Chương 1064: Lão bà của ta là thiên kiêu (4)
Lôi Bác Vũ chỉ đành quay về chủ trạch Vương thị lần nữa, dốc lòng dốc sức làm nãi ba. Hết cách, ai bảo khi hắn ta còn trẻ, điên cuồng say mê Vương Lạc Đồng chứ? Nếu ở rể thì phải bỏ ra một số cái giá.
May mà Lôi Bác Vũ cũng không oán hận gì, dù sao thì lão bà của hắn là thiên kiêu Vương thị, luôn phải làm việc cho gia tộc để kiếm thêm điểm cống hiến gia tộc chứ? Một thiên kiêu tu luyện lên, nếu muốn tăng tốc thì tài nguyên tiêu hao không thể ít.
Tuy Vương thị đã cho phụng dưỡng của Vương Lạc Đồng rất rất nhiều nhưng cũng cần nàng hoàn thành nhiệm vụ khác kiếm điểm cống hiến mới đủ tăng tốc tu luyện. Mà Lôi Bác Vũ ở chủ trạch cũng không hề rảnh rỗi, luôn nhận những nhiệm vụ gia tộc không cần ra ngoài để bù đắp thêm tài nguyên tiêu hao cực nhiều cho nương tử thiên kiêu.
Trở lại chuyện chính.
Gia tướng Vương Xung cung kính đáp: “Lôi lão gia, ngài cũng biết, quy mô và sản lượng của mục trường Vương thị chúng ta ngày càng lớn. Luôn có một số hung cầm hung thú từ bên đại hoang trạch bơi qua bờ, vượt qua biên cảnh Trấn Trạch vệ, lẻn vào trộm linh súc trong mục trường chúng ta.”
“Hai ngày trước, có gia tướng tuần tra đã phát hiện dấu vết của mấy con Hoang Trạch Hung Ngạc, bọn chúng hành động cực kỳ giảo hoạt, đã trộm đi mấy con Linh Giác Li Ngưu. Lạc Đồng tiểu thư đích thân dẫn gia tướng tộc binh tới vây quét những Hung Ngạc đó.”
“Hoang Trạch Hung Ngạc?” Lôi Bác Vũ nhướn mày: “Uông thị bên Trấn Trạch vệ làm gì thế? Quá sơ sót phòng phạm đối với đại hoang trạch. Ta cũng nghe nói mấy năm gần đây đã xảy ra mấy lần rồi.”
“Vương thị chúng ta đã từng phái người đi điều tra, có lẽ không phải do Uông thị cố ý.” Vương Xung nói: “Bên bọn họ gặp tai họa nghiêm trọng hơn, còn không cẩn thận chết mất một tộc nhân.”
Hai người đang nói chuyện.
Ở phía xa, một con kiện mã lao nhanh tới: “Lạc Đồng tiểu thư có ở đây không? Thất Hạo thiếu gia nhà chúng ta phụng mệnh áp tải một lô súc sinh tới, đều là giống tốt từ Mạc Nam xa xôi vận chuyển tới.”
“Lạc Đồng không có ở đây, ta xử lý chuyện này.” Lôi Bác Vũ giao Vương Tông Bác cho tộc bình chăm sóc. Sau đó dẫn một đám quản sứ cứ địa cùng với tộc binh tráng đinh tới nghênh tiếp Vương Thất Hạo.
Số lượng bò cừu vận chuyển tới từ Mạc Nam rất nhiều, hơn nữa hầu hết đều là giống bò giống ngựa tốt. Có thể thấy lực độ chi viện lần này của Mạc Nam Vương thị đối với Trường Ninh Vương thị.
Hơn nữa số bò cừu ngựa này chẳng qua chỉ là một phần quà trong đó, số thép thỏi còn lại đều do Vương Thất Chiêu đích thân áp tải tới khố phòng của Vương thị.
Một đám người bận rộn, mất hết một ngày trời mới bố trí ổn thỏa các súc sinh, đăng ký tạo sổ hoàn thành bàn giao.
Sau khi bận rộn xong, Vương Thất Hạo mới có cơ hội ngồi xuống uống trà ăn cơm với Lôi Bá Vũ.
“Thất Hạo à, ta nghe nói ngươi lại xin điều tới giúp đỡ quản lý sản nghiệp ngư trường ở Thanh La vệ, sau đó bị Thủ Triết gia chủ bác bỏ?” Lôi Bác Vũ uống linh trà, ngữ điệu mang theo chế nhạo nói: “Ngươi cũng thật là, nương tử xinh đẹp yểu điệu ở trong nhà không chịu bồi, thà cùng đại lão chạy tới Thanh La vệ nuôi cá?”
Vương Thất Hạo chính là đích thứ tử của thiếu tộc trưởng Vương Tông An, thiếu niên hiếu động ham chơi, không trầm ổn như ca ca Vương Thất Chiêu.
“Tứ cô gia gia.” Vương Thất Hạo ủ rủ mặt mày nói: “Mộng tưởng của ta là biển cả mênh mông rộng lớn, ta cũng muốn đến Thiên Cơ đại lục trong truyền thuyết ngắm thử. Ầy, chỉ là cái vị trong nhà ta thực sự quá dính người. Không cho ta cái này, không cho ta cái kia…Mà nàng ấy còn rất biết làm bộ được tổ mẫu thích, đã nháo tới mức tổ mẫu đích thân động thủ tẩn ta ha hồi!”
Vừa nhắc tới tổ mẫu của hắn ta, Lôi Bác Văn cũng nghiêm mặt, vội nói: “Ta nói tiểu tử ngươi cũng đáng đánh, ra biển xa là một chuyện nguy hiểm cỡ nào? Ngươi muốn tiểu nương tử Vũ Văn người ta tuổi còn trẻ đã góa sao? Huống chi, ngươi chậm rì rì mới sinh được một An Duệ, không sinh thêm mấy đứa, Thủ Triết gia chủ há sẽ thả ngươi đi?”
“Ầy, Tứ cô gia gia người thật sự y chang giọng điệu của gia gia.” Vương Thất Hạo lẩm bẩm ai oán nói: “Lão nhân gia ông ấy nói chỉ cần ta sinh ra năm đứa thì tùy ý đi đâu đi…Không sinh đủ năm thì không được bước ra khu vực an toàn một bước…”
“Năm đứa…Có chút ác.” Khóe miệng Lôi Bác Vũ giật giật: “Có điều ngươi cũng phải hiểu cho gia gia ngươi. Thời của các ngươi không có trải qua. Năm xưa nhân đinh của Vương thị thưa thớt, thực lực yếu ớt, gần như đến bước diệt môn. Vì vậy, Thủ Triết gia chủ hi vọng Vương thị nhanh chóng hưng thịnh. Dù sao bây giờ Vương thị cũng có tiền rồi, nuôi được nhiều hài tử hơn.”
Thực ra sau khi Vương Lạc Đồng sinh xong một đứa cũng không muốn sinh nữa. Sau khi kéo dài nhiều năm, mỗi lần gặp mặt đều sẽ bị Thủ Triết gia chủ giáo huấn một trận. Trong lúc bất đắc dĩ, nàng chỉ đành cố gắng thêm, trước khi tiến lên Thiên Nhân cảnh sinh thêm một nam đinh.
Phải biết tu sĩ Huyền Vũ càng mạnh, tỉ lệ sinh sẽ càng thấp. Sau khi đôi bên phu thê đều là Linh Đài cảnh, tỉ lệ mỗi lần thụ thai đều vô cùng thấp, phải cố gắng rất nhiều mới được.