô Kỵ mỉm cười: “Có điều, Sách công tử đừng quên, ta và Vương thị còn có hiệp ước năm mươi năm.”

Nếu không phải như thế, sao ông ta lại ngồi nhìn Vương thị từng bước phát triển mạnh tới hôm nay?

“Chẳng qua là một hiệp nghị đầu lưỡi mà thôi.” Công Dương Sách hoàn toàn không quan tâm: “Chỉ cần có thể đạt được mục đích, dùng chút thủ đoạn thì thế nào? Huống chi, ước định miệng có nhiều lỗ hổng. Muốn xé bỏ ước định, động thủ với Vương thị trước không phải là chuyện khó khăn gì.”

Ông ta cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ.

Giữa các thế gia đại tộc và thế lực các phương đã định ước định, sau đó hủy bỏ rất nhiều. Đừng nói ông ta không để tâm, e là ngay cả Vương thị cũng không hi vọng tới việc Long Vô Kỵ có thể hoàn toàn tuân thủ ước định.

Ngoài dự liệu, Long Vô Kỵ nghe vậy, nụ cười vụt tắt, đáy mắt khẽ híp lại xẹt qua một tia lãnh ý: “Ngươi muốn bảo ta hủy ước? Hừ, Công Dương Sách, tuy ta kính ngươi là đại thiên kiêu, nguyện ý nể ngươi vài phần. Nhưng Long Vô Kỵ ta làm việc vẫn không tới phiên ngươi dạy.”

Tuy Công Dương Sách là đại thiên kiêu, sau lưng có thánh địa, bối cảnh hùng hậu nhưng ông ta tốt xấu cũng có huyết mạch hoàng thất, dĩ nhiên cũng có kiêu ngạo của riêng mình. Ông ta có thể khách khí với Công Dương Sách, nể mặt ông ta mấy phần nhưng Công Dương Sách muốn chỉ huy ông ta làm việc thì không đủ khả năng.

Ông ta hừ lạnh một tiếng: “Tuy Long Vô Kỵ ta không tính là người tốt lành gì nhưng duy nhất chuyện bội phản lời hứa thì ta không làm được.”

“Ngu xuẩn.”

Công Dương Sách nghe thấy lời này, sắc mặt cũng rất khó coi.

Hắn đã sớm nghe qua danh tiếng của vị “Hoàng thúc” Long Vô Kỵ này, cũng biết tính cách ông ta cổ quái nhưng không ngờ lại là người cố chấp như vậy.

Hai người bày tỏ sắc mặt, bầu không khí lập tức căng thẳng.

Kỷ Thần ở bên cạnh nhễ nhại mồ hôi khắp người.

Trời ơi, lão đại sẽ không đánh nhau với Sách công tử chứ?

Hai người họ đều là cường giả Tử Phủ cảnh, một khi đánh nhau, bến tàu này của hắn ta sẽ không giữ được mất.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Công Dương Sách hừ lạnh một tiếng: “Long gia đã kiên trì như vậy, thế thì đợi thêm hai năm nữa. Đến khi đó, chắc Long gia sẽ không còn lý do từ chối nữa.”

“Đó là đương nhiên.” Long Vô Kỵ ngẩng đầu, kiêu ngạo đáp: “Đến lúc đó, không cần Sách công tử nói, lão phu tự sẽ ra tay với Vương thị.”

“Được. Hi vọng Long gia sẽ không vì quyết định hôm nay mà hối hận.” Công Dương Sách nói xong, cũng lười nói nhiều với Long Vộ Kỵ, buông chung trà xuống đứng dậy rời đi.

Hai năm nữa thì hai năm nữa.

Dù sao cũng đã muộn ba mươi mấy năm rồi, cũng không thiếu hai năm này. Nhân khoảng thời gian hai năm này, ông ta vừa hay cũng có thể chuẩn bị.

Trong thoáng chốc, ông ta đã ra ngoài bến tàu.

Tay áo rộng thùng thình phất lên, một đạo hà quang màu bạch kim đã bao trùm hoàn toàn thân hình của ông ta.

Một khắc sau, hà quang xung thiên, trong nháy mắt đã giống như trường hồng quán nhật xông tới trời cao, sau đó gào rít ra giống như một thanh lợi kiếm, mang theo uy thế cuồn cuộn biến mất ở chân trời xa xôi.

Lũng Tả Trường Ninh vệ.

Ở hướng Tây Bắc Trường Ninh thành, có một miệng núi lửa tầm trung.

Vì sự tồn tại của nó đã khiến cho vùng thổ địa rộng lớn lan tràn loạn thạch, nham chất hóa khá nghiêm trọng, thế nên chỉnh thể thổ địa khó mà khai hoang diện tích lớn.

Vì vậy, vùng thổ địa rộng lớn này đều tồn tại bằng hình thức mục trường mênh mông trong thời gian dài.

Thế nhưng họa phúc gắn liền, tro núi lửa tích tụ từ thời cổ đại đã sớm dung hòa với đất khiến trong đất hàm chứa vật chất dinh dưỡng phong phú, mục thảo sinh trưởng vô cùng tươi non.

Thịt của trâu bò cừu do mục thảo này nuôi dưỡng có phẩm chất khá thượng đẳng, có lượng tiêu thụ ở địa khu sáu vệ phía Nam.

Mới đầu là Hoàng Phủ thị chiếm cứ vùng đại mục trường này, được đặt tên là Hoàng Phủ đại mục trường. Bây giờ, mục trường đã sớm rơi vào trong tay Vương thị, trở thành Vương thị đại mục trường.

Tuy nói về lợi nhuận hàng năm, Vương thị đại mục trường không xếp là cao trong tất cả sản nghiệp của Vương thị. Thế nhưng nó lại là một trong những sản nghiệp nền tảng của Vương thị.

Thịt Li Ngưu, thịt Trư La, thịt cừu bình thường sản xuất ra hàng năm, ngoại trừ chuyên cung cấp cho Bình An, Tân An, sản lượng còn lại đều tiêu hóa hết ở Trường Ninh vệ và vùng phụ cận.

Mạch tử, đạo tử, hai loại cây nông nghiệp chủ yếu này là nhu yếu phẩm cho nhân tộc sinh tồn. Nhưng việc tiến hành bổ sung thịt vào kết cấu bữa ăn có thể khiến khí huyết của người càng thêm cường thịnh, cũng rất có ích cho thanh niên dậy thì trưởng thành.

Bây giờ, bình dân của cả Trường Ninh vệ, cho dù là tá tiền, sinh hoạt tổng thể cực kỳ đầy đủ, bình quân tiêu thụ cá, thịt, trứng, sữa cũng vượt xa Trường Ninh vệ trăm năm trước.

Sau khi tăng cường dinh dưỡng qua từng thế hệ khiến cho các thiếu niên đương thời ở Trường Ninh vệ, tố chất thân thể bao gồm thể trạng đều vượt xa các tổ tiên, chiều cao bình quân, thậm chí là tỉ lệ tư chất huyết mạch đều cao hơn mức trung bình của Lũng Tả quận.