Chương 1063: Lão bà của ta là thiên kiêu (3)
Mà các loại linh nhục sản xuất ra bao gồm Linh Giác Li Ngưu, Thiết Bối Man Trư, Tây Bắc Linh Nhục Ngưu cũng đang dần tăng. Chỉ là vì chu kỳ sản xuất linh nhục quá dài, tiêu thụ cũng rất lớn nên khó mà đáp ứng hết nhu càu các loại linh nhục không ngừng tăng lên ở cả Trường Ninh vệ.
Trong đó, thứ khó nuôi nhất là Tây Bắc Linh Nhục Ngưu, là một loại phẩm chủng nhục thực tam giai, chu kỳ trưởng thành của nó đã được rút ngắn thành trăm năm, chi phí bình quân có thể nuôi được vẫn đạt tới vài vạn càn kim trên một con.
Cho dù loại Linh Nhục Ngưu này đã trải qua bồi dưỡng ưu chất nhiều đời, thể trạng của nó đã có thể sánh với Đại Tượng trưởng thành, tỉ lệ sản xuất thịt cũng tiếp cận vạn cân, nhưng chi phí thuần một cân vài càn kim vẫn vô cùng đáng sợ.
Có điều, là Linh Nhục Thực tam giai, có hiệu quả bổ sung khí huyết đối với tu sĩ Huyền Vũ rất mạnh, cũng có khả năng tăng tốc độ trưởng thành của tu sĩ Huyền Vũ. Vì vậy, cho dù chi phí cao hơn nữa, Vương thị đại mục trường cũng phải chăn nuôi diện rộng.
Bây giờ, tổng số lượng Tây Bắc Linh Ngưu lớn nhỏ do Vương thị chăn nuôi đã đạt tới hơn năm trăm con, hơn nữa mỗi năm tăng lên, dự kiến không lâu nữa, có lẽ mỗi năm có thể giết mỗ mười con, miễn cưỡng cung ứng cho Vương thị.
Hết cách, thiên kiêu và đại thiên kiêu của Vương thị quá nhiều. Không thể cắt bỏ các loại linh thực giàu khí huyết và dinh dưỡng và các loại đan dược bổ sung được. Nếu không sẽ ảnh hưởng tới tốc độ tu luyện của bọn họ, chậm trễ tiền đồ.
Thậm chí, để tăng tốc tu luyện, những đại thiên kiêu Thiên Nhân cảnh như Vương Thủ Triết, Vương Lung Yên đều ăn linh thực ngũ giai. Có điều, linh thú ngũ giai đâu có nuôi trong mục trường?
Hoặc là đợi con linh thú ngũ giai nào đó không mở mắt, đâm tới 【 Thủ Triết quan】 tìm chết. Hoặc là chỉ có thể thu mua thời kỳ dài. Tóm lại, giá cả cao ngất không nói, còn rất không ổn định.
Vì vậy, trong Vương thị đại mục trường cũng đang thử nghiệm chăn nuôi Nhục Ngưu tứ giai. Chỉ là hạng kỹ thuật này cần tích lũy thời kỳ dài, Vương thị quá kém về nội tình ngành chăn nuôi.
Núi lửa mục trường.
Ở bên ngoài núi lửa, Vương thị đã xây dựng một cứ địa quy mô nhỏ.
Cứ địa quy mô nhỏ này cung cấp chỗ ở cho thành viên nòng cốt của Vương thị và các gia tướng tới làm việc. Trong vùng cứ địa này đang khống chế cả Vương thị đại mục trường.
Cho tới nay, người trấn thủ Vương thị đại mục trường vẫn luôn là Vương Lạc Đồng đời chữ Lạc của Vương thị.
Nàng ta cẩn trọng phát triển ngành chăn nuôi, đã có năm sáu chục năm, mở rộng quy mô chăn nuôi tổng thể tới khoảng ba lần, hiện tại, giá trị gia sản tổng thể đã vượt qua một trăm vạn càn kim, cũng đã tích lũy rất nhiều kỹ thuật ngành chăn nuôi cho Vương thị.
Điều quan trọng hơn là, trong quá trình này, nàng ta chuyển tu từ công pháp chủ tu 【 Huyền Công quyết 】sang công pháp hỏa hệ 【 Xích Long chân quyết 】, dựa vào linh mạch hỏa hệ bên trong núi lửa, không ngừng nâng cao tu vi, hơn nữa đã đạt thành tựu Thiên Nhân cảnh.
Đương nhiên, nếu không phải lúc trước nàng ta chủ động nói với Vương Thủ Triết muốn một con Huyết Cổ giá y, cũng không thể xông lên Thiên Nhân cảnh với tư chất này ở tuổi tám mươi bảy được.
Vào lúc này, trong cứ địa Vương thị mục trường.
Một nam tử gần trung niên, để hai chòm râu từ trong xe ngựa nhảy xuống, trong lòng hắn ta còn đang bế một nam oa chừng bốn năm tuổi.
Gia tướng trung niên Linh Đài cảnh Vương Xung thực hiện nhiệm vụ ở gần đây vội vàng dẫn mấy tộc binh lên nghênh đón, chắp tay nói: “Bái kiến Lôi lão gia, bái kiến Tông Bác thiếu gia.” Hắn vung tay, có tộc binh dẫn phu xe ngựa sang một bên nghỉ ngơi, khuân một số vật tư hàng ngày trên xe ngựa xuống.
Những thứ này đều là gà vịt cá ngỗng và trái cây do các nông trang của Vương thị sản xuất, tuy ở đây là Vương thị đại mục trường nhưng sản lượng sản phẩm nông phụ và trái cây rất ít.
“Vương Xung, nương tử nhà ta đâu? Lẽ nào lại vào trong mục trường tuần tra rồi?” Lôi Bác Vũ bế hài tử đi vào bên trong cứ địa, vừa hỏi. Hắn ta là con rể của Vương thị, vốn có thể trợ giúp Vương Lạc Đồng cùng quản lý kinh doanh trong mục trường.
Chỉ là ba mươi chín năm trước, sau khi bọn họ sinh ra trưởng nữ Vương Ly Mai, dựa theo quy tắc gia tộc, hài tử phải ở chủ trạch trưởng thành tới năm mười sáu tuổi, tốt nhất là có một bên phụ mẫu chăm sóc.
Vì vậy, là bên yếu thế trong hôn nhân, Lôi Bác Vũ chỉ có thể trở về chủ trạch Vương thị chăm con.
May mà Vương thị đại mục trường cách chủ trạch cũng chỉ mất nửa ngày đi ngựa, Vương Lạc Đồng có thể giành thời gian trở về đoàn tụ, Lôi Bác Vũ cũng có thể thi thoảng dẫn hài tử tới thăm Lạc Đồng.
Như vậy, đợi sau khi Vương Ly Mai mười tám tuổi, lúc này Lôi Bác Vũ mới trở về mục trường giúp Lạc Đồng. Cho tới năm năm trước, Vương Lạc Đồng mài giũa ở Linh Đài cảnh tầng chín đỉnh phong, lại sinh ra một nhi tử Vương Tông Bác.