Chương 1065: Lão bà của ta là thiên kiêu (5)
Chịu sự bức ép của Thủ Triết gia chủ, Lôi Bác Vũ cảm thấy khoảng thời gian đó là khoảng thời gian sâu sắc nhất trong ấn tướng cuộc đời hắn, đau đớn mà vui vẻ.
Vừa nghĩ tới chuyện này, khóe miệng Lôi Bác Vũ đã câu lên một ý cười hồi vị thâm trường, có một lão bà thiên kiêu thực lực cường đại, cuộc sống thật sự muôn hình vạn trạng hơn nhiều.
Bỗng dưng!
Vào lúc này, trong cứ địa, “keng” một tiếng lớn, tựa như có thứ gì đó đập xuống.
Mọi người vội vàng ra xem.
Chỉ thấy trên quảng trường, một đầu lâu hung thú to lớn đang hung tợn nằm trên đất. Ở bên cạnh nó, lăng không lơ lửng một nữ tử có vóc dáng hỏa bạo, tay cầm một trường tiên như liệt hỏi, sắc mặt của nàng không tốt lắm, tựa như hơi căm giận.
“Nương, nương tử về rồi?” Lôi Bác Vũ vội tiến lên, nhìn đầu lâu hung thú kia, không nhịn được hít một ngụm khí lạnh: “Đây, đầu lâu Hoang Trạch Hung Ngạn lớn quá, lẽ nào, đây là Hung Ngạn ngũ giai sao?”
“Sao chàng lại ở đây?” Vương Lạc Đồng nhàn nhạt nhìn hắn một cái.
Lôi Bác Vũ run rẩy trong lòng, vội vàng cười gượng nói: “Nương tử, là hài tử Tông Bác kia nhớ nàng, ồn ào đòi tới thăm nàng.”
Vừa nhắc tới Vương Tông Bác, sắc mặt của Vương Lạc Đồng mới dần dịu lại: “Ở hai ngày, sau đó chàng dẫn hắn về sớm chút. Mấy ngày nay, sợ là mục trường sẽ có chút không thái bình.”
“Tứ cô nãi nãi.” Vương Thất Hạo nhìn đầu lâu hung thú kia, cũng tiến lên hành lễ nói: “Không ngờ lại có một con hung thú ngũ giai, từ đại hoang trạch đến mục trường chúng ta. Đã bao nhiêu năm rồi chưa xảy ra chuyện như vậy.”
Trong lòng hắn thầm bội phục không thôi, Tứ cô nãi nãi thật sự lợi hại, mới thăng cấp Thiên Nhân cảnh chưa bao lâu đã có thể giết chết hung thú đồng giai rồi, hơn nữa gần như không bị thương.
“Hóa ra là Thất Hạo cũng ở đây.” Thái độ của Vương Lạc Đồng đối với Vương Thất Hạo lại hữu thiện hơn nhiều, biểu cảm hơi nghiêm túc trả lời: “Lúc này, có lẽ không phải do Uông thị giở trò, bọn họ còn chưa có bản lĩnh sai khiến hung thú ngũ giai. Ta suy đoán, khả năng cao là nội bộ đại hoang trạch xảy ra vấn đề khiến một phần hung thú lưỡng cư di chuyển ra ngoài.”
“Nếu không giải quyết tốt chuyện này sẽ xảy ra vấn đề lớn, phải lập tức bẩm báo Tứ ca xử lý. Nếu cần thiết, có thể liên hợp cao thủ tiến hành càn quét đại hoang trạch. Các ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta đi viết thư xong rồi dùng quạ đưa thư truyền tin đi. Lão Lôi, đầu lâu hung thú này giao cho chàng xử lý.”
Nói xong, nàng lôi lệ phong hành mà đi.
“Nương tử, nàng yên tâm đi, vi phu nhất định xử lý tốt.” Lôi Bác Vũ lớn tiếng trả lời, đồng thời, trong lòng không ngừng thích thú, hắn đúng là có mắt, cưới được một lão bà bá khí phi phàm.
Cuộc sống vui vẻ vô biên, chỉ đáng tiếc, tạm thời nàng không chịu sinh nữa.
…
Đại Càn quốc đô, Quy Long thành.
Là quốc đô của Đại Càn, Quy Long thành không chỉ là nơi tồn tại của hoàng thành mà còn là trung tâm văn hóa, kinh tế, chính trị của Đại Càn.
Trong thành quần anh đông đúc, không chỉ tụ tập nhân tài đỉnh cấp nhất ở các ngành các nghiệp trong cả nước, đồng thời cũng là nơi có số lượng cường giả tụ tập nhiều nhất Đại Càn.
Tương tự, hầu hết thành viên hoàng thất của Đại Càn đều tập trung ở đây.
Thành Đông, nơi giáp ranh thành khu trung tâm, có một trạch viện chiếm diện tích không nhỏ.
Trạch viện này dài tới vài dặm, bên trong có mấy căn đại trạch, đình đài lầu các vô số, trung ương còn có một cái hồ nhỏ, cho dù là cảnh sắc hay là bố cục đều không thể bới móc.
Đặt ở đây, có lẽ trạch viện như thế này không tính là lợi hại mấy, cho dù là chủ trạch của thế gia Lục Thất phẩm nào đó cũng có quy mô lớn hơn nơi này, nhưng trong Quy Long thành tấc đất tấc vàng này, trạch viện như thế này đã là thứ mà phần lớn thế gia theo không kịp rồi.
Càng không nói tới trong trạch viện này có vài ngọn linh mạch cực phẩm cỡ nhỏ tụ tập, chuyên cung cấp cho chủ nhân trạch viện tu luyện sử dụng, hiển nhiên là đặc biệt mời Thần Thông chân nhân ra tay, tụ tập linh mạch tại đây.
Mà sở dĩ căn dinh trạch này có thể có hào hoa xa xỉ như vậy đều vì nó chịu sự quản lý của hoàng thất Đại Càn, Ngô thị, chính là dinh trạch của “Khang quận vương” Ngô Thừa Tự.
Hôm nay, sau buổi triều sớm, một chiếc xe ngựa do bốn con linh mã kéo, mang theo ký hiệu hoàng thất chầm chậm dừng lại trước cửa quận vương phủ.
“Là xe ngựa của quận vương điện hạ.”
Thủ vệ canh cổng nhận ra xe ngựa, vội vàng mở cổng lớn, mời xe ngựa tiến vào.
Tiến vào cửa giữa, xe ngựa mới từ từ dừng lại.
Tôi tớ đánh xe đặt chân xuống, sau đó cung kính vén màn xe ngựa lên, lúc này mới lùi lại. Trên xe ngựa, một thanh niên mặc quận vương triều phục màu lục, mặt như quan ngọc lập tức đi xuống.
Dĩ nhiên ông ta chính là chủ nhân của căn dinh trạch này, Khang quận vương Ngô Thừa Tự.
So với Hành quận vương, Khang quận vương có vẻ trẻ hơn rất nhiều, một thân khí độ cũng vô cùng ung dung, tựa như trên đời này không có chuyện gì có thể làm khó ông ta.
Phải biết, cho dù là thành viên hoàng thất cũng phải có tu vi từ Tử Phủ cảnh trở lên. Hơn nữa lập chiến công trên chiến trường ngoại vực mới có thể thụ phong ”quận vương”, mà quận vương muốn truyền thừa, người kế thừa cũng phải đạt được công huân nhất định.