Chương 1066: Lão bà đại thiên kiêu của ta (1)
Khang quận vương nhìn trông có vẻ trẻ như vậy nhưng đã là quận vương, tu vi và chiến công sẽ không thiếu, chỉ có thể chứng minh tốc độ tu luyện nhanh, đã vượt xa thiên kiêu bình thường.
Trên thực tế, quả thực ông ta là đại thiên kiêu của hoàng thất đích mạch, đồng thời cũng là một trong Chuẩn đế tử tham gia cuộc chiến đế tử thế hệ này.
“Điện hạ.”
Thấy Khang quận vương xuống xe ngựa, lập tức có quan nhân thị giả nghênh tiếp, cung kính hành lễ với ông.
Khang quận vương xua tay, bảo bọn họ lui xuống, sau đó sải bước tiến vào nội viện.
Hôm nay là đại triều hội nửa năm một lần, chuyện trên triều hội hơi nhiều, ông ta phải tập trung tinh lực mọi lúc, sau gần nửa ngày, ông ta thân là tu sĩ Tử Phủ cảnh, tinh thần lực vô cùng cường đại cũng đã hơi thấm mệt.
Ông ta dứt khoát bãi bỏ thỉnh an theo thông lệ của các nhi bối, cởi bỏ triều phục màu lục dưới sự hầu hạ của thị nữ, đi vào hồ nhỏ trong viện, chuẩn bị chơi Lộ Á(*) một chút, thư giãn tinh thần.
(*): tên tiếng anh là Lure, là một phương pháp câu cá, phương pháp dùng mồi giả dẫn dụ cá lớn tấn công.
Nói ra thì cách chơi của trò “Lộ Á” này là do bên Trấn Tả quận vương của Lũng Tả quận truyền tới, vì cách chơi mới mẻ, gần đây dần thịnh hành trong Quy Long thành.
Mấy tôn tử của ông ta chơi xong cảm thấy không tệ, cũng kính hiếu ông ta mấy bộ. Ông ta chơi một trận, cũng có chút tâm đắc.
Thế nhưng, hôm nay ông ta đã định không nhàn nhã nổi.
Mới quăng mấy cái, ông ta đã thấy thị vệ vội vã từ ngoài viện chạy tới, bẩm báo với ông ta: “Điện hạ, Huyền Miểu thượng nhân tới.”
Khang quận vương hơi ngừng động tác, trong ánh mắt xẹt qua một tia sáng: “Mau mời.”
Thị vệ kia lập tức đi ngay.
Dưới sự dẫn dắt của thị vệ, một công tử bạch y mau chóng đi vào từ ngoài viện. Dĩ nhiên người này chính là Huyền Miểu thượng nhân trong miệng của thị vệ, Công Dương Sách.
“Điện hạ.”
Công Dương Sách vừa thấy Khang quận vương, lập tức cung kính tiến lên hành lễ.
“Hiền đệ.” Khang quận vương cười ha ha, lập tức đặt cần Lộ Á xuống lên nghênh đón: “Lâu rồi không gặp, tu vi kiếm đạo của ngươi lại tăng rồi.”
“Nào bằng điện hạ?”
Sau một hồi hàn huyên, hai người mới ngồi xuống trong đình nghỉ mát bên hồ, sai hạ nhân pha trà, nói chính sự.
“Điện hạ, chuyến đi tới Hàn Nguyệt Tiên Triều lần này, tiểu đệ may mắn không làm nhục mệnh, lấy được thứ đồ người cần về rồi.”
Công Dương Sách và Khang quận vương quen biết từ thời niên thiếu, đã từng sóng vai chiến đấu trên chiến trường. Ở trước mặt Khang quận vương, hắn giảm đi vài phần lãnh đạm, trên gương mặt cũng thêm một ý cười chân tâm thực ý, ngữ khí nói chuyện cũng tùy ý hơn rất nhiều.
Nói xong, hắn lấy ra một cái tráp trong nhẫn trữ vật đặt lên bàn đá trước mặt, sau đó nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt Khang quận vương.
Khang quận vương không lập tức mở tráp ra mà nhìn Công Dương Sách, hỏi: “Chuyến này vẫn thuận lợi chứ? Có gặp nguy hiểm không?”
Phong bạo trong Cụ Phong Dương rất hỗn độn, nguy cơ bủa vây, dùng thực lực Tử Phủ cảnh xuyên qua Cụ Phong Dương vẫn phải mạo hiểm không nhỏ.
“Điện hạ yên tâm, tuy có chút trắc trở nhưng ta đối phó được.” Công Dương Sách ấm áp trong lòng, nụ cười trên mặt cũng rõ hơn mấy phần so với ban nãy.
Ông ta lại đẩy hộp tráp tới phía trước: “Điện hạ nên mở ra xem thử trước đi.”
“Được.”
Lúc này, Khang quận vương Ngô Thừa Tự mới mở tráp ra, lấy vật phẩm bên trong lên.
Đó là một cái chuông đồng to bằng bàn tay, bề mặt màu thanh kim khắc minh văn vô cùng phức tạp, trên thân chuông còn chạm khắc đồ án hung thú hung tợn, nhìn cực kỳ tinh xảo, cũng vô cùng huyền ảo.
“Quả nhiên là linh bảo thần thông ‘Đãng Phách Chung’!” Khang quận vương hài lòng gật đầu, gương mặt vẫn khá trầm ổn cũng lộ ra một nụ cười: “Hiền đệ, vẫn là ngươi đáng tin. Cho dù ở Hàn Nguyệt Tiên Triều thì thứ này cũng là đồ hiếm, vốn dĩ ta còn lo ngươi sẽ đi uổng chuyến này.”
“Điện hạ hài lòng là được.”
Công Dương Sách mỉm cười.
Phải biết, Đãng Phách Chung này là linh bảo thần thông, mà truyền thừa luyện khí trong Đại Càn quốc không hề hoàn chỉnh, cho dù là Công Dã thị giỏi luyện khí nhất cũng chỉ nắm được một hai phương pháp luyện chế linh bảo thần thông. Đãng Phách Chung này chỉ có người ở Hàn Nguyệt Tiên Triều biết cách luyện chế.
Để có được nó, ông ta đã hao tổn không ít thời gian, trước đó là tìm tới một Luyện Khí đại sư nổi tiếng ở Hàn Nguyệt Tiên Triều, tốn không ít tâm tư mới thuyết phục được ông ta luyện chế Đãng Phách Chung cho mình, sau đó lại vì nguyên liệu không đủ, không thể không đi thu thập nguyên liệu.
Khó khăn lắm mới thu thập đủ nguyên liệu, ông ta lại đợi hết hai mươi năm, cuối cùng mới đợi được Luyện Khí đại sư kia hoàn thành luyện chế linh bảo thần thông Đãng Phách Chung.
May mà tất cả cố gắng đều đáng giá.
“Tiếng chuông của Đãng Phách Chung có thể chấn động hồn phách, chuyên khắc yêu ma ngoại vực có tinh thần lực yếu ớt.” Khang quận vương Ngô Thừa Tự vuốt ve minh văn trên bề mặt Đãng Phách Chung, có chút thích không thể rời tay: “Có nó rồi, chuyến này ta chắc chắn có thể thu hoạch chiến công lớn trên chiến trường ngoại vực, càng có cơ hội giành được vị trí đế tử.”