Chương 1067: Lão bà đại thiên kiêu của ta (2)
Cái gọi là “Tranh giành đế tử”, thứ tranh giành chính là lòng người.
Nó khác với tỉ võ lôi đài, hoàn toàn dùng vũ lực quyết định thắng thua, mà cần khảo nghiệm tố chất cơ bản toàn phương diện của Chuẩn đế tử, từ tu vi huyết mạch đến năng lực lôi kéo lòng người, năng lực quản lý quốc gia, năng lực thống huy tác chiến cùng với chiến tích trước tới nay,…rất nhiều phương diện để phán xét.
Ông ta càng biểu hiện xuất sắc thì sẽ càng được nhiều người ủng hộ ông ta, đến lúc đó, trong hội nghị tông thân quyết định vị trí đế tử dành cho ai, ông ta càng có cơ hội được nhiều phiếu bầu.
Quá trình này tương đối phức tạp.
Mỗi cuộc tranh giành đế tử, giữa các Chuẩn đế tử đều phải trải qua một quá trình đấu sức lâu dài mới có thể đưa ra thắng bại cuối cùng.
Bây giờ, ông ta đã chiếm cứ không ít ưu thế trên thế cục triều đường, nhưng Đại Càn chính là dùng võ lập quốc, cũng không thể thua kém ở mảng chiến công.
Nếu ông ta lập được công lao bất thế trên chiến trường ngoại vực, ở trong mắt các tông thân khác, đặc biệt là các vị thân vương, dĩ nhiên sẽ càng được điểm cao, cũng dễ được nhận định hơn.
“Đãng Phách Chung này chính là linh bảo thần hồn cấp thần thông, cần dùng thần hồn tế luyện mới có thể chế ngự.” Công Dương Sách nhắc nhở Khang quận vương: “Điện hạ nhận chủ trước đi.”
“Được.”
Khang quận vương Ngô Thừa Tự gật đầu, sau đó bắt đầu tế luyện Đãng Phách Chung.
Thực ra trong tình huống bình thường, linh bảo thần thông chỉ có cường giả Thần Thông cảnh mới có thể chế ngự.
Có điều, Khang quận vương Ngô Thừa Tự chính là đại thiên kiêu, huyết mạch cao hơn một bậc so với cường giả Tử Phủ cảnh bình thường, lực thần hồn cũng mạnh hơn nhiều so với cường giả Tử Phủ cảnh bình thường, dưới sự thôi phát toàn lực của huyết mạch, cũng có thể miễn cưỡng chế ngự.
Có điều, linh bảo thần thông là linh bảo thần thông, bảo vật ở cấp độ này vốn đã có sẵn linh tính nhất định, Khang quận vương độc lập tế luyện, suýt chút không thành công.
Cuối cùng, vẫn là Công Dương Sách ra tay giúp đỡ ông ta, hai người cùng nhau kích hoạt huyết mạch, dùng sức mạnh hư ảnh pháp tướng áp chế Đãng Phách Chung, lúc này mới thành công tế luyện nó.
Sau khi tế luyện thành công, Đãng Phách Chung hóa thành một điểm kim quang biến mất trong mi tâm Khang quận vương.
“Phù…Nguy hiểm quá.” Khang quận vương Ngô Thừa Tự thở phào: “Dùng thực lực Tử Phủ cảnh chế ngự linh bảo thần thông, quả nhiên vẫn hơi miễn cưỡng.”
Công Dương Sách thu hư ảnh pháp tướng lại, cũng thở phào.
Làm xong chính sự, tâm thần của ông ta mới buông lỏng, cũng nhớ tới chuyện không vui trước đây với Long Vô Kỵ: “Đúng rồi, tính khí của vị hoàng thúc kia của điện hạ vẫn luôn như vậy sao?”
Ông ta nói chuyện đã thất bại một vố bên phía Long Vô Kỵ cho Khang quận vương nghe.
Sau khi Khang quận vương nghe xong, cũng không nhịn được mà thở dài: “Tính cách của hoàng thúc vẫn luôn như vậy, cố chấp, ai khuyên cũng vô dụng.”
“Ngay cả điện hạ cũng không khuyên được?” Công Dương Sách hơi không tin.
“Không được.” Khang quận vương Ngô Thừa Tự hơi bất đắc dĩ: “Ta coi ngươi là huynh đệ trong nhà mới nói với ngươi. Thực ra ta và hoàng thúc không có giao tình gì mấy. Ông ấy nguyện ý ủng hộ ta, chẳng qua là vì yêu cầu của lão tổ tông. Bọn ta thậm chí còn chưa gặp mặt được mấy lần.”
Năm đó, hoàng thúc chính là vì tính cách quá tệ quá cứng mới gây sự với trong nhà, bỏ nhà đến Lũng Tả quận. Ngay cả lục gia gia và lão tổ tông cũng thường hết cách với ông ấy, hi vọng bản thân có thể khuyên được hoàng thúc là chuyện rất khó.
“Cho dù như vậy, ông ấy cũng không nể mặt ngài quá.” Công Dương Sách nhớ tới chuyện này, trong lòng vẫn tức: “Ta tốt xấu cũng là một trong các Chuẩn thánh tử, ngài lại là người ứng tuyển Chuẩn đế tử do Vương gia khâm định, tương lai có xác suất cao trở thành đế tử, nắm giữ đế vị, ông ta làm như vậy cũng quá coi trọng bản thân rồi.”
“Hiền đệ, ngươi không biết chứ.” Khang quận vương không bất ngờ về chuyện này, giải thích với Công Dương Sách: “Mẫu thân của hoàng thúc chính là tiểu thư đích mạch của Triệu thị, An Quốc Công nhất mạch. Bây giờ Triệu thị lớn thế, có tiếng nói rất cao trong triều đường, bản thân ông ấy lại mang tư chất thiên kiêu Ất đẳng, rất được sủng ái ở trước mặt lão tổ tông, dĩ nhiên chỗ dựa rất cứng.”
Thấy biểu cảm của Công Dương Sách hơi không cam lòng, ông ta lại khuyên: “Nhân duyên của hoàng thúc trong tông thân rất tốt, không chỉ có thế hệ thúc thúc bá bá trong Tử Phủ cường giả, có không ít người đều có giao tình sâu sắc với ông ấy, ngay cả trong thế hệ lão tổ tông cũng có không ít người từng tận tay dẫn dắt ông ấy.”
“Bây giờ, ta phải tranh giành vị trí đế tử, phải giành được sự ủng hộ của tông thân. Có hoàng thúc giúp ta, chuyện này có thể thành hơn nửa, vì chút chuyện nhỏ này mà gây với hoàng thúc thì không đáng.”
Hoàng thất Đại Càn là thế gia nhất phẩm duy nhất ở Đại Càn, nội tình cực hùng hậu, là thứ mà người bình thường vốn không thể tưởng tượng được. Không nói tới những cái khác, chỉ riêng cường giả Thần Thông cảnh, trong hoàng thất đã có rất nhiều, phía sau mỗi cường giả Thần Thông cảnh đều có một đoàn thể lợi nhuận khổng lồ.