Chương 1068: Lão bà đại thiên kiêu của ta (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1068: Lão bà đại thiên kiêu của ta (3)

Tuy ông ta là đích trưởng nhất mạch, cũng là người cạnh tranh có sức mạnh nhất ở vị trí đế tử, nhưng đại thiên kiêu trong hoàng thất không phải chỉ có một mình ông ta, vì vậy hành sự vẫn phải thận trọng ổn thỏa.

“Điện hạ yên tâm, ta hiểu lợi hại bên trong.” Công Dương Sách gật đầu: “Ta đã hẹn với ông ấy rồi, sau hai năm sẽ hành động.”

“Vậy thì tốt.” Khang quận vương gật đầu, lại bổ sung nói: “Ngoài ra, nếu Vương Thủ Triết kia thật sự lợi hại giống như ngươi nói, vậy cho dù hắn ta không có chứng cứ xác thực có thể chứng minh ngươi có liên quan tới chuyện này, bây giờ khả năng cao cũng đã đoán được chân tướng. Dù sao thì Tào Ấu Khanh chính là người nối gót của ngươi, chuyện này không phải là bí mật trong thánh địa, điều tra không khó.”

“Nhiều năm trôi qua, chỉ sợ hắn đã sớm tra được mọi ngóc ngách về ngươi rồi. Tốt nhất ngươi nên thông báo cho bên phía gia tộc, đề phòng Vương thị rút củi dưới đáy nồi, hạ thủ với Công Dương thị. Ngoài ra, trong thánh địa cũng phải giữ lại nhiều hậu thủ chút, không thể vì khinh địch mà bị hắn ta bắt thóp.”

Khang quận vương trầm nổi nhiều năm trong triều đường, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy đã nghĩ cho Công Dương Sách xa như thế.

Trong lòng Công Dương Sách cũng kính phục vô cùng, lập tức gật đầu đáp: “Điện hạ yên tâm, ta sẽ sắp xếp chuyện này, sẽ không để Vương thị có cơ hội.”

“Được. Ngươi cũng không còn là tiểu hài tử năm đó nữa, ta không nói nhiều lời dặn dò.” Khang quận vương mỉm cười, lại nhìn Công Dương Sách: “Vừa hay ta phải tới chiến trường ngoại vực trong nay mai, ngươi đã không vội động thủ, chi bằng theo ta tới chiến trường ngoại vực một chuyến. Huynh đệ ta ngươi cũng lâu rồi không kề vai sát chiến.”

Công Dương Sách bị ông ta nói như vậy, trong lòng cũng không khỏi sinh ra vài phần hoài niệm, gật đầu đáp: “Cũng tốt, ta đi theo điện hạ một chuyến.”

Nói xong, hai người nhìn nhau mà cười, đều nhớ tới khoảng thời gian hai người song kiếm, lang bạt chiến trường năm xưa.

Tình bằng hữu giữa nam nhân và nam nhân luôn đơn giản mà mộc mạc như thế.

Bình An trấn, chủ trạch Vương thị.

Khoảng thời gian này, cuộc sống của Vương Thủ Triết vừa an lạc vừa tiêu diêu.

Cả ngày chơi cùng với các tôn bối hoặc là trọng tôn tử bối, kể những câu chuyện đặc sắc mãi mãi không đổi đó.

Hoặc là bị Liễu Nhược Lam mời tới Thủy Nguyệt Thiên Các, hai bên luận bàn tâm đắc trên tu luyện gần đây.

Điểm duy nhất khiến Vương Thủ Triết thầm oán là mấy năm qua, không hiểu sao tầng suất xuất hiện của Nhược Linh đang dần tăng lên.

Thông thường, hắn khó khăn lắm mới luận bàn xong với Nhược Lam, đúng lúc Nhược Linh hiện thân, kết quả dĩ nhiên lại bị lý luận xử sự công bằng tàn ác đến cực thảm.

May mà điều khiến Vương Thủ Triết vui mừng là dưới sự nỗ lực của các thế hệ Vương thị, Vương thị bây giờ đã không còn nhưa trước, chẳng những nhân định trong tộc hưng thịnh, các tộc nhân cũng đã có thể gánh vác đòn dông, tọa trấn một phương.

Hầu hết thời gian, Vương Thủ Triết chỉ càn quản lý tổng đà, chiếc tàu lớn Trường Ninh Vương thị này có thể vững vàng tiến về phía trước.

Tuy hắn là người xuyên việt nhưng nhiều năm như vậy, hắn đã sớm hoàn toàn dung nhập vào trong cuộc sống hiện tại. Những kí ức trên Trái Đất kia cũng dần bị hắn phủ bụi vào tầng thấp nhất của ký ức, chỉ có thi thoảng mới có thể gợi nên chút cảm xúc.

Thứ duy nhất không bị phủ bụi chỉ có những kiến thức và tầm nhìn xa của thời đại xuyên việt kia.

“Phu quân, nếm thử 【 băng trấn tam sắc linh liên tử tử hà thủ trấp 】 do thiếp thân nghiên cứu gần đây, chẳng những có công hiệu đặc biệt thanh nhiệt giải độc và làm dịu da, còn rất ngon.”

Vào lúc Vương Thủ Triết ngậm kẹo đùa cháu, Liễu Nhược Lam da dẻ căng mịn, khí sắc cực tốt thong thả đi về phía hắn, trong tay còn đích thân bưng một bát nước canh ướp lạnh cổ quái đang bốc khói trắng, trên mặt cũng tràn đầy vẻ đóng góp, nhìn rất đức hạnh.

Vô cùng rõ ràng, nàng rất có tự tin với thức uống lạnh mới nghiên cứu lần này, cảm thấy chắc chắn có thể được phu quân khen ngợi.

Thân là một hiền thê của gia chủ, còn có gì khiến nàng vừa lòng thỏa ý hơn sự nhận định và khen thưởng của phu quân?

Phía sau Liễu Nhược Lam còn có một nữ tử có dáng người thướt tha đi cùng, hiển nhiên là Thiên Diễm tiên tử đã trở thành tỷ muội tốt của Liễu Nhược Lam.

Trên mặt nàng ta vẫn đeo mạn che mặt, biểu cảm cũng rất nghiêm chỉnh, chỉ là trong ánh mắt nhìn Vương Thủ Triết lại tràn ngập vẻ đồng tình.

Lòng Vương Thủ Triết bỗng run lên, vội vàng nhìn trọng tôn nhi Vương An Duệ và bảo bối tiểu tôn nữ Vương Anh Tuyền như cầu cứu.

Kết quả, hai đứa nhóc rất không nghĩa khí chạy lon ton ra xa hắn, vừa chạy vừa đồng thanh nói: “Gia gia/Thái gia gia, chúng ta suýt quên mất, bài tập hôm nay vẫn chưa làm.”

“Chào nãi nãi/ Thái nãi nãi, chào Thiên Diễm tiên tử, chúng ta đi đọc sách đây.”

Sau đó, hai đứa nhóc lập tức chạy mất tăm mất tích.

Không trách đồng đội vô năng, chỉ trách địch quá mạnh.